Chương 4: Điều kiện
(Vì 2 chương 3a và 4 khá ngắn, ta đăng liền 2 chương nhé.)
Ở nhà họ Chung lúc này, cha mẹ Chung cũng đã nhận được văn bản thông báo từ trung tâm huấn luyện thể thao quốc gia gửi đến.
Qua đi một lúc thật lâu, thật lâu, cuối cùng mẹ Chung cũng phá vỡ sự yên lặng.
“Chung Chính! Rồi bây giờ anh tính thế nào? Anh cho con bé chơi bóng, bây giờ chơi thành vận động viên của quốc gia luôn rồi? Chung Chính, anh tính toán để con của anh thật sự đi làm vận động viên sao?”
Cha Chung cũng không ngờ kết quả lại thành thế này. Thú thật, ông cũng có suy nghĩ giống vợ. Ông cho rằng con gái được được gọi đi tập huấn là may mắn, là vì trong khu vực nơi này không đủ người, con bé mới được “lấp đủ số” đi theo.
Thời điểm đưa con gái tới trung tâm, ông chỉ nghĩ con gái sẽ ở trung tâm hai tháng, cũng chưa nghĩ tới con gái thật sự sẽ được giữ lại. Hiện tại… lòng của ông cũng rất phức tạp.
“Chung Chính! Em đang nói chuyện với anh, anh nói cái gì đi chứ?” Mẹ Chung thấy chồng cứ trầm mặt không nói, bà nóng nảy, giọng cũng lớn hơn đôi chút.
Cha Chung hít sâu một hơi, cau mày chốc lát rồi mới từ từ lên tiếng:
“Con bé đã thích chơi bóng như vậy, còn chơi ra được thành tích như vậy, thôi thì… vợ chồng mình cứ chiều con gái đi. Làm vận động viên tuyển trẻ quốc gia là đều rất vẻ vang. Nhiều người phấn đấu hy sinh cả tuổi trẻ vẫn không đạt được. Thôi thì… vợ chồng mình vẫn nên buông tay và ủng hộ con gái.”
Cha Chung vừa dứt câu, bên tai đã nghe thấy một tiếng “Rầm” lớn.
Mẹ Chung tức giận đập bàn, rồi đứng phắt dậy, trừng mắt nhìn chằm chằm cha Chung, trong mắt đầy vẻ oán trách.
“Chung Chính! Coi như tôi chịu thua cha con anh. Được rồi! Nếu anh muốn để con bé dấn thân vào con đường kia, vậy từ giờ trở đi chuyện của con bé anh tự lo đi, tôi sẽ không lo nữa.”
Thấy vợ tức giận thành như vậy, cha Chung cũng rất mệt mỏi. Ông không hiểu, đã bốn năm trôi qua, sao vợ ông vẫn không chịu nghĩ thoáng hơn? Nghĩ nghĩ, cha Chung ôn tồn nói:
“Em bình tĩnh một chút nghe anh nói đã.” Nói một câu, ông thoáng dừng một chút để sắp xếp từ, rồi mới nói tiếp:
“Dù con bé có là vận động viên quốc gia, nhưng con bé vẫn có thể giữ nguyên danh ngạch học sinh của trường Nam Thành. Chỉ khác là không cần đến trường mỗi ngày, mà học tập theo hình thức phối hợp giữa trường học và trung tâm. Kiểu trường học sẽ gửi giáo trình đến trung tâm, phía trung tâm sẽ sắp xếp giáo viên dạy con bé học theo giáo trình đó.”
Nói một câu, ông lại nói tiếp:
“Dù sao em và anh đều biết, nếu ép buộc con gái không cho nó theo con đường nó chọn, với cái tính bướng của con gái, chỉ sợ con bé thật sự sẽ bỏ học. Như vậy mất nhiều hơn được. Vậy còn không bằng cứ để con bé làm việc con bé muốn, chúng ta chỉ cần đưa ra điều kiện như lúc con bé học cấp hai, không được để thành tích tuột dốc khỏi top 50. Em thấy sao?”
Mẹ Chung nghe chồng nói như vậy, thái độ cũng mềm hơn một chút. Bà ngồi trở lại ghế, cau mày, giọng vẫn còn khô cứng.
“Trường Nam Thành là trường trọng điểm, họ rất coi trọng thành tích, phía trường học sẽ đồng ý cho phép con gái của chúng ta học theo hình thức như vậy sao? Còn có trung tâm huấn luyện quốc gia kia. Bên đó có biết bao nhiêu người, con gái của chúng ta cũng không phải nhân vật xuất sắc gì, họ sẽ đồng ý cử giáo viên dạy riêng cho con bé sao?”
Thấy thái độ của mẹ Chung xìu xuống, cha Chung âm thầm thở phào một hơi, mới trả lời: “Tất nhiên là đồng ý.”
Rồi cha Chung giải thích:
“Thật ra rất phần lớn các trường học đều có dạy theo hình thức này. Chỉ là những đứa nhỏ theo nghề vận động viên đa số đều không đủ điểm để vào các trường trọng điểm, nên chỉ có thể học mấy trường năng khiếu hoặc trường nhỏ lẽ.”
Nói tới đây ông hơi tạm dừng, giọng điệu hòa hoãn, còn mang theo chút ý cười tự hào, rồi mới nói tiếp:
“Anh không lo lắng phía trường học không đồng ý, ngược lại anh đoán bọn họ còn rất vui vẻ, sẽ dốc lòng hỗ trợ chuyện học tập của con gái chúng ta. Dù sao con gái của chúng ta bây giờ đã là tuyển trẻ quốc gia rồi. Trong trường học có học sinh là vận động viên của đội tuyển trẻ, không phải rất vẻ vang sao?”
Nghe chồng nói vậy, trên mặt mẹ Chung rốt cuộc cũng thu hồi sự tức giận. Nhưng mày vẫn hơi nhíu lại, rồi nói:
“Vậy còn phía trung tâm huấn luyện quốc gia đó thì sao? Con gái của chúng ta cũng chỉ là một người bình thường. Nơi đó chịu vì con gái của chúng ta mà đặc biệt mời giáo viên về dạy riêng cho con bé sao?”
Cha Chung liền nói: “Phía trung tâm huấn luyện thể thao quốc gia có quy định nghiêm ngặt rõ ràng, Trung Tâm phải chịu trách nhiệm toàn diện cho vận động viên vị thành niên. Gồm thành tích, sức khỏe, và học vấn. Vậy nên việc phối hợp với trường học dạy văn hóa cho vận động viên là điều bắt buộc. Con của chúng ta không học ở trường cấp ba bên ngoài, thì cũng sẽ bắt buộc học lớp văn hóa ở trung tâm thôi. Chỉ là trường học ở trung tâm chỉ tập trung học một số môn học cần thiết, không bắt học đầy đủ như ở trường trọng điểm.”
Nói tới đây ông lại thở dài, lộ ra vẻ sầu lo:
“Đây cũng là điều anh lo lắng. Em nói xem, nếu con gái vừa làm vận động viên vừa học theo giáo trình của trường trọng điểm, vậy chẳng phải con gái của chúng ta quá vất vả rồi không?”
Mẹ Chung nghe vậy, cảm thấy có chút không nỡ, nhưng nghĩ tới dáng vẻ ngoan cố của con gái nhỏ, bà lại hừ một tiếng, nói:
“Con bé tự làm thì tự chịu. Anh cứ nói với con bé, em bắt con bé học như vậy đó. Cấp ba cũng như cấp hai, anh nói con bé nếu cuối kỳ mà điểm số không tốt, vậy kêu con bé nghỉ chơi bóng trở về đi học đàng hoàng cho em.
Cha Chung biết vợ mình đây là đã thỏa hiệp, ông âm thầm lau mồ hôi trên trán. Người làm chồng, làm cha như ông cũng thật quá lao tâm lao lực rồi.
Thật ra cha Chung nói ra kiến nghị này với vợ, chủ yếu cũng để vợ hòa hoãn và cho phép Gia Gia theo đuổi ước mơ. Chứ ông cũng không nghĩ sẽ thật sự bắt con gái mình duy trì thành tích học tập như lời ông nói.
Làm vận động viên quốc gia nào có dễ dàng, ông không muốn con gái nhỏ vừa gồng mình với các buổi luyện tập và thi đấu dày đặc, còn phải vừa chịu áp lực về thành tích học tập.
Còn về vợ… ông nghĩ qua bước nào thì hay bước nấy đi. Hy vọng có một ngày vợ của ông sẽ nghĩ thông, không ép buộc con gái nữa.
…..
Gia Gia ở trung tâm ngày đêm lo lắng chờ đợi cuộc gọi từ nhà. Cô cho rằng cô sẽ phải đối mặt với mẹ chiến đấu một trận lớn. Không nghĩ cha già ở nhà lại giúp cô giải quyết hết mọi sầu lo.
Thời điểm nhận được cuộc gọi từ cha, thông báo rằng ông đã khuyên được mẹ ký tên cho phép cô tiếp tục ở lại, Gia Gia sửng sốt tới mức tưởng mình còn chưa tỉnh ngủ.
Đợi khi nghe cha nói nguyên nhân khiến mẹ đồng ý, Gia Gia hơi trầm tư một chút liền gật đầu tỏ vẻ cô có thể làm được.
Tuy lên cấp ba nội dung học tập còn nhiều hơn so với cấp hai, nhưng chỉ cần cô lại cố gắng thêm một chút, tin rằng vẫn có thể giữ vững được thành tích. Dù sao cô cũng đã quen với kiểu phải luôn dốc sức thế này rồi.
Cha Chung sợ con gái quá vất vả, nên qua điện thoại, ông cũng nói ra lời trong lòng.
“Gia Gia, con chỉ cần cố gắng đủ điểm lên lớp là được, không cần “đua” thành tích như cấp hai. Còn về phía mẹ con.. cha sẽ giúp con yểm trợ.”
Cha Chung là nghĩ, qua được ngày nào hay ngày đó.
Cũng chỉ hy vọng tới lúc đó vợ ông sẽ nghĩ thông, không còn bắt con gái nhỏ phải học y nữa.
….
Cứ thế, năm mười lăm tuổi, Gia Gia chính thức trở thành vận động viên môn bóng bàn của đội tuyển trẻ quốc gia.
Mã ID của bài viết này là: 37978
Khám phá thêm từ TRANG TRUYỆN MẠNG
Đăng ký để nhận các bài đăng mới nhất được gửi đến email của bạn.
