Chương 109B: Quyết đấu nhãn lực

            Người dịch: Nhất & Hàm

           

    Cô luôn nghĩ rằng, trên người mình có đòn sát thủ, cô mới khinh thường cái gọi là năng lực phán đoán và nhãn lực của Hạ Thược. Cô ấy còn trẻ hơn so với cô, chỉ mới hai mươi tuổi. Cứ việc nghe  đồn cô ấy có nhãn lực phi thường, nhưng Anh Chiêu không tin, một người đã được đào tạo đặc biệt là cô sẽ kém hơn Hạ Thược trong việc thẩm định đồ cổ.

Nhưng cuối cùng, cô ấy đã đánh tan sự tự tin và tự phụ của cô!

    Các đường nét, phong cách và thậm chí cả chất sơn của bức tranh giống như bề mặt rối mắt của một vật, cô quá quan tâm đến những bề mặt này, mà quên mất lớp đất quan trọng nhất của bức tranh. Có thể nói cô không phải đã quên, nhưng trước khi Hạ Thược nói ra điều này, cô thực sự hoàn toàn không nghĩ ra! Điều này đủ để chứng minh thị lực của Hạ Thược hơn cô cùng dụng cụ thẩm định đồ cổ.


    Đây gần như là một cái tát vào mặt Anh Chiêu, người không phục là cô, cô khoe khoang tri thức giám định đồ cổ của mình còn muốn so đấu với cô ấy, ỷ vào dụng cụ tiên tiến nhất thế giới, muốn ở trước mặt Từ Thiên Dận khiến Hạ Thược xấu hổ. Nhưng cuối cùng, người bị hung hăng đánh trả cũng là cô.

Coi cô ta là người ngoài, hiện tại lại dựa vào người ngoài nhắc nhở cô mới biết mình suýt nữa đã phạm sai lầm, dẫn tới nhiệm vụ thất bại khiến quốc gia mất mặt.

“Thược nói. Không ai lại có ý kiến nữa đúng không?” Cố tình ở thời điểm này, Từ Thiên Dận lại mở miệng, vẫn là ngữ điệu lãnh đạm không chút phập phồng, nhưng lại khiến mặt của Anh Chiêu đỏ bừng. Cô cảm thấy mình giống như một chú hề nhảy nhót, tâm tư so đấu vừa rồi quả thực giống như múa rìu qua mắt thợ!


    “Không có ý kiến! Thật là cảm ơn Hạ tiểu thư” Vương Hủy nói, giọng điệu nghiêm nghị, ánh mắt cũng đã thay đổi. 

Trước đây hắn cũng coi Hạ Thược là người yểm trợ cho nhiệm vụ này, tuy rằng chưa từng coi thường nhưng cũng không quá coi trọng. Cùng lắm là vì cô ấy là vợ chưa cưới của đội trưởng, nên đối xử càng tôn trọng với cô ấy. Nhưng lúc này, ánh mắt của hắn khi nhìn Hạ Thược không che giấu được sự ngưỡng mộ cùng bội phục

Ngay cả thiết bị kiểm tra tiên tiến nhất trên thế giới cũng kém nhãn lực của cô, xem ra tư liệu về cô gái trước mặt này đều thật! Thảo nào, tuổi còn trẻ, lại có thành tựu trên thương trường như vậy, xem ra không phải dựa vào may mắn.

    Mà Tất Phương lại nhún vai cười khổ với Hạ Thược: “Cô Hạ, cô đang tính chuyển nghề à? Tôi nghĩ cô có tiềm năng làm ngành này của chúng tôi.”

    “Không được!” Không đợi Hạ Thược trả lời, Từ Thiên Dận đã từ chối, anh nhìn Tất Phương với ánh mắt lạnh lùng và nghiêm nghị, lạnh lùng thốt ra hai từ ngắn gọn “Nguy hiểm.”

    Tất Phương bị nhìn tới ý cười khổ trên mặt đều suy sụp xuống, hắn chỉ nói đùa một chút mà thôi, chỉ nói mà thôi, đội trưởng nghiêm túc như vậy làm gì?

    Lúc này Hạ Thược mới cười khẽ một tiếng:

“Tôi nghĩ tôi vẫn thích kiếm tiền hơn.”

    …


   Mọi người không có tồn tại dị nghị đối với việc Hạ Thược xác định những bức bích họa Đôn Hoàng trong Bảo tàng Anh là đồ giả. Kế tiếp vài người ngồi xuống ghế sofa, tiếp tục thảo luận về những việc cần làm bây giờ.

    “Những người trong tập đoàn Lai Đế Tư thật cẩn thận, nhưng thật đáng tiếc, chung quanh bức họa giả kia đều là kính cường lực, chúng ta không thể cài đặt thiết bị theo dõi lên trên đó.

Bất quá chuyện chỉ mới phát sinh, bây giờ bạo loạn vừa qua đi, hàng giả đã vẫn còn trong Bảo tàng Anh. Buổi sáng phát sinh bạo loạn, rất có thể đã bức dây động rừng, có lẽ Lai Đế Tư sẽ vẫn để nguyên bức tranh giả ở đó để hấp dẫn ánh mắt người khác. Cũng có khả năng sẽ thu hồi trở về.

Nếu bọn họ thu hồi đồ dởm về, ban ngày vận chuyển thứ này sẽ rất dễ bị chú ý, khẳng định sẽ hoạt động vào buổi tối. Ta có thể trở lại phụ cận viện bảo tàng, nhìn chằm chằm động tĩnh bên đó, xem bọn họ vận chuyển đi hướng nào. Bấ tquas, nếu bọn họ không động vào bức tranh dởm này, chúng ta liền khó mà có hành động.”

            Tất Phương vừa nói vừa nhanh chóng đánh máy tính trước mặt, màn hình biểu hiện đúng là trạng huống trước mắt của bảo tàng Anh.

            Anh Chiêu ngồi một bên không nói lời nào, Vương Hủy nói:

            “Bích họa Đôn Hoàn to lớn thế này tuyệt đối là cấp quốc bảo, trân phẩm như vậy, gia tộc La Đế Tư không có khả năng đặt ở nơi khác. Nhất định sẽ giấu ở trong gia tộc của bọn họ. Gia tộc này có hơn 200 năm lịch sử, nhất định có tàng thất bí mật. Chẳng qua chúng ta muốn tìm chỉ sợ không dễ dàng. Nhưng cũng không phải không có cách nào. Chỉ là chờ tới thời điểm khai mạc hội bán đấu giá, nghĩ cách điệu hổ ly sơn, trộm trốn đi vào. Bất quá bích Họa này thực sự quá khó di chuyển, bốn người chúng ta khó mà khuân vác. Cho nên mấy ngày nay, mong đội trưởng sẽ liên hệ bên trên, xin thêm nhân thủ tiếp ứng!”

            Từ Thiên Dận gật đầu với Vương Hủy, tỏ vẻ đồng ý đề nghị của hắn. nhưng lại nhìn về phía Tất Phương nói. “Không cần phải đi viện bảo tàng, đồ dỏm bị di chuyển tôi sẽ biết được.”

Ba người Vương Hủy, Tất Phương cùng Anh Chiêu đều sửng sốt. Đội trưởng đang nói giỡn đi?

Nhưng người biết tính tình của Từ Thiên Dận đều sẽ biết, anh chưa bao giờ nói giỡn. Anh nói như vậy, đó là có biện pháp.

Trước kia lúc làm nhiệm vụ đội trưởng cũng như vậy, có một số nhiệm vụ tưởng chừng quá khó khăn, nhưng anh tổng có thể có biện pháp khiến người ta không hiểu được. Bọn họ theo anh đã nhiều năm, vẫn cảm thấy ở phương diện bản lĩnh của anh chính là một câu hỏi chưa có đáp án. Nhưng không thể phủ nhận, nhiệm vụ mà bọn họ không hoàn thành được, tới trên tay của anh, lại giống như không là vấn đề gì!

Hạ Thược nghe xong lời này lại chỉ cười cười, người khác xem không hiểu, anh là biết. Vừa rồi thời điểm rời đi, sư huynh dẫn một tia nguyên khí của mình đặt vào kiện đồ dởm kia, nó tương đương với công cụ định vị. Chỉ cần đồ giả không ra khỏi Anh quốc, hắn sẽ có thể cảm giác được nó ở nơi nào.

    Hơn nữa, trong nhiệm vụ này có thêm cô, nên độ khó sẽ được giảm bớt. Bích họa thật có được giấu trong gia tộc Lai Đế Tư hay không, và nó được cất giấu ở đâu, chỉ cần cô khai thiên nhãn là có thể biết được.

Điều này giúp Vương Hủy và những người khác không cần phải xâm nhập vào gia tộc Lai Đế Tư, xem như giảm bớt tầm nguy hiểm.

Một khi tìm thấy mục tiêu, họ chỉ cần tìm cách đưa nó đi. Mặc dù bức bích họa quá lớn nên trong lúc vận chuyển có thể bị phát hiện, nhưng khi thuyền đến đầu cầu thì nó tự nhiên thẳng tiến, nếu bọn họ không có cách nào, cô cũng không ngại trước lẻn vào gia tộc Lai Đế Tư bày một cái trận pháp Cửu Cung Bát Quái Trận, trợ giúp bọn họ rời đi!


    Tất nhiên, Hạ Thược sẽ không nói với ba người Vương Hủy về những điều này, chỉ cần cô và sư huynh hiểu rõ liền được.

Vấn đề khai thiên nhãn tìm kiếm bức họa phải chọn thời điểm bối tối không có người, hiện tại có Hồ Gia Di ở đây, Hạ Thược cần phải đưa cô nnafg trở về. Mà bích họa Đôn Hoàng ở bên này cũng cần Từ Thiên Dận nhìn chằm chằm, bởi vậy sau khi thương lượng xong, quyết định Từ Thiên Dận, Vương Hủy cùng Anh Chiêu lưu lại khách sạn giám thị, một mình Tất Phương sẽ đi cùng Hạ Thược đưa Hồ Gia Di trở về.

Kỳ thật Hạ Thược cũng không cần Tất Phương đi cùng, nhưng hiện tại thân phận của bọn họ là vệ sĩ của cô, nếu cô ra cửa một mình không mang theo vệ sĩ, khó tránh khỏi bị người khác hoài nghi, bởi vậy Hạ Thược chọn người cơ linh nhất là Tất Phương đi cùng cô ra cửa.

Thời điểm trở về trấn Cambridge đã là chạng vạng, sáng nay khi viện bảo tàng xảy ra náo loạn, làm cho Hồ Gia Di cảm thấy cô nàng còn chưa làm tốt trách nhiệm dẫn Hạ Thược đi du ngoạn, vì thế liền mời cô ở lại ăn cơm chiều rồi lại trở về.

Hạ Thược biết, có di chuyển kiện đồ dởm kia cũng là nửa đêm, hiện tại mới chạng vạng, thời gian còn dư giả, vì thế Hạ Thược không có từ chối, đi theo Hồ Gia Di tới một quán ăn mang phong cách điền viên ở trấn nhỏ.

    “Rosa! Lily! Chúng tôi tới rồi đây!”  Sau khi bước vào, Hồ Gia Di liền cười mà hét to một tiếng về hướng quầy thu ngân.

Thanh âm của cô nàng vừa dừng, ở sau quầy thu ngân liền xuất hiện hai người. Một người phụ nữ Anh đẫy đà, và một người phụ nữ ngoài hai mươi tuổi. Người này có làn da trắng, cùng một vài nốt tàn nhang trên khuôn mặt, trên mặt cũng mang nụ cười hiền hậu. Điều quan trọng nhất là đôi mắt của cô ấy có màu đen trôn cô ấy giống như con lai.

CHƯƠNG TRƯỚC  ——- MỤC LỤC ——- CHƯƠNG SAU