Chương 119a: Tính kế Quân Minh Châu

Edit: Thiên Đại Tuyết Ngưng

Quân Khanh Liệt cũng là người thông minh, làm gì để có lợi nhất cho mình, hắn đương nhiên không cần phải nhắc nhở, vì vậy, Y Diễm thấy biểu tình của Quân Khanh Liệt như đã hiểu ý của mình, chỉ nói không cần nhiều lời nữa, nói đến chuyện lũ lụt, nói: “Về chuyện cứu tế Nam Hạ  ta muốn tự mình đi một chuyến……”

“Không được!” Lời cô còn chưa dứt, Quân Khanh Liệt liền quyết đoán lên tiếng đánh gãy, mà Phượng Đế Tu ngồi bên kia cũng liếc mắt nhìn lại, mày nhíu vào, hiển nhiên cũng không ủng hộ.

“Lũ lụt lần này quá nghiêm trọng, phía nam rất nhiều nơi mưa to chưa ngừng, sông thỉnh thoảng vỡ đê, quá nguy hiểm, hơn nữa lũ lụt, sẽ có  ôn dịch, ôn dịch gần đây dù là thần tiên đại la cũng chạy không thoát, ta không thể để muội mạo hiểm vì ta như vậy!” Giọng điệu Quân Khanh Liệt trầm mà nói.

Y Diễm nghe vậy mắt trợn trắng, cái gì gọi là mạo hiểm  vì hắn, tiếp theo nàng muốn diệt trừ Thiên An vương phủ càng sớm một chút mới tốt, miễn cho ngày đêm đề phòng trộm, lại ảnh hưởng đến thế lực của mình, cản bản không liên quan đến Quân Khanh Liệt, được không.

“Dực Vương và Thiên An vương đô không phải kẻ ngốc, bây giờ tình hình kinh thành càng ngày càng bất lợi cho bọn họ, bọn họ rất muốn lập cồn lớn để cứu vớt tình huống lung lay sắp đổ này, lần này Tĩnh Nam Hầu cứu tế Nam Hạ chính là cơ hội, nói vậy hai người sẽ để cho Tĩnh Nam Hầu ân cần dạy bảo, không phân biệt cứu tế, mà Tĩnh Nam Hầu kia cũng là một nhận vật uy phong lẫm liệt trên triều, có mấy phần thủ đoạn, muốn hắn trúng chiêu cũng không dễ dàng, việc này người khác làm ta không yên tâm, vẫn là để ta tự mình tới Nam Hạ đi, không ta nghĩ vất vả một hôig, cuối cùng ngược lại tăng mỹ danh cho Tĩnh Nam Hầu. Lại nói, xác chết thái phó vận chuyện về quê chôn cất, đúng là đường đến Nam Hạ, ta đi theo quan tài cũng không làm Thiên An vương phủ chú ý.”

Y Diễm nói xong, ánh mắt hơi trầm xuống nhìn Quân Khanh Liệt, trực tiếp nói: “Quyết định như vậy đi, ba ngày sau ta sẽ khởi hành, Thái Tử điện hạ không cần nhiều lời nữa.”

Quân Khanh Liệt nhíu mày, nhưng hắn cũng biết tình tình Y Diễm xưa nay nói một không hai, thấy ý nàng đã quyết, rốt cuộc không nhiều lời nữa, nói: “Ta sẽ an bài tốt thế lực các nơi, lần này muội đi lấy bản thân mình làm trọng.”

Y Diễm gật đầu, mệt mỏi nói với Quân Khanh Liệt hai câu rồi tiễn hắn đi, trở lại phòng khách, thấy Phượng Đế Tu còn ngồi trên ghế bành thảnh thơi dùng trà, đi đến ngồi bên cạnh hắn. Nàng không nói lời nào, Phượng Đế Tu cũng không hé răng, Y Diễm cuối cùng là nhướng mày, hỏi: “Ta rời khỏi kinh, ngươi đi cùng không?”

Nghe vậy, hai tròng mắt Phượng Đế Tu hai hơi lượng, sáng quắc nhìn Y Diễm, khóe môi nhếch lên, giống được hài tử được kẹo, nói: “Diễm Diễm chủ động mời ta đồng hành, là luyến tiếc rời khỏi ta?”

Y Diễm bị con ngươi trong trẻo của hắn nhìn đến không tự nhiên, dời mắt tình, lúc này mới mạnh miệng nói: “Vết thương ở đầu vai của ta còn chứ có lành, lần này đến phía nam đường xóc nảy, mang theo đại phu như ngươi mới tốt.”

Phượng Đế Tu thấy cái mỏ vịt chết của nàng vẫn còn cứng thở dài một tiếng, vẻ mặt thất vọng hối hận ngồi trên ghế dựa, mênh mông nói: “Vết thương trên vai nàng đóng vảy lâu rồi, nhớ đổi thuốc là được, không cần phải ta tự mình chăm sóc. Nếu không phải là Diễm Diễm luyến tiếc ta, ta cũng có tôn nghiêm, không đi theo ngại vướng mắt Diễm Diễm.”

Y Diễm thấy giọng hắn hai hơi hạ xuống, lại chờ lời nói này, rõ ràng là buộc mình nói luyến tiếc hắn, mặt lạnh xuống, rốt cuộc vẫn cắn môi mở miệng, nói: “Được, cứ cho là ta luyến tiếc người đi, ba ngày sau chúng ta cùng nhau rời kinh đến Nam Hạ, được không?”

Cuộc sống ở hiện đại của nàng quá tanh máu, có từng nhiệt tình nhu hòa nói với nam tử như vậy đâu, càng chưa kêt, nói ra lời như vậy, ngược lại giống loại thiếu nữ ngượng ngùng chờ mong vì lần đầu mời nam tử mình thích, hai má không nhịn được đỏ ửng lên.

Phượng Đế Tu nhìn hai má nàng ẩn tình, chỉ cảm thấy trong lòng rung động, hận không thể cột nàng lên người, đi đâu cũng mang theo, rốt cuộc tách ra, nhưng rốt cuộc không như mong muốn, thấy Y Diễm không kiên nhẫn chờ, trừng mắt đẹp, Phượng Đế Tu môi mỏng nhếch lên, nói: “Giai nhân mời, vốn không nên từ, nhưng trong tà y cốc có việc, ta cần tự mình đi xử lý trước, với nơi Diễm Diễm đến một nam một bắc, lần này Diễm Diễm đến phía nam, ta là không thể đi cùng.”

Y Diễm rốt cuộc không nghĩ tới Phượng Đế Tu sẽ cho ra đáp án như vậy, ngạc nhiên một chút, bỗng nhiên trong lòng bốc lên lửa giận, tức giận đứng bật dậy, nói: “Ngươi chơi ta à! Không đi thì không đi, hiếm lạ lắm sao!”

Nói xong lạnh mặt xoay người liền đi, Phượng Đế Tu thấy nàng nháo tính tình lại càng thêm vui vẻ, thân ảnh chợt lóe, đã từ ghế thái sư nhảy dựng lên, ôm eo thon Y Diễm từ phía sai, cười nói: “Vậy đã tức giận? Ta cũng không biết Diễm Diễm luyến tiếc rời khỏi ta như vậy……”

Y Diễm không phải dạng nữ tử thích dính nam tử, mới vừa rồi tức giận, gần đây nàng và Phượng Đế Tu như hình với bóng, nàng căn bản không nghĩ tới hắn sẽ rời đi, chợt nghe nói trong lòng có chút nói không nên lời, cũng buồn bực rõ ràng hắn không thể đi theo, còn bắt nàng mở miệng mời.

Giờ phút này nghe giọng điệu hắn có ý cười, rõ ràng là vui đến nở hoa, trên mặt nàng lạnh hơn, mắng: “Ngươi lặp lại lần nữa thử xem!”

Phượng Đế Tu thấy lại chọc nàng tức thật, lúc này mới vội thu ý cười, mềm giọng, nói: “Sao ta không muốn cùng Diễm Diễm đến Nam Hạ, chỉ là thật sự trong cốc có chút chuyện, ta sẽ xử lý rồi nhanh chóng tới tìm nàng, sau này mỗi ngày ta đều viết thư cho Diễm Diễm được không? Ai, bằng không Diễm Diễm đừng đi Nam Hạ, đi cùng ta đi, hiện giờ còn chưa tách ra, ta bắt đầu tưởng niệm, phải làm thế nào mới được đây.”

Giọng điệu Phượng Đế Tu buồn rầu,Y Diễm trước đó xem thường loại nam nhân miệng lưỡi trơn tru, lời ngon tiếng ngọt nói hai câu đã dỗ được nữ nhân, chỉ cảm thấy nữ nhân như vậy ngu xuẩn lại buồn cười, nhưng hôm nay Phượng Đế Tu rõ ràng liền cũng là miệng đầy lời ngon tiếng ngọt, rõ ràng cũng là miệng lưỡi trơn tru, nhưng Y Diễm lại bỗng dưng hế giận, cao giọng nói: “Ai muốn ngươi viết thư, ngươi viết ta cũng sẽ không xem!”

Phượng Đế Tu nghe vậy, nén cười, tiếp tục nói: “Ta đây cũng muốn viết, viết đến khi Diễm Diễm nhìn thư của ta, còn trả lời ta.”

Y Diễm hừ một tiếng, không nói chuyện, một bộ dáng vẻ không cho là đúng, Phượng Đế Tu thấy tình tình nàng không nhỏ, nhẹ cọ cọ cổ nàng, lấy lòng nói: “Đừng tức giận, không phải cố ý chọc nàng, ta lập tức phải rời khỏi Diễm Diễm, không thể xác định tâm ý của Diễm Diễm, không biết Diễm Diễm có không buông được giống ta hay không, lòng ta xuống dốc, sao có thể yên tâm rời đi? Tưởng tượng đến ta rời đi, Diễm Diễm lại không khó chịu, còn sẽ mừng rỡ vỗ tay đưa tiễn, không nhớ ta chút nào, lòng ta rất khó chịu. Cái này, Diễm Diễm chủ động mời ta đó.”

Từ ngữ của Phượng Đế Tu không che dấu nội tâm bàng hoàng bất an của hắn chút nào, còn có xác định trong lòng nàng vui sướng như vậy, nghe hắn nói như vậy, sao Y Diễm còn tức giận nữa, cả người cứng rắn đột nhiên mềm xuống, dựa vào trong ngực Phượng Đế Tu, mặc hắn ôm mình từ phía sau, trong lúc nhất thời ai cũng không nói nữa, trong phòng có yên tĩnh bình yên, một mảnh tĩnh hảo.

Năng lực hành sự của Quân Khanh Liệt rất mạnh, hôm sau lâm triều, Quân Khanh Duệ bị Long Đế mắng chửitrên điện, hơn nữa còn bị tước đoạt tước vị thân vương, lệnh cưỡng chế này ở trong nhà đóng cửa ăn năn, mà Quân Minh Châu bị phạt đánh năm mươi trượng. Công chúa kim chi ngọc diệp, lại là kiều khách, nữ tử bị trượng hình không chỉ có có ngại thân thể dung mạo, càng ngại mặt mũi, có ảnh hưởng đến việc gat chồng sau này.

Chương kế >>>