☆, 43: Phủ Chính Đức công…

Ban đêm, sau khi dỗ bọn nhỏ ngủ Giang Bất Dư bưng chậu nước rửa chân vào phòng.

Đùi phải của hắn bị cột chặt nên không thể động đậy quá mạnh, nhìn thấy động tác của hắn Giang Bất Dư ngồi xổm tháo vớt hắn ra, cầm lấy khăn lông rửa chân cho hắn. Tô Thành lẳng lặng nhìn nàng, trong mắt đầy ôn nhu nhẹ giọng nói một câu:” Vất vả cho nàng.”.

“Thê tử hầu hạ trượng phu là điều nên làm.” Giang Bất Dư quan sát cẩn thận chân hắn, nói:” Chỉ hy vọng sau này ngươi chú ý tới bản thân.”

Tô Thành gật đầu:” Ta đã biết.”

Giang Bất Dư đem chậu ra ngoài rồi lại vào phòng, thấy chăn nệm đã được Tô Thành trải ra, ngồi trên giường nhìn nàng. Chân đã như vậy thì có thể làm chuyện xấu gì được chứ?

Nàng cởi đôi hài rồi bò qua chân Tô Thành, đột nhiên nghĩ đến một việc:”Đúng rồi vài ngày nữa sẽ đến sinh thần bảy mươi của Trần công, Trần Tịch Hạo phái người tặng thiệp mời cho chúng ta.”

Tô Thành kinh ngạc:”Trần Tịch Hạo mời chúng ta tham gia? Tại sao?.”

Với thân phận của hắn thật sự chưa đủ tư cách vào phủ Trần công, cùng lắm chỉ có thể tặng lễ vật.

Hắn suy tư nhìn Giang Bất Dư, hỏi: “Nàng biết vị Trần công tử này sao?”

Giang Bất Dự nằm xuống im lặng hồi lâu, trả lời: “Có lẽ…Ta cảm thấy y rất quen thuộc.”

Tô Thành nghiêng người dựa trên thành giường, lại hỏi:” Trước kia vẫn luôn không hỏi nàng, trước khi gả cho ta nàng đã ở nơi nào? Sao lại ở trong tay bọn buôn người?”

“Thật sự… có rất nhiều chuyện ta không quá nhớ.” Giang Bất Dự từ từ nói:”Ta chỉ nhớ là bị người lừa gạt.”

“Nàng không nhớ?”

Giang Bất Dự gật đầu:” Có lẽ đã từng phải chịu kích thích, rất nhiều ký ức đều trở nên mơ hồ… Ta là ai, tên gì, người nhà… đều không ấn tượng gì cả.”

Nói xong, đôi mắt rũ xuống che đi chột dạ của mình. Tình huống của nàng không thể nói với ai cả nên chỉ có thể nói dối, sau này nếu nhận thân vẫn có thể đối phó.

Sắc mặt Tô Thành khựng lại, vốn cho rằng Bất Dư không thể nào là đích nữ Trần gia nhưng nay lại nghe nàng ấy nói vậy hắn càng xác định, thậm chí càng có khả năng nàng ấy là đích nữ Trần gia.

Nếu là thật, nàng ấy chính là Trần Hoài Tố và người lừa bán Bất Dự là tiểu thiếp Liễu thị. Mà người hắn cưới là một tiểu thư khuê các, tuy hắn là quan ngũ phẩm chức danh không nhỏ không lớn nhưng nói đến các gia tộc khác thì hắn chưa đủ tư cách để so.

Tô Thành có chút lo lắng, hắn tình nguyện Bất Dư chỉ là một nữ tử bình thường. Những quan niệm xứng đôi của thế gia thì liệu bọn họ có nguyện ý gả đích nữ cho một nam nhân thô bỉ như hắn không?

Trần gia nếu muốn hồi hôn, chỉ sợ Hoàng Thượng sẽ đồng ý.

“Làm sao vậy? Mày chàng nhíu chặt.” Giang Bất Dư duỗi tay nhấn nhấn ấn đường hắn.

Tô Thành ôm lấy vòng eo nàng, thận trọng hỏi:”Bất Dư, gả đến nhà ta nàng có hối hận không?”

“Vì cái gì mà hối hận?” Giang Bất Dư cười nói:” Thiếp còn phải cảm tạ chàng, nếu không gả cho ngươi thì sao có thể sinh được ba hài tử đáng yêu kia”.

“Kia… Còn ta?” Tô Thành thần sắc có chút mất tự nhiên:” Nàng cảm thấy ta thế nào?”

“Cũng…cũng được đi.” Tính cách, dáng người đều tốt, Giang Bất Dư âm thầm đánh giá.

“Chỉ là được?” Giọng điệu Tô Thành có chút trầm thấp.

Giang Bất Dư xoay chuyển tròng mắt như hiểu được suy nghĩ của hắn, cười nói:”Phu quân, chàng đừng nghĩ lung tung. Dù thế nào thì thiếp đã gả cho chàng, trừ phi sau này ngươi làm chuyện có lỗi với ta thì cả đời này ta đều là thê tử của chàng.”

Trong lòng Tô Thành ấm áp, ôm chặt lấy nàng, thân thể mềm mại lan toả mùi hương say ngất làm hắn nhớ nhung không thôi. Hắn âm thầm thề, đời này quyết không phụ nàng!

Giang Bất Dư bị ôm đến không thở nổi, nhịn không được động vài cái, đột nhiên cảm thấy dưới bụng có vật gì đó cứng cứng nóng nóng, nàng đỏ mặt thấp giọng nói:” Buông ta ra.”

“Không buông.” Tô Thành khàn khàn giọng, cúi đầu gặm cắn vành tai nàng, cảm giác hưng phấn lan tràn khắp người cùng nỗi tê dại.

Tay hắn mò dần vào trong xoa nắn.

Giang Bất Dư ngăn cản:”Chân của ngươi còn bị thương đấy!”

“Không sao.” Vùi đầu vào trước ngực nàng rầu rĩ hừ nhẹ.

“A!” Nơi mẫn cảm bị đối phương khẽ hút, như mang theo dòng điện làm cả người run rẩy.

Tô Thành dùng một tay ôm Bất Dư ngồi lên trên thành tư thế cưỡi ngựa.

Mông nàng vừa vặn đụng tới vật nóng cương cứng kia, theo bản năng muốn xích ra, ai ngờ bị một bàn tay to nâng một chân ép xuống đến vật khiến nàng xấu hổ không nói ra lời.

“Ân…”Lưng nàng thẳng đứng, hưởng thụ thứ đang từ từ tiến vào cơ thể. Đột nhiên Tô Thành buông tay, toàn bộ trọng lượng nàng ngồi xuống, vật kia như đụng đến nơi sâu nhất….

Lại một đêm xuân làm lòng người hưng phấn…

Ngày kế, Bạch Tiềm đến báo cáo một ít việc chủ yếu là nhiệm vụ cơ bản càn quét thích khách đã hoàn thành.

Lập công lớn Tô Thành được nghỉ phép mấy ngày, hết ngày nghỉ là đến luận công thưởng. Đương nhiên, với thân phận bí sát sử của Tô Thành cho dù lĩnh thưởng vẫn không thể gióng trống khua khiêng, đến vật ban thưởng là gì hắn không quá để ý. Sau khi tham gia sinh thần của Trần công, hắn sẽ thỉnh cầu bên trên ân chuẩn hồi hương thăm viếng.

Vào ngày thứ sáu điều luật cấm đi lại vào ban đêm được giải trừ, cũng là ngày bảy mươi tuổi của Trần công. Trải qua ba đời hoàng đế, đại thọ của ông ta rất được chú ý, ngày đó người đến chúc mừng nhiều đếm không xuể những người được mời đều có thân phận quý giá.

Khi vợ chồng Tô Thành tới, cửa phủ Chính Đức công không ngừng xuất hiện các xe ngựa hoa lệ. So sánh những người khác, đám người Tô Thành thoạt có hơi keo kiệt.

Từ trên xe ngựa xuống, biểu tình Tô Thành vẫn luôn cứng đờ, Giang Bất Dư phát hiện, cười mỉm:” Phu quân, chàng ra trận giết giặc không sợ, sao lại vì việc này mà khẩn trương?”

“Chỉ là ta không thích ánh nhìn của các người này.” Tô Thành trầm giọng nói. Hắn tình nguyện đối mặt với sát khí chiến trường còn hơn chịu đựng những ánh mắt khinh miệt này.

Giang Bất Dư nhàn nhạt nhìn quanh một vòng, nhẹ giọng:” Coi như bọn họ không tồn tại đi!”

Có lẽ vì sự bình tĩnh của nàng, Tô Thành chậm rãi thả lỏng không nhanh không chậm đi tới cửa phủ.

Người xung quanh nhìn trộm họ nhỏ giọng nói chuyện, hiển nhiên là đang chờ họ bị ngăn cản đi vào.

Nhưng ngoài dự kiến, đôi phu thê ăn vận bình thường ấy lấy ra thiệp mời được quản sự cung kính mời vào.

“Hai người này có thân phận gì? Thế mà lại có thiệp mời Trần công phủ.”

“Ta không biết! Chưa thấy bao giờ.”

“Nghe nói có vài vị quan tứ phẩm còn không có thiệp mời đâu!”

“Tại hạ còn nghe lần này chỉ mời một trăm hai mươi người, trừ bỏ vài vị hoàng tử còn lại là các lão thần có chức danh cao, đáng lẽ tên quan viên kia không có tư cách vào ngồi chứ.”

“ Đôi phu thê kia có bối phận gì?”

“…Chạy nhanh đi hỏi thăm thôi.”

……

Vào phủ, Tô Thành cùng Giang Bất Dư nhanh chóng được người hầu đưa tới hai nơi khác nhau sảnh ngoài và trong đình. Sảnh ngoài chiêu đãi nam nhân, còn nữ quyến ở trong đình bày ra yến hội.

Giang Bất Dư đi theo người hầu vòng qua vài lần hành lang mới tới đình. Nơi này được núi vây quanh hồ, khóm hoa trồng dài, tựa như tiến vào một khu rừng thựa sự.

Nàng hơi hơi ngẩng đầu, những bộ trang phục đầy màu sắc hoa văn thêu sống động, mỗi người một vẻ thần thái.

Giang Bất Dự đến không khiến nhiều người chú ý, nàng biết thân phận của mình trong đây là thấp nhất nên có thể không khiến người khác để ý liền tận lực làm.

Nàng tìm một góc ngồi xuống, thoáng nhìn qua một bàn trà bánh sau đó yên lặng thưởng thức phong cảnh xung quanh.

Lần đầu tiên vào nơi này, kỳ lạ là nàng thấy rất tự nhiên như đã từng đến đây vậy.

Đúng rồi, hẳn là từ ký ức của thân thể này.

Giang Bất Dư nâng chén trà xanh uống một ngụm, mùi hương thật ngọt ngào quả nhiên là loại tốt nhất, số ngân lượng mua chỗ trà này đủ cho một gia đình bình thường sinh sống thật lâu. Ở kiếp trước, giàu nghèo còn không có để tính, càng không cần nói đến thời đại phong kiến… Ai, lại suy nghĩ nhiều.

Trong khi Giang Bất Dư chìm trong suy nghĩ thì đình viện cách đó không xa vang lên tiếng ồn ào, các nữ nhân sôi nổi nhìn qua.

Nàng cũng đứng lên, ngó nhìn.

“Mau, mau ngăn phu nhân lại!” Một nha hoàn la lớn.

“Cẩn thận, đừng để phu nhân bị thương!” Nha hoàn khác hoảng sợ lên tiếng.

Chỉ thấy một phụ nhân trang phục kỳ lạ bị vài tên thị vệ vây quanh ở hành lang, không ai dám đi lên lôi kéo. Lúc này hai cái nha hoàn vọt vào, muốn đỡ vị phu nhân lại không ngờ mình bị đẩy ra. Thỉnh thoảng phu nhân kia còn ẫm ĩ la:” Tránh ra, ta muốn đi tìm nữ nhi !”

“Phu nhân, tiểu thư không có ở đây.”

“Nói bậy, chính ta vừa mới thấy nàng.”

“Thật sự không có, chúng ta về phòng trước được không ạ?”

“Không muốn, các ngươi tránh ra!!”

……

Bên kia vẫn ồn ào như cũ, bên này vài vị nữ tử bắt đầu nghị luận.

“Người đó có phải Tả Thừa đại phu nhân hay không?” Có người nhỏ giọng hỏi.

“Trừ bỏ vị kia thì còn có người khác có thê tử điên khùng sao?” Nói xong cười một tiếng.

“ Kỳ lạ, Tả Thừa đại nhân sao lại đưa thê tử đến nơi này?”

“Đi chúc thọ cho phụ thân sao lại không đem chính thất đến được chứ?! Chỉ có thể nói là mấy nha hoàn kia không xem tốt.”

“Thật tội nghiệp! Nghe nói, vì nữ nhi mất tích năm đó mà bà ta trở nên như thế này.”

“Cũng không hẳn. Các ngươi nghĩ xem, đích nữ Tả Thừa gia sao có thể vô cớ mà mất tích được chứ?”

“Ai biết, trên đời việc lạ không thiếu đâu!”

“Đừng nghị luận việc nhà người khác.”

……

Giang Bất Dư nhíu mày, trong lòng có chút khó chịu.

Đúng lúc này, không biết sao vị phu nhân kia sao thoát được vòng vây, chạy tới bên này. Chúng nữ quyến nhộn nhịp tránh né, như sợ hãi chỉ cần bị chạm một cái liền điên điên khùng khùng. Chỉ có Giang Bất Dư không lùi mà tiến, nhẹ nhàng nắm lấy tay Hoàng Tử Nhược.

“Phu nhân, người cẩn thận một chút đừng để mình bị thương.”

Động tác Hoàng Tử nhược ngừng lại, ngơ ngác nhìn Giang Bất Dư hồi lâu mới vui mừng nói:”Nữ nhi, thì ra con ở đây!”

Nàng nhìn búi tóc lộn xộn của vị trước mắt, bộ dạng tiều tuỵ, trong lòng nàng có chút đau xót, nàng ôn nhu nói:”Phu nhân, chúng ta nên về phòng, người xem bọn nha hoàn đều lo lắng cả.”

Hai nha hoàn nhanh chóng chạy đến gần, vội nói:”Phu nhân, chúng ta trở về thôi.”

“Có thể trở về nhưng ta muốn nữ nhi về cùng ta.” Hoàng Tử Nhược nắm chặt tay Giang Bất Dư, sợ chỉ cần hơi buông lỏng thì người sẽ biến mất.

“Vị phu nhân này…” Một nha hoàn khó xử nhìn Giang Bất Dư.

“Không sao, ta sẽ đưa Tả Thừa phu nhân về phòng.”

“Đa tạ, đã làm phiền tới người.” Nha hoàn vui vẻ hành lễ.

Mấy người xung quanh lúc này mới bình tĩnh lại đợi Hoàng Tử Nhược rời đi.

“Nữ tử vừa rồi là ai?”

“Nhìn nàng ta có hơi lạ mắt.”

“Các ngươi không ai biết sao?”

Các nữ tử sôi nổi lắc đầu.

“Ta biết nàng!” Một nữ nhân lạnh lùng nói:” Đó là thê tử một giáo uý, họ ‘Giang’.”

“Giáo uý?” Một nữ nhân khác kinh ngạc:”Thu Li tiểu thư, nhà ngươi cùng giáo uý này có quan hệ sao? Cư nhiên mời đến dự tiệc.”

Trần Thu Li khinh thường nói:”Một giáo uý nhỏ nhoi sao lại có quan hệ với nhà ta? Cũng không biết là ai cho họ thiệp mời.”

“Hay là trà trộn tới!” Một nữ tử che miệng trêu đùa.

“Hừ!” Trần Thu Li vẻ mặt bất mãn:” Phủ Chính Đức công là nơi có thể dễ dàng tiến vào?”

Nữ tử kia không nhiều lời nữa, bên cạnh lại có người đáp:”Thu Li tiểu thư,vị vừa rôif không phải nương ngươi sao? Sao ngươi không đi thăm?”

Trần Thu Li cắn chặt răng, liếc người vừa nói một cái:” Tất nhiên ta sẽ đi xem nương ta, xin thứ lỗi ta không thể đón đãi các vị tiếp”.

Nói xong, liền đi đến hướng Giang Bất Dư vừa đi.

Dù không nhìn thấy nhưng nàng vẫn cảm giác được những ánh mắt khinh thường của họ, mỗi khi vậy nàng đều oán hận vì cái gì nàng chỉ được sinh ra từ một tiểu thiếp? Dù có một mẫu thân điên khùng còn hơn là một thứ nữ…

Chương kế>>>