Chương 119c: Tính kế Quân Minh Châu

Edit: Thiên Đại Tuyết Ngưng

Nàng ta còn chưa dứt lời, Quân Minh Châu đã hung hăng bắt được cổ tay nàng ta, gấp giọng nói: “Ngươi vừa mới nói cái gì? Nhiếp Chính Vương phải đi? Còn có Nhiếp Chính Vương sẽ mang Vân tiểu thư Đông Lăng hầu phủ, lời này là có ý gì?!”

“A, nô tỳ lắm miệng, nô tỳ không nên nói vân tiểu thư……” Ngọc Lộ che miệng, dáng vẻ nói lỡ.

Quân Minh Châu nhất thời sắc mặt liền khó coi lên, trách mắng: “Rốt cuộc sao lại thế này, nói!”

Ngọc Lộ run lên mới nói: “Là Hải công công nói, Nhiếp Chính Vương tới Tử Quốc, chính là bởi vì tử vi các cấp Nhiếp Chính Vương phê mệnh, nói Vương gia năm nay sẽ có tai ương máu tanh, nếu muốn tránh quá, phải tìm được mệnh quý nữ, quý nữ sinh ở Tử Quốc, thân phận tôn quý, trên lưng còn có văn ấn phượng hoàng, tin tức này không biết sao lại bị Đông Lăng hầu phủ biết được, Đông Lăng hầu liền tìm người bí mật vẽ một con phượng hoàng lên người đích nữ Vân tiểu thư, Hải công công nói Vân Quý phi ngày mai sẽ mời Vân tiểu thư tiến cung, ngày mai Hoàng Thượng ở trong cung bãi yến đưa tiễn Nhiếp Chính Vương, Vân Quý phi tính an bài Vân tiểu thư tiếp cận Nhiếp Chính Vương, đến lúc đó làm Nhiếp Chính Vương thấy được hình xăm sau lưng Vân tiểu thư, Nhiếp Chính Vương tất nhiên nhận định Vân tiểu thư là mệnh quý nữ của mình, tất nhiên sẽ mang Vân tiểu thư rời đi……”

Quân Minh Châu nghe vậy đồng tử kịch co rút, nói: “Thế nhưng còn có chuyện này, hừ, Nhiếp Chính Vương là thân phận gì, Vân Thục Nguyên lại tính toán cái gì, thế nhưng cũng dám nghĩ như vậy! Không được, không thể làm Vân Quý phi cùng chất nữ của nàng ta thực hiện mưu kế, nhà họ Vân có thể vẽ phương hoàng lên lưng, bổn cung cũng có thể! Thân phận bổn cung càng cao quý hơn Vân Thục Nguyên, trong Tử Quốc này không có tiểu thư khuê các nào cao quý bằng bôn cung, nếu sau lưng bổn cung có phượng hoàng, chẳng phải là có thể trở thành mệnh quý nữ của Nhiếp Chính Vương sao!”

Quân Minh Châu càng nói đôi mắt càng sáng, đột nhiên bắt được tay Ngọc Lộ, nói: “Ngọc Lộ, ngươi nhất định phải giúp ta, ta chỉ có thể dựa vào ngươi, ta là thật thích Nhiếp Chính Vương, ngươi giúp ta đi tìm Hải công công, nhất định phải làm hắn giúp ta biện pháp, trước cung yến Minh Dạ sau lưng ta phải có phượng hoàng, ngươi giúp ta được không!”

Ngọc Lộ ngượng ngịu, nói: “Công chúa…… Nhưng công chúa nếu thật làm như vậy sẽ phải rời Tử Quốc, đến Thiên Càn hòa thân, đã không có Hoàng Thượng sủng ái, lại không có Hoàng Hậu Dực Vương điện hạ…… Công chúa xa rời quê hương nếu chịu khi dễ làm thế nào cho phải.”

Thấy Ngọc Lộ nghĩ cho mình như vậy, Quân Minh Châu cảm động, chưa từng nghi ngờ, nói: “Ngọc lộ ngốc, nếu ta thành quý nữ của Vương gia, Vương gia sao lại không tốt với ta? Ta ở Tử Quốc đã mất chỗ dựa, chi bằng theo Nhiếp Chính Vương, có Nhiếp Chính Vương để dựa, ngày sau còn trái lại có thể giúp mẫu hậu và hoàng huynh thoát khỏi khốn cảnh, nói nữa, Nhiếp Chính Vương điện hạ oai hùng bất phàm như vậy sớm muộn gì cũng trở thành hoàng đế Thiên Càn Quốc, ta theo hắn, mặc dù xa rời quê hương cũng là nguyện ý.”

Quân Minh Châu nói trên mặt lộ ra vẻ thiếu nữ mộng ảo khát khao, lại kéo Ngọc Lộ, vội vàng nói: “Ngọc Lộ, cứ cho là bổn cung cầu ngươi, ngươi nhất định phải giúp bổn cung, được không?”

Ngọc Lộ rốt cuộc cắn cắn môi, nói: “Chuyện khẩn cấp, nô tỳ đi cầu xin Hải công công, thử xem.”

Đêm hôm sau, trong Thí Tu viện, Y Diễm phải rời kịn, khó khăn lắm mới xử lý gọn gàng chuyện trong phủ, xong liền nằm trên giường La Hán, Phượng Đế Tu lại đuổi Tử Nhi đi, ăn vạ trong khuê phòng Y Diễm nói thế nào cũng không chịu về Tịch Nhan viện của hắn.

Thịnh Dịch Dương mất, Y Diễm mượn cơ hội đuổi Dạ Khuynh, Mạc Vân Ly cùng Sở Thanh Y, Phượng Đế Tu là đại phu, trị thương cho Y Diễm, đương nhiên lại chiếm ưu thế. Không chỉ có như thế, kể từ đêm đó hắn ăn vạ trên giường ngủ một đêm, hai ngày này lấy lý do Thiên An vương phủ có động tác, mỗi lần thiên sát hắc đều đến phòng Y Diễm.

Xét thấy đêm qua đuổi người đuổi tới miệng khô người mệt cũng không đuổi được Phượng Đế Tu, thả hắn nằm bên người Y Diễm phát hiện mình ngủ đặc biệt ngon, sáng đặc biệt thoải mái, thấy hắn ban đêm thành thật, cho nên tối nay thấy Phượng Đế Tu lại tới đưa tin, Y Diễm ngược lại lập tức muốn tách ra, thằng nhãi này lại quyết định muốn ngủ cùng giường, hắn nhiều nhất trộm hôn trộm một cái, dù sao trước kia cũng không phải không bị chiếm tiện nghi, liền mềm lòng kệ hắn.

Liền như lúc này, Y Diễm nằm trên giường La Hán, Phượng Đế Tu khoe mình học y, có một đôi tay thánh, chỉ cần cấp mát xa huyệt vị cho Y Diễm, nhất định có thể làm một ngày mệt mỏi của nàng tan biến hết.

Có người muốn phục vụ miễn phí, Y Diễm đương nhiên không từ chối, nàng phát giác Phượng Đế Tu đúng là không nói mạnh miệng, mấy chỗ huyệt vị mà hắn ấn, cảm giác mệt mỏi trên người Y Diễm giảm đi không ít, thấy Phượng Đế Tu vẻ mặt chờ mong mà nhìn mình, nàng cực nể tình mà khen: “Thật sự tay nghề không tồi, về sau đi theo bổn tiểu thư đi, hầu hạ tốt, về sau bổn đại gia đương nhiên có thể cưới cho ngươi một phòng thê tử, lại cho một phần gia nghiệp.”

Thấy dáng vẻ đại gia của nàng, cố ý xụ mặt, thô giọng nói, Phượng Đế Tu cũng chỉnh lại dung mạo, đổi giọng, kính cẩn đắc đạo: “Tiểu nhân cảm ơn đại gia thưởng thức, tiểu nhân nhất định tận tâm tận lực hầu hạ đại gia.”

Hai ngày này hai người ở chung, Phượng Đế Tu dùng gương mặt thật với Y Diễm, gương mặt kia quá yêu nghiệt, tính xâm lược quá mạnh, hiện giờ tuy làm động tác của hạ nhân, biểu tình cũng cố tình cung khiêm, nhưng quý khí trên người tự nhiên mà thành, áp cũng áp không xuống, gương mặt tuấn mỹ kia đủ làm chết người, hơn nữa đôi mắt phượng hẹp dài kia làm người cảm thấy quá thâm thúy khí phách, dù thế nào cũng không có dáng vẻ của người hạ đẳng.

Y Diễm thấy diện mạo và cách làm của hắn chỉ giống bốn chữ không ra gì cả, không khỏi bĩu môi, không cho mặt mũi nói: “Học một chút cũng không giống, kỹ thuật diễn ciat cốc chủ đúng là quá kém.”

Phượng Đế Tu nghe vậy nhướng mày, nghiến răng nói: “Được đó, gia có lòng mát xa cho nàng, lại dám lên mặt với gia! Nhìn gia thu thập nàng thế nào!” Nói xong hắn điểm lên huyệt cười của Y Diễm.

Y diễm nào có thể nghĩ đến hắn sẽ dùng chiêu này, bị điểm huyệt đạo, nhất thời liền không chịu khống chế được cười khanh khách lên, Phượng Đế Tu thấy má lúm đồng tiền của nàng như hoa, nhịn không được lăn lên giường, rất sợ nàng lại đụng vào vết thương, một mặt trêu nàng, một mặt bế nàng lên, nửa ôm nửa trong ngực, như vậy Y Diễm cười đến chảy nước mắt trong ngực Phượng Đế Tu, cái bụng đau đớn.

Nàng khó chịu mà muốn ra tay công kích Phượng Đế Tu, làm hắn mau giải huyệt đạo, buồn cười * kích động, tay chân cũng nhũn ra, căn bản là nhấc không nổi, lại không muốn mở miệng xin tha, đợi cười đến hô hấp khó khăn, mới mềm nhũn dựa vào trong ngực Phượng Đế Tu, đáng thương hề hề mà bắt vạt áo hắn, hữu khí vô lực mà lôi kéo.

Phượng Đế Tu có từng thấy qua má lúm đồng tiền như hoa của Y Diễm, ngày thường nàng mặc dù cười, cũng hơn nửa giây rồi biến mất, nguyên bản chỉ muốn trêu đùa nàng, lại tham xem má lúm đồng tiền của nàng mà không giải huyệt đạo, mắt thấy Y Diễm cười ngã vào trong lòng ngực, hai má đỏ bừng, thân thể mềm mại run rẩy, gương mặt đào hoa, nhan như ác đan, ánh mắt hắn liền nhịn không được hơi trầm xuống.

Lại thấy đoo mắt đầy ý cười có nước của nàng, mặt mày xuân tình lan tràn, mị thái trăm sinh, hai tai nhỏ xinh, tóc mai tán loạn, nhất thời hắn ánh mắt lần thứ hai đăm đăm ngây người, hô hấp cũng lại không xong, thân thể tiểu nữ nhân cười mà cọ vào cơ thể hắn, ngọc thể hương cơ, mùi hoa nồng làm hắn có chút kích động, thân mình Phượng Đế Tu cứng đờ, tiện đà lại bị mùi hương của nữ nhân quyến rũ, miệng khô lưỡi khô.

Y Diễm khẩn cầu mà kéo kéo vạt áo Phượng Đế Tu, thấy hắn không hề phản ứng, cười đến thở hồng hộc, ngước mắt đi nhìn, nhìn thấy trước nam nhân trước mặt biểu tình như sói, ánh mắt như ưng mà nhìn chăm chú mình, theo vòng eo nóng bỏng cảm nhận được chút gì đó không bình thương. Y Diễm nhất thời tức giận đến nước mắt lăn xuống, đôi mắt cong cong trào ra lửa giận.

Tên hỗn đản này, điểm huyệt cười nàng không nói còn có ý đồ…… Đúng là đầu óc nàng bị lừa đá mới nương tay với hắn, thứ người lấy oán trả ơn công khai vào khuê phòng nàng!

“Giải huyệt…… Khanh khách…… Ngươi dám…… Nhân cơ hội chiếm tiện nghi…… Khanh khách, đừng trách…… Khanh khách, trách ta vô tình!”

Y Diễm tức giận ra tiếng, nhưng người không khống chế ý cười, sát khí tàn nhẫn không có chút uy lực nào, Phượng Đế Tu thấy nàng như thế, tuy trong lòng thật ngứa, nhưng cũng biết tính tình tiểu nữ nhân trong ngực mình, hiện giờ hai người sắp tách ra, nếu nàng bực hắn hai ngày, không quan tâm hắn dán nàng, đuổi hắn ra, kia vốn nhờ phòng lớn, đầu óc hung hăng mặc niệm thanh tâm chú hai lần, hắn mới miễn cưỡng áp xuống khác thường, giải huyệt đạo cho Y Diễm.

Nào biết đâu hắn mới giải huyệt đạo, biểu tình quyến rũ của mỹ nhân trong ngực chợt rùng mình, vòng eo uốn éo, nhanh nhẹn né hắn ra, ngửa người một cái, nằm lên giường La Hán, chân nàng cùng không khách khí đá ra, mục tiêu thẳng đến bộ phận tà ác của hắn.