Chương 2

Giang Hạo Phong ở nhà nghỉ ngơi hai ngày thì bị thư ký mời đi làm, Thẩm Thư Kiệt thắt cà vạt cho anh rồi tiễn ra tận cửa, Giang thiếu gia vừa đi được một bước thì ngừng lại, Thẩm Thư Kiệt nhìn anh một lát rồi kiễng chân hôn anh: “Bữa trưa có cần em đưa qua không?”

Giang Hạo Phong từ chối: “Không cần, công ty xa như vậy, em ở nhà nghỉ ngơi đi.”

Thẩm Thư Kiệt gật đầu: “Được rồi, vậy không đi.”

“…”

Thẩm Thư Kiệt nhìn đồng hồ rồi đẩy anh: “Còn không mau đi đi, ông chủ là có thể tuỳ tiện đi trễ sao?”

Giang Hạo Phong thầm mắng cái miệng của mình, sau đó không tình nguyện đi làm.

Bình thường Thẩm Thư Kiệt không có hứng thú gì, Giang Hạo Phong vừa đi làm thì cậu liền không biết nên làm gì, quyết định đăng bài lên Weibo, thật ra cũng không có gì để đăng, suy nghĩ một lát rồi gửi hình ảnh bánh ngọt đã làm hai ngày trước.

Thẩm Thư Kiệt: Bánh ngọt hôm trước làm, đáng yêu không?

Sau khi đăng bài xong, Thẩm Thư Kiệt liền tiếp tục xem phim, bốn mươi phút sau phim hết, cậu cầm điện thoại đọc bình luận, tuy cậu không nổi tiếng nhưng mà cậu vẫn có fan, cậu rất thích đọc bình luận của fan mình, tuy rằng cậu không thể trả lời lại từng bình luận.

“A a a a sô pha!!”

“Đáng yêu!!! Vô cùng đáng yêu!! Đáng yêu giống như Thư Thư vậy!!”

“Siêu muốn ăn!! Thư Thư siêu hiền lành!!”

“Muốn ăn +1, hy vọng ngày nào đó Thư Thư có thể phân phát bánh ngọt!!”

“A a a a a Thư của em là đáng yêu nhất! Thư của em còn ngọt ngào còn đáng yêu hơn cả bánh ngọt!”

Thẩm Thư Kiệt vừa đọc bình luận vừa cười, cậu rất thích fan mình, nhìn thấy bình luận của bọn họ thì sẽ cảm thấy trong lòng rất ấm áp, rất nhiều người bình luận giống nhau, chỉ có một ID, mỗi lần Thẩm Thư Kiệt nhìn thấy đều cảm thấy có lẽ là kiếp trước mình đào phần mộ tổ tiên nhà cô ấy.

Cô ấy trả lời từng cái bình luận khen ngợi: “Nhìn thấy liền thấy ngán, cực kỳ không đáng yêu.”

“Weibo là sân chơi của mọi người, bộ không nói là người ta không biết mình làm sao?”

“Phân phát bánh ngọt cũng không đến lượt cô.”

“Thư của cô Thư của cô, cô mất hết sách rồi sao*? Có thể thi đậu đại học không đây?”

*Thư còn có nghĩa là sách, mà cứ kêu “Thư của tôi, Thư của tôi” thì giống như đang đi tìm sách “Sách của tôi, sách của tôi đâu?”. Vậy đó!!

Mỗi lần Thẩm Thư Kiệt nhìn thấy ID này thì đều cảm thấy đầu đau nhức, nói cô ấy là anti, nhưng cô ấy chưa từng chửi cậu, nói cô ấy là fan, cô ấy cũng chưa từng khen cậu câu nào, quan trọng nhất chính là, cô ấy luôn châm chọc fan của cậu, ID này đã xuất hiện hơn ba năm rồi, có lẽ là còn lâu năm hơn cả fan của cậu, thời gian qua lâu thì nhiều fan lâu năm liền làm lơ, nhìn thấy fan mới mắng chửi cô ấy còn có thể đứng ra ngăn cản.

“@Nhìn-trộm-vợ-của-người-ta-thật-là-đáng-ghét, ha ha, em gái lại tới rồi à, ngày nào cũng có thể nhìn thấy em, thời nay anti mà cũng cần cù như vậy à!”

“Ha ha ha ha, tôi cảm thấy vợ nhỏ không phải anti của Thư Thư đâu, rõ ràng là anti của chúng ta!”

“Tôi cũng cảm thấy như thế, nhưng mà tại sao cô ta lại đáng ghét như vậy chứ, Thư Thư là của mọi người chứ không phải của riêng cô ta, ngày nào cô ta cũng oán giận chúng ta, chẳng lẽ chúng ta không thể chửi lại sao?”

“Chán ghét +1, Thư Thư là của mọi người.”

Thẩm Thư Kiệt nhìn mọi người ầm ĩ, cảm thấy rất buồn cười, cậu xem một lát rồi bỏ điện thoại sang bên cạnh, sau đó đi tới phòng bếp làm cơm trưa, tuy là ngoài miệng nói không đi nhưng mà nhớ đến dáng vẻ không vui của Giang Hạo Phong khi chuẩn bị đi làm thì cậu vẫn quyết định làm cho anh bất ngờ.

Làm vài món mà Giang Hạo Phong thích rồi bỏ vào hộp giữ nhiệt, lại báo cho quản gia một tiếng, Thẩm Thư Kiệt lái xe đến công ty của Giang Hạo Phong, khi rời khỏi thang máy chuyên dụng, cô thư ký nhìn thấy cậu thì liền đi đến nhận lấy hộp giữ nhiệt trong tay cậu: “Sao Thẩm tiên sinh lại đến đây?”

Thẩm Thư Kiệt cười với thư ký: “Giang tổng có ở đây không? Tôi đến đưa cơm trưa cho anh ấy.”

Thư ký đẩy cửa phòng làm việc: “Giang tổng vẫn còn đang họp, anh vào trong ngồi trước đi, có lẽ là sắp xong rồi.”

Thẩm Thư Kiệt nói cám ơn rồi ngồi xuống sô pha đợi Giang Hạo Phong, cậu nhìn phải nhìn trái, vừa muốn lấy điện thoại ra xem thì nhìn thấy một cái bánh ngọt trên bàn của Giang Hạo Phong, cậu vừa đi qua vừa lắc đầu nghĩ thầm: Không biết anh lén đem đến công ty hồi nào.

Vì phòng ngừa Giang thiếu gia nhìn thấy sẽ xấu hổ, cậu tri kỷ dời bánh ngọt ra sau máy tính, giả vờ như mình chưa nhìn thấy gì.

Sau khi Giang Hạo Phong họp xong thì áp khí trên người có hơi thấp, thư ký lo lắng đi đến trước mặt anh nói: “Giang tổng, Thẩm tiên sinh đến.”

Giang Hạo Phong sững sờ một lát, sau đó bình tĩnh gật đầu rồi đẩy cửa vào phòng làm việc, Thẩm Thư Kiệt đang ngồi trên sô pha lên mạng, nhìn thấy anh đi vào thì cười cười: “Sắc mặt không tốt lắm, công việc không thuận lợi sao?”

“Ừ.”

“Tiếc là em không giúp được anh, không bằng ăn một chút giảm bực đi.” Nói xong liền bày thức ăn ra bàn.

Đúng là Giang Hạo Phong bực bội vì chuyện công việc, nhưng nhìn thấy Thẩm Thư Kiệt thì tâm trạng lại ổn định hơn rất nhiều, anh thản nhiên hỏi: “Chẳng phải nói là không đến sao?”

Thẩm Thư Kiệt cười nháy mắt với anh: “Em đem cơm trưa đến cho anh, không phải anh sẽ vui hơn sao?”

Giang Hạo Phong cầm đũa không nhìn cậu: “Không thể nào.”

Thẩm Thư Kiệt đã quen với cách trả lời của anh rồi, cho nên cũng không để bụng, cậu đưa chén cho Giang Hạo Phong rồi bắt đầu ăn, Giang Hạo Phong ăn cái gì cũng kén chọn, không thích thì sẽ không ăn miếng nào, cậu làm cho Giang Hạo Phong hai món mà anh thích, còn mình thì là một phần bông cải xanh luộc, bộ phim tiếp theo của cậu vào vai công tử ốm yếu, tuy rằng chỉ là nam ba nhưng cậu vẫn muốn mình gầy một chút cho hợp với kịch bản, Giang Hạo Phong nhìn thấy bông cải xanh thì rất chán ghét, anh giống như học sinh tiểu học, căm thù rau dưa đến tận xương tuỷ, hai người vừa ăn vừa trò chuyện, một lát sau anh hỏi: “Buổi chiều định làm gì?”

“Có hẹn với Hồ Sơn.”

“Hẹn hắn làm gì?”

“Đúng lúc cậu ta được nghỉ, đã lâu rồi bọn em chưa gặp nhau cho nên mới gặp.”

Giang Hạo Phong buông đũa quay đầu nghiêm túc nhìn Thẩm Thư Kiệt: “Anh không thích Hồ Sơn.”

“Hả? Vì sao?”

“Tính tình không tốt.”

“Đâu có, Hồ Sơn là người bạn đầu tiên trong giới này của em, cậu ta giúp đỡ em rất nhiều.”

“Danh tiếng của hắn rất kém, sinh hoạt cá nhân cũng lộn xộn, ngủ với rất nhiều minh tinh, sau này em ít tiếp xúc với hắn đi.”

Thẩm Thư Kiệt gật đầu, tuỳ tiện gắp bông cải xanh bỏ vào trong miệng anh: “Anh cũng hiểu rõ giới giải trí lắm chứ, em còn tưởng là anh không chú ý.”

Giang Hạo Phong lắc đầu, sau đó nhai vài cái rồi nuốt xuống: “Không có, trước kia công ty có hợp tác với hắn, anh không có chú ý đến chuyện của giới giải trí.”

“À, thật ra Hồ Sơn cũng không tệ lắm, đúng là sinh hoạt cá nhân lộn xộn nhưng mà đối xử với em rất tốt.” Nói xong lại gắp bông cải xanh đút cho Giang Hạo Phong.

Giang Hạo Phong mím môi từ chối: “Anh không ăn bông cải xanh.”

Thẩm Thư Kiệt buông đũa cười cười: “Vừa rồi anh có ăn.”

Giang Hạo Phong nhớ lại mùi vị trong miệng, sắc mặt lập tức tái xanh.

Buổi chiều Giang Hạo Phong còn có một cuộc họp quan trọng, tuy rằng trong lòng anh rất không muốn cho Thẩm Thư Kiệt đi gặp Hồ Sơn, nhưng anh cũng không ngăn cản việc xã giao của Thẩm Thư Kiệt: “Mấy giờ em về? Anh đi đón em?”

Thẩm Thư Kiệt dọn hộp cơm: “Có lẽ là không lâu đâu, nhưng mà nếu anh muốn đón em thì em sẽ đi taxi tới, sau đó ngồi chơi với Hồ Sơn rồi sẵn tiện chờ anh tan làm luôn.”

Giang thiếu gia sửa lại quần áo rồi đứng lên: “Vậy em tự lái xe đi đi.”

“…”

Hồ Sơn này, giống như Giang Hạo Phong đã nói, danh tiếng không tốt, sinh hoạt cá nhân lộn xộn, bộ phim đầu tiên của Thẩm Thư Kiệt là quay chung với Hồ Sơn, lúc ấy Thẩm Thư Kiệt đóng vai là nam nhảy dù một, Hồ Sơn là nam nhảy dù hai, đó là bộ phim duy nhất thành công và cũng là nơi thúc đẩy tình bạn giữa Thẩm Thư Kiệt và Hồ Sơn.

Hai người gia nhập giới giải trí cùng lúc, đến giờ đã được năm năm, Thẩm Thư Kiệt đi theo sự nghiệp diễn viên hạng trung, Hồ Sơn lại không ngừng nổi tiếng, còn tiện tay cầm luôn giải thưởng ảnh đế, bọn họ có hẹn gặp nhau trong một quán trà tư nhân, Thẩm Thư Kiệt đến sớm nên ngồi đợi một lát, Hồ Sơn trang bị khẩu trang và kính râm đi tới, lúc đầu còn ra vẻ lén lút nhưng khi nhìn thấy Thẩm Thư Kiệt thì Hồ Sơn lập tức bỏ mắt kính và khẩu trang rồi bày ra tư thế khoa trương, lớn tiếng nói: “Lâu rồi không gặp! Có phải là tôi lại đẹp trai hơn rồi không?”

Thẩm Thư Kiệt uống trà cười cười nhìn hắn: “Đúng vậy, lần nào gặp cũng thấy cậu đẹp trai hơn.”

“Ha ha, gần đây thế nào?” Hồ Sơn khoát áo lên ghế rồi nói chuyện phiếm với Thẩm Thư Kiệt: “Cuối cùng cũng được nghỉ ngơi, mấy ngày trước tôi bận muốn chết.”

“Bận hẹn hò chứ gì.”

“Này này này!! Có phải bạn bè hay không vậy.”

Hồ Sơn là một người độc lập và phách lối, hắn có bối cảnh và có cả diễn xuất rất nhập tâm, nhiều năm như vậy, mặc kệ truyền thông và cư dân mạng nói xấu hắn như thế nào, hắn vẫn được rất nhiều fan và đồng nghiệp yêu quý. Mọi người đều biết quan hệ giữa hắn và Thẩm Thư Kiệt, cho nên khi hắn đăng ảnh hắn ôm Thẩm Thư Kiệt lên Weibo thì cũng không có sóng gió gì lớn, Hồ Sơn vừa xem bình luận vừa nói: “Fan CP của chúng ta thật là thần kỳ, tình bạn rõ ràng vậy mà bọn họ cũng có thể suy nghĩ đến chuyện lăn giường được nữa hả? Huống chi tôi còn thẳng tắp như thế.”

Thẩm Thư Kiệt nhìn thoáng qua tấm ảnh: “Là cậu cố ý làm mọi người hiểu lầm.”

“Coi như xong, cho dù hai chúng ta giận nhau bọn họ cũng có thể não bổ ra cảnh tượng ngược luyến tình thâm à.”

Thẩm Thư Kiệt vừa muốn nói gì đó thì di động reo lên, cậu đứng lên bắt máy: “Sao vậy? Đang ở quán trà của ông chủ Lâm, ừ, được rồi, đi đường cẩn thận.”

Thẩm Thư Kiệt ngắt máy rồi nói với Hồ Sơn: “Lát nữa Giang Hạo Phong sẽ đến.”

Vẻ mặt Hồ Sơn như bị táo bón: “Hắn tới làm gì?”

“Tiện đường đón tôi về nhà.”

“Chẳng phải cậu tự lái xe đến sao? Định kéo xe về hả?”

Thẩm Thư Kiệt cười cười: “Kéo xe giữa đường xá sầm uất thế này? Có lẽ sẽ nổi tiếng đó.”

Hồ Sơn thấy Thẩm Thư Kiệt chọc mình thì than thở: “Tôi còn muốn mời cậu đi uống rượu mà.”

“Lần sau đi, Giang Hạo Phong không thích tôi uống rượu.”

Vẻ mặt Hồ Sơn ghét bỏ: “Hắn không thích, không thích thì cậu sẽ không uống hả? Nghe lời vậy sao?”

Thẩm Thư Kiệt nháy mắt với Hồ Sơn: “Bởi vì có đôi khi, uống nhiều sẽ rất đáng sợ.”

Chương 1

Chương 3