Chương 94b:

Edit: Trâu ngủ đông

Biên Tập: Nước Biển Xanh

“Cậu của bọn họ, đều vì con mà thất bại,” Trương Tịnh nhìn ánh mắt Trương Minh, “Ngoại tổ mẫu của bọn họ, chết ở trên tay con!”
Trương Minh bị kích thích trên mức bình thường, ngu si một hồi lâu. Nữa ngày thần sắc mới hoàn hoãn lại, dậm chân nói: “Hài tử ngốc, con tội gì phải để mình nhiễm máu tươi!” Tần quý phi chết sớm hay chết muộn, ngươi động thủ làm cái gì.
“Tình hình cũng không thể vì mình, muốn cứu Thái Hậu, chỉ có thể giết nàng.” Mắt Tần quý phi thấy đại cục đã mất, nàng luôn ung dung quý giá lại nổi điên, rút đao của thị vệ ra bổ về phía Thái Hậu, là Trương Tịnh đi trước một bước giết chết nàng.
Mồ hôi của Trương Minh chảy ròng ròng xuống: “May mắn là nàng không động thủ được, bằng không, bằng không…” Nếu Thái Hậu bị Tần quý phi giết chết, thì Ngô vương làm sao có thể bình an đến được đất phiên, phủ Thanh Xuyên công chú làm sao có thể bảo toàn được như vậy, mọi người đều chỉ có con đường chết mà thôi.
“Như thế thì con cùng đệ đệ muội muội, cả đời không thể nhận nhau cũng được.” Trương Minh cũng chỉ có thể chấp nhận số mệnh.
“Bị đánh bại thì bị đánh bại, Thánh Thượng, cùng Thái hậu đều có tính tình khoan dung, sao có thể không để cho nàng một con đường sống, cũng không biết vì sao nàng lại phát điên như vậy.” Nghĩ đến Tần quý phi, Trương Minh càng nghĩ càng sợ.
Giết Thái Hậu thì có lợi ích gì, hoàng đế vẫn đăng cơ mà thôi, Ngô vương đều phải thuần phục.
Trương Tịnh cũng không hiểu rõ tâm lý của Tần quý phi. Nhưng sau khi được Du Nhiên phân tích qua, Tần quý phi luôn ở trước mặt Thái Hậu vênh váo tự đắc, từ trên cao nhìn xuống, bỗng dưng đoạt đích thất bại, Thái Hậu biến thành một người cao cao tại thượng. Hai nữ nhân tranh đấu cả đời, cuối cùng Thái Hậu là một người có tư chất bình thường mà lại chiến thắng, quý phi là một người đẹp đến người khác cũng phải ngưỡng mộ làm sao có thể phục được, thà rằng cùng Thái Hậu đồng quy vu tận.
“Cũng không nghĩ đến nhi nữ của mình sao?” Trương Tịnh nghi hoặc.
“Nàng suy bụng ta ra bụng người, khẳng định nghĩ đến bản thân đã thất thế thì con của bà Ngô vương cùng Thanh Xuyên công chúa hẳn là cũng phải chết. Cho nên mới liều mạng làm càng” Tần quý phi không phải là một người rộng lượng, nếu nàng thắng, người chết chính là hoàng đế cùng Thái Hậu.
Trương Tịnh tán thưởng: “Vợ ta nói thực có đạo lý!”
Du Nhiên đắc ý: “Đó là đương nhiên. Lúc ta còn nhỏ, phụ thân luôn bảo ta là luôn có lý! Phụ thân nói, Mạnh Du Nhiên tiểu thư, tiểu thư luôn có lý.”
Trí tưởng tượng của Trương Tịnh cũng rất là phong phú, ở trước mắt giống như một tiểu Du Nhiên đang cùng cha cố gắng lật sách lộ ra bộ dáng đáng yêu, hắn vươn cánh tay ra ôm thê tử vào lòng, thấp giọng hỏi: “Khi đó, nàng mấy tuổi?”
Du Nhiên nhớ lại: “Hẳn là lúc tám tuổi.” Đó là lúc mình vừa mới xuyên qua, bệnh vừa mới tốt, đối với lão cha mỗi ngày đều dỗ nàng ăn cơm uống thuốc thì không có một tia sợ hãi nào, vừa ngồi trên một cái ghế nhỏ ở gần cha nhất vừa biện luận, biện không xong thì chạy đi lật sách, sau đó lại trở về tiếp tục, chậm rãi trở thành “Luôn có lý” trong lời nói của lão cha.
“Tám tuổi?” Trương Tịnh thấp giọng cười: “Khi ta gặp nàng, nàng đã mười một tuổi, làm sao bây giờ đây, bộ dáng đáng yêu của nàng khi nàng tám tuổi, ca ca không thấy dược.”
“Làm sao bây giờ? Có thể làm sao bây giờ?” Du Nhiên nhìn về phía hắn, không thấy được thì không thấy được, có thể làm sao bây giờ.
“Rất dễ làm,” Trương Tịnh xoay người đặt thê tử ở dưới thân, ôn nhu nói: “Chúng ta có thể sinh một khuê nữ, nhìn nàng từng chút một từng chút một lớn lên, ta không phải có thể nhìn thấy nàng trước đây hay sao?”
Du Nhiên vừa muốn kháng nghĩ, thì Trương Tịnh đã đến miệng của nàng, hôn thật sâu thật nồng nhiệt: “Tiểu tâm can, chúng ta sinh con trai, nàng cũng có thể nhìn thấy bộ dáng trước đây của ca ca, được không?”
“Không tốt!” Du Nhiên vừa mới mở miệng nói, thì lại bị hôn lại, nụ hôn của hắn thân thiết triền miên, thật sự **, dần dần Du Nhiên đến việc muốn nói cái gì cũng đều đã quên, chỉ mềm mại đón ý nói hùa cùng với hắn, ngô, hôn môi, cái gì hắn cũng đều học thật là nhanh, còn có thể từ một suy ra ba.
Ngày kế, đến cả khí lực để rời giường Du Nhiên cũng đều không có: “Xin lỗi, là ta càn rỡ.” Vẻ mặt của Trương Tịnh đầy hổ thẹn ôm ấp nàng một lúc, ăn nói khép nép đầy càm đoan: “Về sau sẽ không như vậy nữa.”
Du Nhiên liếc nhìn hắn một cái, mân mê cái miệng nhỏ nhắn: “Lần trước chàng cũng nói như vậy.”
Trương Tịnh nhẹ nhàng hôn xuống một của nàng, vẻ mặt xấu hổ: “Ta không có chịu nổi.”
Một nam nhân cao lớn khôi ngô như thế, lại giống như một đứa trẻ làm sai việc gì, trong ánh mắt tất cả đều là hy vọng, Du Nhiên rất không đành lòng, ôm lấy cổ nam nhân, thấp giọng ghé vào lỗ tai hắn nói: “Ca ca, thiếp thích, thiếp thích chàng như vậy.”
Hai người ôm nhau gắt gao. Du Nhiên bị ôm thật chặt đến không thở được, nhưng trong lòng lại vô cùng vui vẻ, đây là hạnh phúc sao, đây chính là hạnh phúc đi.
Ở phí đông cũng như vậy. Hoàng Hinh cùng Mạnh Chính Vũ trong lòng cũng tràn đầy hạnh phúc.
Hai mươi tháng ba, đó là ngày sinh thần của Hoàng Hinh. Du Nhiên đã phái người đưa đến từng đợt từng đợt lễ vật đến đây, đồ ăn, đến cả đồ dùng để may mặc, vật dụng trang trí trong gia đình, cần cái gì thì có cái đó, thực làm cho người ta cảm giác giàu có: “Con đứa nhỏ này, không phải là con đều mang hết tất cả đồ trong nhà con chuyển đến đây chứ.” Hoàng Hinh oán trách nói.
Kỳ thật trong lòng lại đầy vui mùng. Nhiều năm như vậy, rốt cục cũng có thể đứng đắn trải qua sinh thần của chính mình.
Mạnh Chính Vũ nhìn Hoàng Hinh trong ngoài đều bận rộn: “Loại gạo này tốt lắm, để ta nấu cháo cho con uống” “Tơ lụa này tốt lắm, làm cho con kiện áo choàng, thì nhất định là sẽ tốt.” “Quần áo của đứa nhỏ này, thêu cái gì cho tốt đây? Cá chéo vượt long môn?”
Đột nhiên Mạnh Chính Vũ có cảm giác muốn rơi lệ. Hắn cầm tay của Hoàng Hinh, nhẹ nhàng, kiên định nói: “Di nương, lần này tất cả đều là tỷ tỷ hiếu kính ngài, lần tới sẽ đến lượt con. Trước đây con không có chú tâm đến việc đọc sách, sau này con sẽ chú tâm hơn! Con muốn làm cho di nương trải qua những ngày tốt đẹp!”
Hoàng Hinh cười ôn nhu: “Chúng ta cái này đều đã có, đều đã là nhũng ngày tốt đẹp rồi. Tiểu Vũ con biết không, hồi còn nhỏ dù di nương không được ăn cơm trắng, chỉ cần nhìn thấy kho thóc đầy, là di nương đa cảm thấy mãn nguyện rồi.”
Hết chương 94

Chương kế>>