Chương 87a: Đến gần một bước.

Editor: Tuyết Ngưng
Biên Tập: Biển
Người đăng: Ngọc Thúy _ CTV

Dưới ánh đèn không thấy sắc mặt Phượng Đế Tu kém thế nào, đôi mắt hẹp dài trong bóng tối giống như thấy được chút ánh sáng nhẹ nhàng, nhưng hắn chỉ hơi ngả người xuống, Y Diễm cảm thấy nhịp tim đập, giống như có chút chột dạ.

Không biết hắn muốn làm gì tiếp theo, bởi vì trên cơ thể nàng còn có thuốc không thể động đậy, cố động nhẹ một chút, cảm thấy đau. Mắt nhìn thấy Phượng Đế Tu tới gần, vẻ mặt Y Diễm thống khổ, thở ra khí lạnh, đầu vai bị thương run rấy, khẽ rên một tiếng.

Nhưng hiển nhiên, khổ nhục kế trước mặt nam nhân này không có nhiều tác dụng, mắt thấy mí mắt Phượng Đế Tu cũng không chớp một cái, đầu Y Diễm nhanh chóng xoay chuyển. Mình bị thương thành như vậy, nam nhân trước mắt sẽ không ra tay với nàng chứ, chẳng lẽ muốn tử hình nàng ngay tại chỗ sao? Không phải chứ, vậy cũng quá…… Cầm thú rồi, nàng đã bị thương đến như vậy mà.

Lúc này, khí thế trên người Phượng Đế Tu làm người quá sợ hãi, Y Diễm mất máu quá nhiều cũng không nghĩ đến chuyện người trước mắt chỉ muốn hù dọa nàng. Nhìn hắn hùng hổ cúi đầu xuống, giống như đang ra tay với cá trên thớt, Y Diễm nhanh chóng quyết đoán đưa ra kế sách. Khổ nhục kế vô dụng cũng không sao, ta còn có mỹ nhân kế.

Trong đầu nghĩ vậy, nàng ngước mắt lên, dùng sức ngẩng cổ lên, nhắm đúng môi của Phượng Đế Tu áp xuống, một chiêu này của nàng đi rất trôi chảy, nhưng thân thể đã rất mệt mỏi, cổ dưới lại không thể nhúc nhích, chỉ ngẩng đầu lên như vậy trán đã toát đầy mồ hôi lạnh, ban đầu nàng xuất ra khí thế nữ vương, dùng mị lực thị huyết, hung hăng chinh phục nam tử trước mắt. Để hắn biết một chút, kỹ thuật hôn của hắn vụng như thế nào, lập tức quỳ xuống chân bám váy nàng cầu xin.

Hy vọng luôn tốt đẹp như vậy, cùng hành động cũng tạm ổn, môi nàng hùng hổ dán lên môi hắn, cố gắng chống thân mình, đẩy lưỡi nhỏ ra liếm quanh môi của nam nhân, nhưng mới liếm trên hai môi của hắn, liền thở hồng hộc trở về.

Nàng cắn mút hai phát này, đừng nói là mỹ nhân kế, còn không tính là rau và quả thả vào trong nước, sao có thể biến nam nhân thành nô lệ?

Y Diễm đúng là khó tin được, mình lại có ngày bất lợi như vậy, mất mặt ném đến cửa nhà rồi. Nàng ngã ngồi lại giường trừng mắt nhìn Phượng Đế Tu, quả nhiên thấy biểu tình kia vẫn chưa thay đổi, một đôi mắt vẫn như cũ, ngược lại trừng mắt kiểu tiểu nhân, kiểu tiểu nhân kia giống như đang cười nàng.

Gò má Y Diễm đỏ lên, nhanh chóng nhắm mắt lại, khó giấu được dáng vẻ buồn bực xấu hổ, hận không thể trốn đi. Nhưng nhắm mắt lại nàng vẫn cảm nhận được ánh mắt Phượng Đế Tu đang nhìn chăm chú, trong lòng lại không phục, lại nhanh chóng mở mắt ra trừng mặt nhìn Phượng Đế Tu, giống như hung ác lên tiếng, nói: “Chẳng lẽ ta thích bị thương sao, ta bị người khác đâm chảy máu đã xui lắm rồi, bây giờ nằm dưỡng thương yên ổn cũng không được, rốt cuộc là ngươi nghe tin hấp tấp chạy đến thăm ta, hay là nghe thấy ta xảy ra chuyện, vội vội vàng vàng chạy đến nhìn ta, cười nhạo ta. Nếu là đến quan tâm ta, xin lỗi, bổn tiểu thư không tiếp đãi được đại gia như ngươi, ngài trở về đi, nếu chạy đến cười nhạo……”

Nàng dưới sự lúng túng, lời này nói ra cũng chưa nghĩ xong, làm cho sắc mặt trắng nhợt do bị mất màu lại hồng lên, ánh mắt như lưu ly lay động lòng người.

“Ngươi đó……” Y Diễm giương nanh múa vuốt lên án thì Phượng Đế Tu bất ngờ bật ra tiếng than, là một tiếng than rất sủng ái, không thấy thần sắc Phượng Đế Tu thay đổi gì, cảm giác bí bách trong phòng biến mất.

Y Diễm vẫn trừng mắt nhìn Phượng Đế Tu như cũ, Phượng Đế Tu lại giơ tay nhẹ nhàng mơn trớn gì má ửng đỏ của nàng, nói: “Đồ ngốc, ngươi như vậy ta tức giận cũng có thể làm được gì, sao có thể bắt ngươi làm gì. Nếu ta không đau lòng không khẩn trương, sao mưa lớn như vậy chạy nhanh đến thăm ngươi. Ngươi không nhìn thấy ta vất cả chạy đến đây làm đại phu miễn phí cho ngươi sao? Không có chút kiên nhẫn nào cả!”

Người lên án cực kỳ tự nhiên, Phượng Đế Tu vừa nói vừa sờ lên bả vai tinh tế đoan trang của Y Diễm, khóe môi Y Diễm lóe qua ý cười, lẩm bẩm một tiếng, nói: “Nếu không phải ta nhìn thấy ngươi lo lắng sốt ruột, sớm đã sai người ném ngươi ra ngoài, bây giờ ta nằm không thể động đậy, khong làm gì được ngươi, nhưng ở đây luôn có người có thể động đến ngươi.”

Không biết sao Y Diễm xui xẻo nhắc đến Mạc Vân Ly, đôi mắt Phượng Đế Tu như hình viên đạn, lúc này nữ nhân này cậy có hậu thuẫn, giương mi hé răng cười với hắn, cuối cùng vẻ mặt ta cứ nhắc, ngươi làm gì được ta.

Phượng Đế Tu đau đầu, không có cách nào với nữ nhân này, nha đầu này cố ý lên mặt chọc giận hắn, bây giờ nàng như búp bê sứ động vào là có rắc rối, hắn hừ một cái. Thấy rõ ràng Y Diễm không để Mạc Vân Ly trong lòng, lại lăn lộn nửa ngày, cũng không có tức giận, chỉ chậc miệng nói: “Diễm Diễm, đắc tội với đại phu là không tốt.”

Y Diễm cười hì hì, nhướng mày nói: “Ngươi trị tàn ta à?”

Vẻ mặt Phượng Đế Tu chăm chú nhìn chiếc khăn có tẩm thuốc đang đắp trên miệng vết thương của nàng, một mặt nói: “Sao có thể, ai bắt ta luyến tiếc ngươi chứ, nhưng mà thêm chút thuốc mềm gân ở đây được không, dù sao Diễm Diễm mất máu nhiều, lại thương gân động cốt, nằm bất động trên giường nhiều có lợi cho việc dưỡng thương. Còn nữa, trước đây Diễm Diễm không chịu dùng thuốc tiêu sẹo ra đưa, còn dọa là ta suýt mất nửa cái mạng, ở đây ta cũng không ngại tự mình điều chế thuốc cho Diễm Diễm.”

Y Diễm lập tức sửa miệng, cười nịnh nói: “Mất máu nhiều, đầu óc đúng là không linh hoạt, đại phu là lớn nhất, cánh tay phải này của tiểu nữ còn phải dựa vào diệu thủ hồi xuân của đại phu, nào dám đắc tội đại phu.”

Phượng Đế Tu máu đỏ thấm trên vải trắng, lúc này mới nhẹ nhàng gỡ vải trắng xuống, ngoài miệng vết thương chảy ra máu đen dính dính, máu càng hiện rõ, hắn cũng không động thủ trị liệu, ngược lại nghiêm túc nhìn miệng vết thương, giống như có thể nhìn chỗ đó ra hoa.

Không biết hắn cho cái gì lên vải, miếng vải đắp lên miệng vết thương đau đến tê tâm phế liệt, nếu không có chuyện đau đớn này, và quen biết nam nhân trước mắt, Y Diễm thật sự nghĩ là mình đắc tội nên đại phu hạ độc thủ. Nhưng mà nhìn biểu tình nghiêm túc của hắn, nàng có chút bất ổn, không nhịn được nói: “Cánh tay này còn cứu được hay không?”

Phượng Đế Tu lập tức hừ lạnh một tiếng, biểu tình tức giận trừng mắt nhìn Y Diễm một cái, nói: “Lúc ấy ngươi đỡ mũi tên cho hắn ta sao không nghĩ tới chuyện này?! Bây giờ mới quan tâm, chậm rồi, tay này phế đi!”

Thấy hắn nói như vậy, ngược lại Y Diễm yên tâm, nếu tay thật sự phải phế đi, nàng mới không tin hắn có công phu ngồi đây đấu khẩu với nàng. Vừa rồi Mạc Vân Ly bảo đảm,Y Diễm vẫn không thể tin được, bây giờ mới có thể chắc chắn. Không thể nghĩ được là bị thương nặng như vậy mà Phượng Đế Tu vẫn có biện pháp, nhất thời sinh ra cảm giác sùng bái, lại thuận nước đẩy thuyền tìm cho mình một lý do để chinh phục nam nhân trước mắt.

Phượng Đế Tu nhìn miệng vết thương, có thể vết thương nhìn thấy nàng rút mũi tên ra là không ngoài ý muốn, đối mắt với ánh mắt hung tợn của hắn, Y Diễm thề, cả đời sẽ không nói với hắn là nàng vì cứu Mạc Vân Ly nên mới rút mũi tên ra.

Dưới sự chột dạ nàng nói sang chuyện khác, nói: “Sao vừa rồi ngươi biết vai ta thương nặng nhất?”

Phượng Đế Tu lấy từ trong hòm thuốc một bình thuốc bên trong thứ giống như sợi chỉ màu đỏ, nghe vậy chỉ nói: “Tuy y thuật của Mạc Vân Ly không thể so sánh với ta, nhưng hạ và giải độc lại hơn người, đầu vai này của ngươi màu sắc không đúng, nhìn là biết chúng độc Thương Bảy Ngày, độc này vào cơ thể, không thấy gì khác thường, chờ cảm nhận được xương cốt đau, giải độc đã không kịp rồi, xương cốt sẽ đau nằm trên giường tra tấn bảy ngày bảy đêm so đó mất nhiều sức mà chết, lại nói, thủ pháp băng bó của Mạc Vân Ly cũng là độc nhất vô nhị, đầu vai của ngươi bị thương mà hắn không cho chữa trị trước, đương nhiên không nhẹ. Con người hắn nhìn thương hương tiếc ngọc, đáng tiếc không phải, đối đãi với ngươi không giống.”

Phượng Đế Tu nói nhìn Y Diễm, Y Diễm chột dạ, lại nhướng mày, xì mũi, nói: “Tính rất tốt…… Tính rất tốt…… Chẳng lẽ ngươi hy vọng hắn mặc kệ ta, trơ mắt nhìn ta bị độc phát?”

Chương kế>>>