Chương 119b: Tính kế Quân Minh Châu

Edit: Thiên Đại Tuyết Ngưng

Hiện giờ Hoàng Hậu cũng bị phế, Dực Vương lại bị đoạt phong hào, Kiêu Dương công chía bị phạt đánh mất sủng ái của hoàng đế, không có này sự sủng ái, lại không có Hoàng Hậu chống lưng, luôn có địa vị cao trong hậu cung, thiên chi kiêu nữ ương ngạnh làm địa vị xuống dốc không phanh, hàng ngày trong cung tự đắc, đắc tội quá nhiều người, trong lúc nhất thời thành con rệp trong cung mọi người đều muốn đánh.

“Năm mươi trượng kia xuống tay rất nặng, chỉ sợ thời gian này Kiêu Dương công chúa không thể xuống đất, người trong cung đều giẫm lên người thấp mà bò lên cao, cả kim sang dược tốt nhất mà Kiêu Dương công chúa cũng không lấy được, gần đây nàng ta dưỡng thương cùng ứng phó đến sứt đầu mẻ trán với mấy phi tần chờ một chân dẫm lên nàng ta, Thái Tử điện hạ bảo thuộc hạ truyền đạt đến Nghê Thường công chúa, để công chúa yên tâm.”

Thị vệ đến Thịnh phủ thông truyền nói xong, Y Diễm vẫy vẫy tay, đợi hắn rời đi, nàng lại không để bụng mà nhếch môi. Ý của Quân Khanh Liệt là bây giờ Kiêu Dương công chúa hiện tại ốc còn không mang nổi mình ốc không rảnh đối phó với nàng, để mình yên tâm, nhưng sao nàng có thể yên tâm. Quân Khanh Liệt thật không hiểu biết nữ nhân, lòng trả thù của nữ nhân mạnh hơn nam nhân rất nhiều, cũng xúc động hơn nhiều, Quân Minh Châu bây giờ thê thảm như vậy, sẽ dồn tấ cả cừu hận lên đầu nàng, sẽ không quan tâm mà muốn báo thù.

Nếu nói Quân Khanh Duệ bây giờ ốc còn không mang nổi mình ốc, không rảnh lo tìm nàng báo thù, tạm thời không có uy hiếp gì, Y Diễm còn tin, nhưng Quân Minh Châu……

Đánh con gián liền muốn một hơi chụp chết, tuyệt đối không thể nhân từ nương tay, cũng không thể thiếu cảnh giác, trừ phi ngươi xác định kẻ địch đã không còn sức phản kháng, nếu không vĩnh viễn không được coi khinh, sẽ chỉ bị kẻ địch cắn một miếng khi đang sóng yên bể lặng mà thôi, thậm chí là thua trắng.

Đối với chuyện này, Y Diễm trước nay tỉnh táo, Quân Minh Châu hận nàng quá sâu, Y Diễm không muốn giữ nàng ta lại, huống chi, nàng chưa từng quên, mưu kế ở ngự uyển lần đó, hai tỷ muội Thẩm gia kia chỉ là đồng lõa, mà Quân Minh Châu mới là chủ mưu.

Thấy con mắt của Y Diễm lóe lên sát ý, Phượng Đế Tu ngồi bên cạnh đoán ra ý của nàng, đột nhiên mở miệng, nói: “Quân Minh Châu không đáng giá ô uế tay nàng, giao cho ta an bài đi.”

Y Diễm nghe vậy hơi hơi nhướng mày nhìn Phượng Đế Tu, thằng nhãi này tuy bá đạo, nhưng đối với nàng, lại không khoa tay múa chân, cũng không tăng thêm hạn chế, nguyên nhân chính là vì hắn cho nàng cũng đủ tự do và tự trọng, nàng không ghét cách theo đuổi của hắn, một chút trầm luân, lần này hắn chủ động nhúng tay, làm Y Diễm có chút khó hiểu.

Thấy Y Diễm nhìn lại, Phượng Đế Tu cũng chọn hạ đuôi lông mày, nói: “Có một việc, muốn thuận tay xác nhận một chút.”

Y Diễm cũng không tìm hiểu nhiều, nghe vậy liền nhếch môi cười, chớp chớp mắt, nói: Vậy để ta xem rõ chủ đoạn của tà y cốc chủ đi.”

Ban đêm, trong hoàng cung, biểu tình Kiêu Dương công chúa oán hận nằm trong tẩm cung, oán hận ném gối sứ ra ngoài, gối sứ chia năm xẻ bảy, tức giận nàng ta không giản đi, ngược lại càng tăng lêm, mắng cung nữ hầu hạ: “Nóng chết bổn cung, trên người bổn cung có thương tích, đổ mồ hôi đầm đìa như vậy, miệng vết thương sao có thể khép lại, nếu miệng vết thương bổn cung sinh mủ, hoặc trên người lưu lại vết sẹo, bổn cung phi lột da các ngươi ra. Không lấy được kim sang dược tốt nhất, bây giờ cả mấy khối băng cũng không lấy được, bổn cung ngày thường ăn ngon dùng tốt mà nuôi các ngươi, đến lúc cần dùng đề là lũ ngu xuẩn, đúng là phí công nuôi dưỡng!”

Ngày thường Kiêu Dương công chúa động chút là mắng chửi người, hai ngày này tính tình càng nóng hơn, làm mấy cung nữ bị thương, các cung nữ hầu hạ bây giờ không thể chịu đựng, giờ phút này bị mắng, cung nữ mặc đồ đỉ cạnh cung nữ kia không hầu hạ, cười lạnh hai tiếng, nói: “Công chúa có năng lực đến Băng Kính phòng lấy băng đi, Hoàng Hậu đã rơi đài, bây giờ Vân Quý phi chưởng quản lục cung, trước kia công chúa không ít khi giễu cợt Vân Quý phi tuổi già sắc suy, hiện giờ tỷ muội chúng nô tỳ ra khỏi cửa cung, mọi người đòi đánh, lấy trang sức của mình cũng không được sắc mặt tốt, rất sợ đắc tội Vân Quý phi nương nương, bọn nô tỳ là người của công chúa, bọn nô tỳ không còn mặt mũi như vậy, cũng là chủ tử không có mặt mũi trước, cũng không phải bọn nô tỳ vô năng ngu xuẩn, công chúa đã ngại nóng, bọn nô tỳ liền đi ra ngoài, công chúa sống thanh tĩnh một chút, lòng yên tĩnh đương nhiên mát mẻ, chuyện khối băng nô tỳ không có bản lĩnh động tới.”

Cung nữ chê cười kia dứt lời, tiếp đón mấy cung nữ còn dư lại đi ra ngoài, Quân Minh Châu đâu từng bị đối đãi như vậy, mắt thấy bây giờ nô tỳ cũng khi dễ ngồi lên đầu, nàng ta tức giận đến cả người phát run, mồm to thở phì phò, giống như con cá mắc cạn, suýt nữa thở không ra hơi mà chết.

Nàng ta giãy giụa suy nghĩ xuống giường, nhưng lăn lộn làm miệng vết thương nứt ra, mồ hôi rơi, thấm lên miệng vết thương, giống như dao cứa, sắc mặt nàng ta trắng bệch, vô lực mà trở về giường, không tiền đồ mà khóc rống lên.

Lại vào lúc này, một cung nưc mặc lục y hưng phấn vào nội điện, thấy Quân Minh Châu đang khóc, bước chân nàng ta đi nhanh lên, quỳ gối trước giường, nói: “Mấy tiểu tiện nhân kia khinh công chúa mất thế, lại quên thân phận nô tỳ, chờ vết thương trên người công chúa lành hẳn, còn không phải muốn xử ly các nàng thế nào cũng được sao, hà tất vì mấy người nô tỳ thương tâm khổ sở, công chúa mau xem, nô tỳ có cái gì.”

Quân Minh Châu nghe vậy hai mắt đẫm lệ mông lung mà nhìn lại, nhưng thấy ngày thường nhị đẳmg cung nữ Ngọc Lộ này không được nàng sủng mà cầm trên tay một bình bạch ngọc nhỏ, cái chai chưa mở ra, đã có mùi thơm bay ra, Quân Minh Châu lập tức ngửi ra, đó là kim sang dược thượng đẳng nhất, Ngọc Ngưng cao. Bôi lên miệng vết thương thượng không chỉ có thể làm miệng vết thương nhanh chóng khép lại, hơn nữa có thể cho cho ra thịt mới mềm mại hơn cả da thịt cũ.

Dược liệu làm ra Ngọc Ngưng cao này quý vô cùng, lại xuất từ tà y cốc, trong cung tổng cộng cũng chỉ có hai chai quý, đừng nói là hiện tại, cả trước kia khi nàng ta được sủng ái, cũng chỉ thấy qua trong cung mẫu hậu. Nàng ta kinh hỉ lại nghi ngờ nhìn chằm chằm Ngọc Lộ, nói: “Ngươi lấy từ đâu ra?”

Ngọc Lộ kinh hoàng nói: “Công chúa đừng vội, dược này không phải là nô tỳ trộm, là từ Càn Khôn Cung mang ra. Công chúa yên tâm dùng là được, sẽ không có người tới tìm công chúa phiền toái.”

Quân Minh Châu nhất thời càng nghi, nói: “Càn Khôn Cung là tẩm cung của phụ hoàng, sso ngươi lấy được dược từ đó……” Nàng ta nói ánh mắt sáng lên, nói, “Chẳng lẽ phụ hoàng biết ta bị những tiện nhân đó khi dễ, phụ hoàng đau lòng ta, không trách phạt ta?”

Ngọc Lộ cắn cắn môi, nói: “Công chúa yên tâm, Hoàng Thượng đau công chúa nhất, sẽ không làm tổn thương công chúa. Dược này, dược là nô tỳ Hải công công giúp nô tỳ lấy ra, tuy không nhiều lắm, nhưng Hải công công nói dược này dùng rất tốt, không cần đổi dược mỗi ngày, chỉ cần chút này là đủ cho vết thương của công chúa tồi.”

Quân Minh Châu nhíu mày, nói: “Hải công công là đại thái giám trong tẩm cung của phụ hoàng, là con nuôi của vương hỉ công công, hắn có thể bất tri bất giác lấy dược này ngược lại cũng không kỳ lạ, nhưng hắn dựa vào cái gì mạo hiểm giúp ngươi như vậy?”

Ngọc Lộ bị hai mắt sắc bén của Quân Minh Châu nhìn chằm chằm, hai má đỏ lên, nói: “Nô tỳ…… Nô tỳ cùng Hồ, chính là Hải công công có quen ở bên ngoài, hắn là đồng hương của nô tỳ, khi đó thích nô tỳ, sau lại quê nhà gặp họa, lại cùng nhau vào cung, hắn rất chiếu cố nô tỳ, nô tỳ…… Nô tỳ vốn là không muốn, muốn chờ đủ tuổi ra ngoài tìm người trong sạch gả đi, nhưng hôm nay công chúa gặp nạn, nô tỳ nhận ân tình của công chúa, sao chỉ biết cho mình, lại nói hắn thật lòng với nô tỳ, cho nên…… Cho nên ta……”

Trên mặt Ngọc Lộ hiện ra vẻ thẹn thùng, Quân Minh Châu đương nhiên hiểu Ngọc Lộ theo Hải công cồn kia, hai người làm làm vợ chồng thực, lúc này Hải công công mới chịu giúp nàng như vậy, thấy tư sắc Ngọc Lộ không tồi, trên mặt biểu tình đơn thuần ngượng ngùng, Quân Minh Châu không đa nghi, chỉ nói: “Bổn cung có ân với ngươi?”

Ngọc Lộ ngẩng đôi mắt sáng lên, nói: “Công chúa quên mất sao, ba năm trước đây, có hồi nô tỳ khóc thút thít bị công chúa đụng vào, công chúa hỏi nô tỳ, biết nương nô tỳ đã mất, trong nhà không có bạc mua quan tài, công chúa ban thưởng nô tỳ một chi kim thoa, như vậy nương nô tỳ mới có thể an táng, đại ân của công chúa, bây giờ cuối cùng cũng có cơ hội báo đáp.

Chuyện Ngọc Lộ nói Quân Minh Châu căn bản không có ấn tượng, thấy nàng biểu tình chân thành tha thiết, thêm Ngọc Ngưng cao hàng thật giá thật, Quân Minh Châu đã hoàn toàn tín nhiệm Ngọc Lộ, kéo tay nàng, nói: “Nha đầu ngoan, chờ bổn cung dưỡng thương lành, trở về nhất định sẽ không bạc đãi ngươi.”

Ngọc Lộ ngượng ngùng cười, nói: “Nô tỳ đổi dược cho công chúa, quay đầu lại nô tỳ lại đi cầu xin Hải công công, bảo hắn giúp nô tỳ lấy băng cho công chúa bớt nóng.”

Một lát sau, Ngọc Lộ đổi dược cho Quân Minh Châu, lại tinh tế lau mồ hôi cho nàng ta, Quân Minh Châu thoải mái nằm xuống, càng thêm tín nhiệm Ngọc Lộ, ánh mắt nhìn nàngtràn đầy khen ngợi. Ngọc Lộ cất bình sứ cẩn thận, quỳ gối trước giường quạt cho Quân Minh Châu, Quân Minh Châu thấy mồ hôi nàng ta đầy đầu, liền nói: “Làm khó ngươi.”

Ngọc Lộ thụ sủng nhược kinh, vội nói: “Công chúa ngàn vạn đừng nói như vậy, đây đều là nô tỳ nên làm, lại nói Nhiếp chính vương Thiên Càn phải rời kinh, nói không chừng còn muốn mang đi Vân tiểu thư Đông Lăng hầu phủ…… Nô tỳ nghe các tỷ tỷ bên cạnh nói, công chúa thích Nhiếp Chính Vương, Nhiếp Chính Vương đi rồi không biế có trở lại hay không, nếu công chúa không phải dưỡng thương, cả mặt Nhiếp chính vương cũng không thấy được rất đau lòng, cho nên nô tỳ…… A, công chúa?”

Chương kế >>>