Chương 118a: Tiên, ma, yêu, hắn không quan tâm. 

Edit: Thiên Đại Tuyết Ngưng

Trong Tích Nhan viện, bước chân Ngân bảo nhẹ nhàng đi vào tiểu viện bị khóa hướng Tây, hưng phấn đi đến đông sương phòng. Đây là viện mà Phượng Đế Tu ở sau khi vào Thịnh phủ, tạm thời sửa sang lại thành phòng dược. 

Hắn chưa tới gần, Kim Bảo đứng dưới cây tử đằng gần đó xoay người lại, xoay người một cái đứng trước mặt Ngân Bảo, túm đệ đệ lôi ra sân, nói: “Lại có chuyện gì mà đến quấy rối chủ tử, chẳng lẽ đệ không biết là chủ tử rất không vui khi luyện dược bị người khác quấy rầy sao? Huống chi, lúc này là đang luyện dược trị thưing cho Hoàng Hậu nương nương, nếu có gì bất trắc, mạng đệ cũng không cần nữa!”

Bị ca ca cản đường, Ngân Bảo lại dậm chân, nói: “Bây giờ chuyện của Thịnh cô nương mới là quan trọng nhất, ca mau tránh ra, nếu náo loạn trước linh đường, nếu chủ tử biết Thịnh cô nương ăn khổ, hoặc là bỏ lỡ cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân, để người khác tranh công mất, chúng ta mới là xúi quẩy!”

Kim Bảo nghe vậy, thấy đệ đệ vội vã, sắc mặt lạnh lùng, hừ một tiếng, nói: “Ta biết ngay lạo là chuyện của nàng! Chủ tử của chúng ta là người nào, Thịnh cô nương trong lời đệ có cái thân phận gì, mà vội vàng gọi chủ tử đi làm anh hùng? Chủ tử đang luyện dược, ta nói không thể quấy rầy chính là không thể! Hơn nữa, bản lĩnh của Thịnh cô nương kia cũng rất lớn, năng lực cường đại, ai có thể để nàng ăn khổ? Nàng không khi dễ người ta đã là tốt rồi.”

Ngân Bảo đương nhiên biết mấy ngàu trước chủ tử nhà mình bị nội thương là do Thịnh Y Diễm, ca ca hắn có rất nhiều thành kiến với nữ tử này, cảm thấy chủ tử không đáng giá vì một nữ tử mà phải như vậy, đau lòng chủ tử. Nhưng cách nhìn của hắn và ca ca hắn không giống nhau, hắn nhìn ra, chủ tử nhà mình thật sự thích Thịnh cô nươnh, cũng nhìn ra chủ tử rất yêu, hơn nữa Ngân Bảo rất tin tưởng chủ tử nhà mình, với chủ tử, Thịnh cô nương nhất định sẽ dễ bảo, sau này chủ tử có Thịnh cô nương làm bạn, hai người là một đôi thần tiên quyến lữ trời đất tạo nên, chủ tử cũng sẽ không cô đơn tịch mịch.

Đã là như thế, hắn làm cấp dưới, nhiệm vụ chính là giúp chủ tử theo đuổi nữ nhân, hơn nữa nhiều nam nhan vây quanh Thịnh cô nương như vậy, cũng không thể thiếu cảnh giác.

Bị Kim Bảo ngăn cản, hắn dậm chân, nói: “Ca thì biết cái gì, mặc kệ có nhiều năng lực nhưng Thịnh cô nương vẫn thích anh hùng, thân phận Thịnh cô nương không cao như chủ tử, nhưng ai kêu bây giờ chủ tử càng ngày càng thích người ta chứ, mà người ta còn chưa vội vàng gả cho chủ tử đâu!”

Ngân Bảo dứt lời, cũng không tranh cãi nhiều với ca ca cất cao giọng, nói: “Chủ tử không ổn rồi, Quân Khanh Duệ và Quân Minh Châu đến kiếm chuyện trước linh đường!”

Ngân Bảo nói xong không lâu, cửa đông sương phòng bị đẩy ra, Phượng Đế Tu một bộ áo xanh từ dược phòng bước ra, Ngân Bảo nhanh chóng bước lên, không đợi hắn hỏi chuyện, nhanh chóng kể ại chuyện xảy ra ở linh đường lại một lần, Phượng Đế Tu cất bước đi ra ngoài viện, nhếch môi, nói: “Quân Minh Châu coi trọng Dạ Khuynh? Ngược pại có chút ý tứ.”

Đi qua người Kim Bảo, bước chân hắn không ngừng, lại nói: “Chỗ Mạc Sầm xảy ra chút chuyện nhỏ, ngươi đi xử lý đi, xong việc không cần lại về Hiên Viên Thành nữa.”

Khi nói chuyện Phượng Đế Tu đã mang theo Ngân Bảo đi qua người Kim Bảo, đi xa.

Chủ tử đây là muốn khiển trách mình đi, không cho hắn hầu hạ trước mặt chủ tử, thân mình Kim Bảo cứng đờ, sắc mặt trắng bệch, Ngân Bảo đi theo Phượng Đế Tu đến cửa tròn, quay đầu lại nhìn ca ca, trong lòng khẽ thở dài một tiếng.

Ra cửa tròn, Phượng Đế Tu mới không chút để ý hỏi: “Dạ Khuynh đến Tử Quốc có mục đích gì, có từng điều tra?”

Ngân Bảo nghe chủ tử hỏi chuyện này, lập tức nghiêm túc, nói: “Đang muốn bẩm chủ tử, đã tra được Dạ Khuynh lần này đến Tử Quốc có liêm quan đến lời tiên đoán trăm năm trước, chưa biết được là lời tiên đoán gì, nhưng Bạch Tử Thanh ở trong Tử Quốc nội tìm người có thiên lịch là một trăm bốn mươi lăm năm, ngày ba tháng sáu là nữ nhân trên lưng có bớt hình phượng hoàng, nữ nhân như vậy tìm được hai người, hai người được đưa đến Tử Quốc lại đưa về Thiên Càn Quốc, ngược lại bị bí mật giết chết, việc này làm cực kỳ bí ẩn, nhìn Bạch Tử Thanh hành sự, Dạ Khuynh cực kỳ coi trọng chuyện này.”

Phượng Đế Tu nghe vậy mặt lộ vẻ hứng thú, bỗng nhiên bước chân hắn dừng lại, ánh mắt cũng hơi nhoe, nhìn chằm chằm Ngân Bảo, nói: “Ngươi mới vừa nói thiên lịch một trăm bốn mươi năm ngày ba tháng sáu?”

Ngân Bảo không hiểu sao chủ tử đột nhiên biến sắc, nhưng cũng không dám chậm trễ, vội nói: “Thời gian này thuộc hạ luôn điều tra, sẽ không làm sai, đúng là ngày ba tháng sáu năm nay nữ anh đó ra đời.”

“Trên lưng có bớt hình phượng hoàng……” Phượng Đế Tu thấp giọng lẩm bẩm, hai tròng mắt cũng híp lại, ánh mắt có chút chìm nổi không chừng. Thiên lịch một trăm bốn mươi năm ngày ba tháng sáu, ngày ấy đúng là ngày hắn mới tới Hiên Viên Thành, trộm Hợp Hoa Hương tìm được sau cây hợp hoan ở Thí Tu viện trong Thịnh phủ. Hợp Hoan Hương có ích cho giấc ngủ, giấc ngủ của hắn cũng không tốt, đặc biệt tới nơi xa lạ thì càng khó ngủ, ngày ấy hắn ngủ trên cây hợp hoan kia, lại không nghĩ rằng nhìn thấy một trò hay, càng chưa từng nghĩ đến sẽ làm rơi tim mình trên người nữ nhân dục hỏa trùng sinh kia. 

Ngày đó kia trên gác mái, nữ nhân khuê phòng đã xảy ra chuyện gì, không người nào hiểu rõ hơn hắn…… Không có người, mặc dù là cao thủ ngăn cản khí tức, cũng không thể bị tro trên xà nhà nửa canh giờ mà không chết, huống chi cũng sẽ không có người trước sau có thể tính tình đại biến, tâm trí đại biến như Y Diễm. Thêm việc sau khi Y Diễm tỉnh lại, hắn đều để ý cử chỉ và ngôn ngữ của nàng, tư tưởng của nàng rất khác người thường, cử chỉ của nàng lúc nào cũng cổ quái. Cho nên hôm qua, Y Diễm nói đùa nàng là hồ ly tu thành, hắn thật sự tin.

Thật ra, mặc kệ nàng là tiên là yêu là ma, hắn căn bản không để bụng, nhưng lời tiên đoán đó…… Rốt cuộc là cái gì!

Hiện giờ Bảo Hoàng Thiên Càn Quốc cũng bị Dạ Khuynh chèn ép hoàn toàn, còn đang ngoan cố tìm Dạ Khuynh phiền toái, Dạ Khuynh lúc này rời xa Thiên Càn, có thể thấy được tầm quan trọng của việc này, hắn có thể khẳng định tiên đoán nữ tử căn bản không phải là sinh ngày ba tháng sáu, tất nhiên là nói Y Diễm.

Trên mặt Phượng Đế Tu xẹt qua một mạt tối tăm, nói: “Điều tra rõ, rốt cuộc lời tiên đoán đó là cái gì!”

Nghe ra trong lời chủ tử mang theo hung ác, Ngân Bảo không dám chần chờ, vội nói rõ. 

Bên trong linh đường, Quân Minh Châu ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, Y Diễm một thân lạnh lẽo bễ nghễ nhìn nàng ta từ trên xuống dưới, mà Quân Khanh Duệ đến bây giờ mới phản ứng lại, bước đến bên cạnh Quân Minh Châu, thấy hai má muội muội đỏ bất thường, khóe môi máu tươi chảy xuống, trên mặt hắn lập tức đầy tức giận. Hắn và Quân Minh Châu tuy không phải một mẹ sinh ra nhưng cùng một mẹ dưỡng thành, tình cảm huynh muội vẫn phải có, huống chi, dáng vẻ của Quân Minh Châu lúc này làm hắn nhớ đến người giống như Y Diễm đã hãm hại mẫu thân. 

Mắt đỏ trừng Y Diễm, tức giận nói: “Mặc dù nàng nói không nên lời, cũng nên báo cáo với phụ hoàng, tự nhiên sẽ có phán xét, nàng là công chúa được sủng ái nhất trong Tử Quốc, ngươi lại dám đánh nàng!”

Quân Khanh Liệt thấy thần sắc Quân Khanh Duệ không đúng, vội tiến lên một bước đứng bên cạnh Y Diễm, hắn chưa nói, Y Diễm liền phất ống tay áo, vài phần chê cười mà nhìn Quân Khanh Duệ, nói: “Tử Quốc ta lấy hiếu trị thiên hạ, có người khinh nhờn linh đường của phụ thân, làm trò vũ nhục vong linh phụ thân ta, nếu ta không động thủ tự mịn trừng trị, chẳng lẽ không phải sẽ làm vong linh phụ thân bất an sao? Hiện giờ ta không chỉ có đánh, còn muốn đuổi người, Dực Vương điện hạ mặc kệ là có lý hay là có khí, đều tự tìm Hoàng Thượng cáo trạng mới đúng!”

Y Diễm nói xong, ánh mắt híp lại, lên tiếng nói: “Người tới, mang đồ vật hai người này đem đến phủ khiêu khích ném đi!”

Hiện giờ trong Thịnh phủ này Y Diễm làm chủ, uy tín của nàng ở trong phủ đã vượt qua ngày thường, nàng dứt lời, ngoài viện có một đám gia đinh hộ vệ tiến vào, nháy mắt vây quanh huynh muội Quân Khanh Duệ. Quân Khanh Duệ thấy vậy, sắc mặt càng khó coi, trừng Y Diễm cách mấy tên gia đinh, một người bạo nộ như trâu đực, một người lại phpng đạm vân khinh như liếc phải đống phâm, chán ghét dời tầm mắt.

“Thịnh Y Diễm, ngươi khinh người quá đáng!” Theo tiếng hét to, Quân Khanh Duệ kéo Quân Minh Châu dậy, xoay người vung tay lên, ánh sáng lạnh từ bên hông bắn ra, theo kia ánh sáng lạnh kia, tiếng kêu thảm thiết vang lên, máu bắn tung tóe, là thất tinh hàn tiêu của Quân Khanh Duệ bắn ra, nháy mắt bắn trúng bốn gia đinh vây trước người. 

Gia địn thịnh phủ võ nghệ có chút thô thiển, đương nhiên đấu không lại Quân Khanh Duệ, bốn người bị đánh trúng, lại bị phi tiêu mang theo nội lực cường đại bắn ra ngoài, ngã vào trong viện, hộc máu, té xỉu, làm mấy người bị náo nhiệt tới linh đường kinh hô ra tiếng, lôtk mảnh hoảng loạn.

Y Diễm thấy Quân Khanh Duệ động thủ khóe môi nhẹ cong, trên thực tế, Quân Khanh Duệ dễ phát cáu như vậy, dễ dàng mất lý trí di bị nàng kích thích như thế, khiến nàng cảm thấy thất vọng, không thú vị.

Mà Quân Khanh Liệt thấy Quân Khanh Duệ làm tổn thương gia đinh, hiển nhiên đã giận đến cực điểm, mà hắn đứng trước cản người có khí thế hung ác kia tới gần Y Diễm Quân Khanh Liệt vội chắn trước Y Diễm, Y Diễm lại tiến lên một bước đón nhìn ánh mắt của Quân Khanh Duệ, trên khuôn mặt tái nhợt bị tức giận làm cho đỏ bừng, nói: “Ta khinh người quá đáng? Bây giờ ta và Dực vương điện hạ không có nửa phần quan hệ, là Dực Vương đến Thịnh phủ ta diễu võ dương oai, ngược lại nói ta khinh người quá đáng? Ha ha, Dực Vương quá xem trọng ta rồi, cũng quá xem trọng chính ngài, Dực Vương ngài ở trong mắt ta còn không bằng ruồi bọ, khinh ngài? Ta còn không nhàm chán như vậy!”

Chương kế >>>