Chương 120a:

Người dịch: Ngọc Mai

Phượng Đế Tu bị một cước của Y Diễm đạp đến sát tường, phần lưng đập mạnh vào thành cửa sổ, vang lên một tiếng động lớn, thấy Y Diễm đã tung một cước không thuơng tiếc mà vẫn chưa hết hận, đôi mắt như rực lửa mở to nhìn chằm chằm, Phượng Đế Tu vội cười lấy lòng một tiếng, nói:

– ” Diễm Diễm, ta suy cho cùng cũng chỉ là nam nhân bình thường, đứng trước nữ tử xinh đẹp yểu điệu như nàng trêu ghẹo một chút âu cũng là chuyện thường tình, có đúng không?”

Y Diễm vẻ mặt sắc lạnh, đương định một cước đạp nát khuôn mặt đắc ý của Phượng Đế Tu thì nghe thấy tiếng động ở bên ngoài truyền đến, có vẻ có người đang tiến đến, ánh mắt nàng lẫm liệt đầy căm giận, Phượng Đế Tu thu lại ý cười, ho một tiếng, cất giọng nói:

  – “Chuyện gì?”

Người đứng bên ngoài chính là Ngân Bảo, hắn đã đến từ lâu, chỉ là từ xa đã nghe thấy tiếng cười của nữ tử từ trong phòng vang ra nên không dám tới gần, đành nấp ở một nơi gần đó, đang đắc ý chủ tử nhà mình thực là thủ đoạn bất phàm, cuối cùng cũng làm xiêu lòng Thịnh tiểu thư, ai ngờ tiếng cười vừa dứt, hắn liền nhìn thấy bóng người của chủ tử mình đập mạnh vào thành cửa sổ, hắn một mặt cứng lưỡi, một mặt mắt chớp liên hồi, vội vã chạy đến giải vây cho chủ tử.

Hắn không biết bên trong đang xảy ra chuyện gì, vì vậy cũng không dám nghe nhiều nhìn nhiều, chỉ nhanh chóng trả lời:

–  ” Chủ tử, trong cung có truyền tin, tại cung yến, Phi Long tướng quân Bạch Tử Thanh của Thiên Càn quốc xin cầu thân với Kiêu Dương công chúa, Long Đế đã đồng ý, bởi vì Thiên Càn quốc đột nhiên xảy ra chuyện cần tức tốc trở về xử lý nên ngày mai sứ đoàn Thiên Càn sẽ rời thành, Dạ Khuynh thấy tuổi Bach Tử Thanh đã không ít, tử vi noi trắng ra năm nay Tử Thanh năm nay không cưới thê tử liền có tuyệt tự chi hung (không có con) , thỉnh cầu Kiêu Dương công chúa cùng rời kinh, đội ngữ đưa dâu đều giản lược, Long Đế đồng ý. Bây giờ cung yến đã tàn, Kiêu Dương công chúa cũng đã bị đưa đến sứ quán Thiên Càn.

Y Diễm nghe vậy kinh ngạc đến lặng người, bởi lẽ những điều Ngân Bảo vừa nói vô cùng kỳ quái, Kiêu Dương công chúa một mực ái mộ Dạ Khuynh, thế nào lại cùng Bạch Tử Thanh dây dưa không rõ, mà còn có thể coi như Long Đế đã hứa gả Kiêu Dương cho Bạch Tử Thanh, lại còn hấp tấp đưa người đến sứ quán, ngày mai cứ thế theo sứ đoàn về Thiên Càn quốc, đường đường là công chúa Tử quốc lại có thể tùy tiện vậy sao?

Chuyện này thực sự rất vô lý, nộ khí của Y Diễm cũng tự nhiên biến mất, không giấu được sự tò mò nhìn chằm chằm Phượng Đế Tu, nói:

– ” Ngươi đã làm gì?”

Phượng Đế Tu thở nhẹ một hơi, thầm khen Ngân Bảo nhanh trí, thời khắc mấu chốt kịp thời ra giải vây, cười đứng thẳng dậy, nói:

– ” Để ta đưa Diễm Diễm đi xem kịch hay. “

Y Diễm trong lòng đương hiếu kì, đương nhiên sẽ không cự tuyệt, huống chi Quân Minh Châu kia lại cùng nàng mấy lần đối nghịch, đối phương chỉ thở thôi cũng cảm thấy chán ghét, Y Diễm chắc chắn không thể không đi.

Phượng Đế Tu nói xong cũng không đợi Y Diễm trả lời mà liền bước đến trước mặt ôm lấy thân nàng nhảy qua cửa sổ bay ra ngoài. Không quá hai chén trà Phượng Đế Tu đã đưa Y Diễm đứng trên mái của một căn phòng sáng đèn bên trong sứ quán Tử Quốc, nấp vào một góc kín. May mắn căn phòng này lại quay lưng vào một cây đại thụ, tán cây phủ rộng cả mái nhà, thân ảnh của hai người bị lá cây che lại, không dễ gì bị phát hiện.

Khẽ nậy hai mảnh ngói, Y Diễm lập tức nhìn được tình cảnh bên trong, trong phòng có một nữ tử mặc hỷ phục đỏ thắm ngơ ngác kinh ngạc nhìn quanh phòng, từ chỗ Y Diễm đứng vừa vặn nhìn thấy non nửa gương mặt của nữ tử kia, chính là Quân Minh Châu. Nàng ta cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, thần sắc khi thì âm lệ, khi thì thương tâm, không cam lòng, lại lộ vẻ hoảng sợ… Giống như đèn kéo quân vừa đi vừa về biến ảo, thay đổi liên tục, lại đột nhiên đứng bật dậy, xoay người chạy đến cửa phòng liền dùng sức vừa đập vừa kêu gào thảm thiết.

Cửa phòng được khóa chặt, ma ma trông giữ bên ngoài không chịu nổi ồn ào, cuối cùng đành mở cửa phòng, Kiêu Dương công chúa nhào tới, tức giận nói:

– ” Các ngươi mau thả ta ra, ta phải đi gặp phụ hoàng, ta không muốn gả cho Phi Long tướng quân kia, phụ hoàng rất yêu thương ta, sẽ không thể nhẫn tâm để cho đám người Thiên Càn quốc cứ vậy mà mang ta đi! Ta không thể đi hòa thân không rõ lý do như thế được!”

Hai ma ma giữ cửa kia tất nhiên đều là người từng luyện võ, hai người tiến lên nhanh chóng khóa chặt cánh tay đang làm loạn của Quân Minh Châu và đẩy nàng vào sâu trong phòng, một ma ma cất tiếng nói:

– “Công chúa hãy ngoan ngoãn ngồi yên đi, công chúa không biết xấu hổ còn dám làm ra loại chuyện thoát y để câu dẫn nam nhân, còn bỏ thuốc vào chén rượu của Thiên Càn nhiếp chính vương, không ngờ đen đủi ngược lại kém chút nữa đã cùng Phi Long tướng quân làm chuyện mất mặt, ly rượu kia nhiếp chính vương suýt chút nữa đã ném thẳng xuống đất ngay trước mặt hoàng thượng để chất vấn. Hoàng Thượng giữ lại cho công chúa một mạng, còn cho công chúa địa vị chính thê của Phi Long tướng quân đã là phúc khí ba đời của công chúa rồi. Công chúa đã tự tay hủy hoại sự trong sạch của mình thì phải biết sẽ không bao giờ có cơ hội ngẩng mặt lên được nữa! Chúng nô tì phụng mệnh trông nom công chúa đến Thiên Càn quốc, Hoàng Thượng không muốn gặp mặt công chúa, công chúa vẫn nên an tâm dưỡng thương đi.”

Ma ma kia nói xong liền ép Quân Minh Châu ngồi yên xuống giường rồi không để ý tới nàng ta nữa, ra khỏi phòng và khóa chặt cửa lại.

Những lời ma ma kia vừa nói vẫn vọng bên tai Y Diễm, nàng hết sức kinh ngạc mở to măt, đầu óc Quân Minh Châu này bị lú lẫn rồi hay sao, thuơng tổn vì chuyện săm mình còn chưa hết, giờ còn muốn chạy tới câu dẫn Dạ Khuynh. Cứ cho là nàng ta may mắn thành công, nhưng cũng đã tự hủy đi danh dự, Dạ Khuynh có chắc chắn chịu cưới nàng ta? Coi như Dạ Khuynh vì nàng là công chúa Tử quốc mà miễn cưỡng cưới nàng về, nhưng làm sao bỏ được suy nghĩ rằng bản thân đã bị nàng ta tính kế, như vậy nàng ta sau này làm thế nào  để được Dạ Khuynh yêu thương? Không có sự yêu thương của Dạ Khuynh, nàng đến Thiên Càn dựa vào cái gì để sống?

Cũng khó trách Long đế để cho đường đường công chúa Tử quốc lại bị mang đi hòa thân dễ dàng như vậy, trước đó vì chủ ý của hoàng hậu mà Thiên Hương công chúa bị hủy đi trong sạch, Dạ Khuynh đã không làm lớn chuyện, bây giờ lại thêm chuyện Kiêu Dương công chúa hạ thuốc câu dẫn, một đôi mẫu nữ( mẹ con) làm ra một loạt những chuyện này khiến Long đế mất hết mặt mũi thì thôi lại còn muốn bị đám người Thiên Càn lên mặt chèn ép, tình phụ tử suy cho cùng cũng chẳng thể cứu vãn được.

Huống chi Kiêu Dương công chúa đuối lý, tướng quân Thiên Càn quốc lại có thể ngang nhiên cưới một nữ nhân hoàng tộc như vậy, trên thực tế Bạch Tử Thanh lấy Kiêu Dương công chúa đã khiến Y Diễm rất kinh ngạc. Kiêu Dương công chúa đã không còn lựa chọn, mà Thiên Càn quốc cũng muốn có nàng ta, ở trong đó nhất định là có nguyên nhân.

Y Diễm đang mải nghĩ ngợi, liền nghe phía dưới vang lên giọng kính cẩn của ma ma.

– ” Chúng nô tỳ tham kiến tướng quân.”

– ” Mở cửa, ta đến thăm công chúa.”

Giọng nói hào sảng của một nam nhân vang lên tiếp sau đó, cửa phòng mở ra, một thân ảnh mạnh mẽ rắn rỏi bước vào phòng. Y Diễm nhìn xuống, chính là Bạch Tử Thanh. Nàng biết Bạch Tử Thanh võ công không thấp, không dám nhìn lâu, vội thu hồi ánh mắt.

Phía dưới Quân Minh Châu thấy Bạch Tử Thanh tiến đến liền hoảng sợ, lập tức xoay người, nhất thời vết thương trên lưng bị toạc ra, máu me đầm đìa, nhuộm đỏ váy. Thấy Bạch Tử Thanh từng bước một tới gần, trên mặt nàng thần sắc trắng bệch nhưng vẫn cứng miệng:

– “Ngươi đừng tới đây! Ta là công chúa Tử quốc, bây giờ…… Bây giờ ta còn chưa gả ngươi, ngươi không thể…… Không thể vô lễ với ta. “

Y Diễm nghe vậy không khỏi cắn nhẹ môi, Kiêu Dương công chúa này tính tình thật không biết tốt xấu, Bạch Tử Thanh ở Trời Càn địa vị khá cao, lại nắm trọng binh trong tay, đừng nói đến chuyện Quân Minh Châu bây giờ thân cô thế cô, cho dù là thời điểm nàng ta được Long đế sủng ái hết mực, chỉ sợ Bạch Tử Thanh cũng chưa chắc đã để nàng ta trong mắt. Quân Minh Châu đến lúc này vẫn còn nghĩ mình là một công chúa cao cao tại thuợng, người người kính sợ, thật nực cười!

Chương kế