Chương 14: Con Riêng

Editor: Jyn

Biên Tập: Ni

Nhắc Tào Tháo Tào Tháo đến, Du Nhiên ngẩng đầu, ở ngoài cửa một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi đang đứng, đang cười như không cười nhìn nàng.

Thiếu niên này mi thanh mục tú, dung mạo tuấn mỹ, mặc áo lĩnh dài màu vàng trắng, thêu hoa văn hình đoàn mây, eo buộc một cái thắt lưng bạch ngọc, mái tóc đen dùng thanh quan bạch ngọc buộc lại, môi hồng răng trắng, đích thị là nhân vật phong lưu.

Trương Khế vội chạy ra, lôi kéo mỹ thiếu niên nhỏ giọng nói gì đó. Ở đây, Hân Nhiên kéo Du Nhiên qua thấp giọng hỏi “Người kia là ai?”

An Nhiên bất động thanh sắc, cũng chống lỗ tai lên lắng nghe. Thật sự là hồng nhan họa thủy ah! Du Nhiên liếc nhìn thiếu niên kia một cái thầm cảm thán. Mới nói:

“Hắn là thứ tử của thị Lang bộ hình Trương Chiêu, là tứ gia của Ngụy quốc công phủ. Hắn tên là Trương Mậu, tự Lệnh Gia, năm nay mười lăm tuổi, dường như đã là giám sinh.” Tin tức cơ bản đều nói hết rồi, tỷ muội vừa lòng chứ?

(*Giám Sinh: Là học sinh ở quốc tử giám)

Ánh mắt Hân Nhiên lộ ra một tia vừa ý, “Đại gia công tử, quả nhiên phong độ văn nhã.” Du Nhiên lắc đầu “Lệnh Gia chỉ là một mỹ thiếu niên văn nhã, tính tình lại thích đùa bỡn người khác.”

Mạnh Lãi ngồi một bên, lúc này mới lên tiếng mỉm cười nói, “Hiền chất nếu đã đến thì mời vào nói chuyện.”

Huynh muội Trương gia vào phòng, Trương Mậu đi đến trước mặt Mạnh Lãi, lạy dài coi như chào hỏi, đứng dậy cất cao giọng nói “Mạnh bá bá có khỏe hay không, rời tới Quảng châu đã lâu, hôm nay mới có duyên gặp lại. Gia phụ rất hay nhắc tới người.” Mạnh Lãi mỉm cười vuốt cằm, “Rất tốt, lệnh tôn cũng khỏe chứ?”

Trương Mậu cười nói, “Tạ bá bá đã quan tâm, gia phụ rất khỏe. Đêm nay gia phụ mang theo tiểu chất huynh muội vài người tới đây ăn uốn, thấy Lệnh Nghi ra ngoài thay quần áo chậm chạp mãi không về, tiểu chất liền ra ngoài đi tìm. Vừa hay gặp bá bá ở nơi này.”

Mạnh Chính Tuyên cùng Mạnh Chính Hiến cũng đã đứng lên, cùng chào hỏi Trương Mậu sau đó hàn huyên một phen, ba người đều là thiếu niên ngọc thụ lâm phong, dáng người cao ngất, khiến cô nương nào cũng có tâm ý nhung nhớ. Trương Mậu liếc mắt nhìn về phía này, nhìn thấy Du Nhiên, Trương Khế và hai tiểu cô nương khác đang im lặng ngồi cùng nhau, căn bản không nhìn về chỗ hắn, trong lòng âm thầm tức giận nhưng không dám lỗ mãng, chỉ có thể tiếp tục trò chuyện với ba phụ tử Mạnh Lãi.

Một lát sau, một gã sai vặt của Trương gia cung kính đi đến mời “Tứ gia nhà ta cho mời Mạnh gia đi qua.” Trương Mậu cười nói “Bá bá, nhã gian này kêu là Tẩy Tâm cư, nghe tiếng nước chảy róc rách quả nhiên khiến tục niệm đều tan biến. Tiểu chất nghĩ, phụ thân bên kia còn có vài vị đường huynh của ta, đều là người thô tục, suốt ngày chỉ biết đánh đánh giết giết, sợ sẽ làm thế muội kinh sợ, thế muội hẳn không tiện đi qua, hay để Lệnh Nghi bồi tiếp bọn muội muội đi.” Mạnh Lãi gật đầu “Vậy cũng tốt.”

Trong phòng chỉ còn lại bốn tiểu cô nương. Trương Khế một tay lôi kéo An Nhiên, một tay lôi kéo Hân Nhiên, “A Du, tỷ tỷ muội muội của ngươi đều mỹ mạo như vậy, ngươi so ra còn không bằng đâu.” Du Nhiên gật đầu, “Tính ra ngươi cũng thật tinh mắt.” khuôn mặt hưng phấn của Hân Nhiên, An Nhiên mỉm cười khiêm tốn ” Trương gia tỷ tỷ quá khen rồi, ta cũng không đuổi kịp Ngũ muội muội, lại càng không kịp Trương gia tỷ tỷ. Nhân phẩm, khí độ của Trương gia tỷ tỷ mới đúng là hình tượng của chúng tiểu muội.”

Trương Khế cười, đôi mắt như trăng rằm, “Lời này ta thích nghe!” Du Nhiên lắc đầu “Thực không biết xấu hổ.” Trương Khế lôi kéo Du Nhiên uy hiếp, “Về sau không được kêu ta là Trương Điềm Tâm (ngọt ngào).” Du Nhiên đồng ý “Về sau sẽ không gọi ngươi là Trương Điềm Tâm.”

“Vậy gọi là gì?” An Nhiên cùng Hân Nhiên ăn ý cùng nhau hỏi.

“Thập Tam Muội.” Du Nhiên đáp thực chắc chắc. Trương Khế làm bộ muốn đánh, bốn cô gái cười đùa thành một đoàn.

Thời điểm Mạnh Lãi tới nhậm chức tri phủ tại Quảng châu, Trương Chiêu là đề hình án sát tại Quảng Đông, thủ trưởng và cấp dưới đều là người có tài, quan hệ qua lại hòa hợp. Tư giao của tiểu nữ nhi giữa hai nhà lại càng tốt, thật là tương hảo. Đề hình án sát chấp chưởng tư pháp một tỉnh cũng phụ trách chỉnh lý trị thương, đại sự cùng với Bố Chính Sứ, Đô Chỉ Huy Sứ, đều nghe theo lệnh của hình bộ. Đô Sát viện lần này, Trương Chiêu được điều nhiệm tới Thị Lang Hình bộ, tuy rằng đều là quan tam phẩm, nhưng là làm việc trong kinh. Mà hình bộ thượng thư, Nghiêm lão thượng thư tuổi đã lớn, mấy lần dâng tấu muốn về quê an dưỡng, Trương Chiêu không lâu sau đó chỉ sợ sẽ được bổ nhiệm làm thượng thư.

Mạnh Lãi hồi kinh đã đón tiếp qua Trương Chiêu, lần này hai người ngoài ý muốn gặp nhau rất là cao hứng, sau khi hàn huyên liền kêu con trai tới chào hỏi. Bên Mạnh Lãi là hai con trai, bên Trương Chiêu là nhi tử cùng ba chất tử. Ba người cháu một người dũng cảm uy vũ là Ngụy quốc công phủ thất thiếu gia của đại phòng tên Trương Ân, một người trắng nõn nhã nhặn là cửu thiếu gia của ngũ phòng tên Trương Trung, còn một người, Trương Chiêu mang theo một tia lúng túng, chỉ nói qua loa rằng tên là Trương Tịnh. (Nam Chính lên sàng)

Không đươc xếp trong hàng thứ con cháu, không có tên trong gia phả, nhưng Trương Tịnh ngồi cùng một chỗ với đệ tử Trương gia, rõ ràng nhìn ra chính là huynh đệ một nhà, chắc có lẽ là con riêng.

<<         >>

Chương 14B

Editor: Jyn

Biên Tập: Ni

Mạnh Lãi âm thầm đáng tiếc, tổ tiên Trương gia Quý Dã Công thân hình cao lớn, cương nghị võ dũng, Mạnh Lãi từng chiêm ngưỡng qua bức họa của Quý Dã Công. Trương Tịnh này, thần thái, bộ dáng đều cực kỳ giống Quý Dã Công. Nhân tài như vậy, nếu Trương gia đồng ý để hắn nhận tổ quy tông, trở thành đệ tử của Trương gia, cũng coi như có một xuất thân không tồi.

Bên trong những danh môn vọng tộc này, bè phái phân chia thực sự rất nhiều, đệ tử đều là thế hệ này không bằng thế hệ trước. Mạnh Lãi nhìn hai nhi tử nho nhã lễ độ của mình đang hàn huyên với đệ tử Trương gia. Bọn hắn so với đệ tử danh môn còn xuất sắc hơn không ít, nhất thời trong lòng sinh ra chút kiêu ngạo.

Trương Mậu lấy cớ lo lắng cho muội muội muốn đi qua Tẩy Tâm cư, vài người trẻ tuổi còn lại trong thời gian ngắn đã kết giao bằng hữu, Mạnh Chính Tuyên cùng Trương Trung hẹn ước văn hội, Mạnh Chính Hiến cùng Trương Ân hẹn chơi đả mã cầu(cưỡi ngựa đánh bóng), Trương Tịnh rất lễ phép, nhưng đại đa số thời gian đều trầm mặc, chỉ lắng nghe người ta nói chứ ít khi mở miệng. Một lát sau, Trương Tịnh rời chỗ muốn đi thay quần áo.

Thay quần áo xong, Trương Tịnh đứng im trong sân hoa Thược Dược. Gió đêm phe phẩy, mùi hoa say lòng người, không gian an tĩnh khó có được. Chợt nghe có một nam một nữ đang nói chuyện, Trương Tịnh nhíu mày.

“Mau tránh ra! Lệnh Gia, ngươi đừng có làm chuyện hồ đồ !” giọn nữ tử mềm mại trong sáng, tuy đang giận nhưng cũng không thốt lên những lời khó nghe.

“Là ta không tốt, Ngũ muội muội, ngươi không nên tức giận. Lâu rồi không thấy ngươi, ta chỉ muốn hảo hảo nói chuyện một chút mà thôi.” Lời nói hoảng loạn mang theo chút khép nép lấy lòng, đây thực sự là tên trương Mậu mắt cao hơn đỉnh sao?

“Ta và ngươi có chuyện gì để nói? Ngươi mau tránh ra để ta trở về, nếu để người khác nhìn thấy, ngươi không việc gì nhưng ta lại xui xẻo rồi. Muốn nói chuyện thì nói trước mặt mọi người. Cha ta, huynh trưởng cùng cha ngươi đều đang ở đây.” Thanh âm của nữ tử rất bình tĩnh.

“Ngũ muội muội, ngươi thông minh nhanh trí chẳng lẽ không biết ta muốn nói chuyện riêng với ngươi sao? Ta… Ta nhiều ngày không thấy ngươi, chỉ có thể tưởng tượng hình bóng ngươi.”, thanh âm nhẹ nhàng, ôn nhu triền miên, “Cha ta cha biết cũng không có việc gì, y biết tâm tư của ta, y đồng ý.”

“Cha ta lại không đồng ý!” Cô gái không hề bị lay động, “Ta vừa mới trải qua sinh nhật mười một tuổi, phụ thân luôn nói ta còn nhỏ, nếu để cha biết tâm tư của ngươi, hừ!”

“Huống hồ, nương của ngươi cũng sẽ không đồng ý. Ngươi quên khi ngươi đem cái gì kêu là đồng hồ để bàn Tây Dương đến nhà của ta, mẫu thân người liền chạy tới ngay sau đó, nói cái gì đây là đồ hiếm lạ, muốn lưu lại để sau này cấp cho con dâu, ai ngờ bị bại gia tử ngươi tùy ý tặng cho người khác. Đồng hồ Tây Dương kia ta không cần, là ngươi buộc ta nhận lấy, ta lúc này rất muốn trả lại. Lệnh đường trước khi về còn quay đầu nói, con dâu tương lai của người phải là danh môn đích nữ.”

“Nương của ta bình thường không phải như thế, một năm này tính tình của nàng không tốt lắm. Ngũ muội muội, ngươi đại lượng đừng so đo với nàng. Về sau nhất định sẽ không như vậy nữa .” Hắn kiên nhẫn giải thích, son sắt cam đoan.

“Ta tuy là thứ nữ, nhưng phụ thân rất thương yêu ta, y yêu thương ta ta không thể đem thể diện y quăng đi. Chuyện như vậy về sau không bao giờ cho phép xảy ra nữa. Nếu ngươi thực có lòng, quang minh chính đại mà đến.”

“Cha ngươi coi ngươi như hòn ngọc quý trên tay, phải đợi sau khi ngươi tới tuổi cập kê mới có thể nghị thân.” Thanh âm của hắn thở dài , thực uể oải.

Cô gái cười khẽ một tiếng, “Phụ thân yêu thương ta, ta càng tự biết mình. Lệnh Gia, ta đã rời đi một chốc rồi, nếu không quay về bọn tỷ muội sẽ nghi ngờ, ngươi sẽ không muốn làm ta khó xử chứ?” nàng uyển chuyển như đang thương lượng.

“Ân.” Đây là hắn đáp ứng rồi.

Nghe tiếng bước chân hai người đi càng xa, Trương Tịnh thở ra một hơi. Thứ xuất cũng được sủng ái, không phải ai cũng như hắn, bà ngoại không đau cậu không thương. “Phụ thân yêu ta, ta càng tự biết mình”, nếu phụ thân không thương ta thì sao, ta đây có cần phải tự biết mình?

Đêm trôi qua, yến đã tan. Trương Tịnh từ biệt mọi người Mạnh gia, đỡ lấy Trương Chiêu trở về Ngụy quốc công phủ. Đến trước phủ, Trương Tịnh không đi vào mà cáo biệt mọi người Trương gia, một mình trở về binh doanh.

Trương Chiêu nhìn bóng dáng Trương Tịnh đi xa, thở dài một tiếng.

CHƯƠNG 15>>>