Chương 26: Con Gà rừng

Tiểu Hàm không hay biết gì về cuộc nói chuyện này của cha mẹ. Nửa đêm hôm đó, cô theo thường lệ thức dậy, đi vào nhà tắm, lắc mình vào không gian.

Trong không gian sau một thời gian dài được Tiểu Hàm chăm sóc dọn dẹp, lúc này đã rất gọn gàng. Ở bên trong có một góc nhỏ trồng rau củ dùng để nấu ăn. Cái chuồng gà ngày nào chỉ có hai mét vuông lúc này đã mở rộng ra hơn năm mét, được rào vây chắc chắn. Bên trong chuồng gà còn được Tiểu Hàm trồng thêm một cây mận, một cây nhãn. Trái mận chín rụng xuống bên dưới, gà bên dưới mổ ăn.

Do sợ không chăm sóc nổi gà con, cho nên Tiểu Hàm cứ duy trì nuôi bảy con gà mái mẹ hai con gà trống. Cứ gà mái mẹ và gà trống già đi, chết rồi, cô sẽ đem nó nấu thành món ăn, rồi cho gà nở trứng chọn con gà mái khác.

Còn trứng gà, cứ mỗi buổi tối đi vào, Tiểu Hàm sẽ thu gom trứng ở trong ổ của bảy con gà mái đó đem ra ngoài hành lang, chờ nhiều rồi thì chạy một chuyến đưa vào căn phòng ở cánh cửa số hai để cất giữ. cho tới hiện tại, số trứng gà trong không gian của Tiểu Hàm đã lên tới con số một ngàn.

Thời gian qua, món mà Tiểu Hàm ăn nhiều nhất chính là trứng gà, thịt gà. Bởi vì trứng gà nuôi nhà rất bổ dưỡng, cho nên thân thể ngày nào gầy trơ xương, hiện tại đã tròn tròn nộn nộn thịt, mái tóc chấm vai ngày nào có chút khô sơ hiện giờ cũng mềm mượt óng ả, đã dài và có thể cột lên hoặc bím thành hai bím nhỏ xinh xinh ở hai bên.

Có trứng gà, mà trứng gà cũng là một loại mỹ phẩm làm đẹp. Cho nên cứ cách một hai ngày, Tiểu Hàm sẽ đem trứng gà làm thành mặt nạ dưỡng da toàn thân, thế cho nên làn da vốn trắng noãn càng thêm hồng hào phấn nộn.

Hôm nay là ngày chủ nhật, ngày 2 tháng 2 năm 1997, nhằm ngày 25 tháng 12 năm 1996. Chỉ còn năm ngày nữa là tới tết.

Hơn một tuần dọn dẹp nhà cửa, tới hôm nay, cơ bản Tiểu Hàm đã giặt giũ dọn dẹp nhà cửa xong rồi. Vừa lúc là ngày nghỉ chủ Nhật, Tiểu Hàm liền rủ anh năm Tứ Tự đi ra cuối đồng giáp mé rừng hái rau.

Bình thường cha căn dặn, khi không có cha, không cho phép mấy anh em tự ý lên rừng hay lên núi, nhưng nếu chỉ quanh quẩn ở ruộng nhà mình giáp với mé rừng thì được. Hôm nay Tiểu Hàm có một ý tưởng, cho nên mới cố ý rủ rê Tứ Tự cùng đi.

Bảy con gà mái trong không gian của cô đã già lắm rồi, đã được cô đổi thành bảy con gà khác. Hiện tại bảy con gà già đó cùng hai con gà trống già đã bị cô đem ra để ở ngoài hành lang, dùng sợi chỉ đem hai cái chân con gà cột lại, không phải cột chặt, mà là cột để kiềm giữ nó.

Đúng ah, Tiểu Hàm là muốn làm bộ đi ra đồng ruộng, rồi lén đem gà thả ra ngoài, nói là gà rừng xuống ruộng ăn lúa, sau đó thừa cơ hội cùng với anh năm Tứ Tự bắt gà.

Gà trong không gian của cô già lắm rồi, nói là gà gừng tự nhiên cũng sẽ có người tin. Bất quá nếu đem gà thả ra bên ngoài, nó chạy mất, cô khó lòng mà đuổi kịp, cho nên mới cố ý đem sợi chỉ cột ở trên chân mỗi con gà, lúc thả ra, nó có thể chạy, chỉ là không thể chạy nhanh được. Nhất là ở chỗ có nhiều cây cối, chân sẽ khó hoạt động.

Anh năm Tứ Tự bình thường ngốc ngốc không để ý nhiều, chỉ cần khi đó cô cẩn thận diễn một chút, tự nhiên sẽ qua mặt được anh.

Tiểu Hàm là muốn đem chín con gà ở trong không gian ra ngoài, để cha mẹ có gà bán tết, hoặc ít nhất tết tới có thịt gà đem đi bếu bên nhà ông bà nội, đỡ tốn tiền mua gà vịt…

Tứ Tự nghe thấy em gái rủ đi bìa rừng hái rau, cậu nhăn nhăn mặt tỏ vẻ không muốn, cậu vẫn muốn đi rủ mấy thằng bạn trong xóm chơi bắn bi phang lon thôi. Nhưng nhìn thấy em gái buồn buồn bĩu môi ngồi ở chỗ kia, lại không đành lòng.

“Được rồi, đi thì đi! Út đi lấy ái tay dài mặc vào đi, anh vào bếp lấy rổ.”

Mắt Tiểu Hàm sáng bừng lên, cười ngọt ngào nhìn anh năm một cái, sau đó mới “Dạ” một tiếng, hưng phấn chạy vào phòng lấy áo khoác.

Hai anh em đội nón lá mặt áo tay dài, người trước người sau đi trên đường bờ đê, hướng về phía bìa rừng.

Hai bên bờ đê là những cánh đồng lúa vàng tươi, đung đưa theo gió. Cây lúa cao, bông lúa nặng trĩu hạt hơi nghiêng người vào phía bờ đê, Tiểu Hàm da thịt mềm mềm nộn nộn, cứ đi vài bước, lại bị lá lúa cắt vào chân, ngứa ngứa, rát rát.

Đi tới bìa rừng, Tiểu Hàm liền chọn một khóm rau má ngồi xuống cặm cụi hái. Tứ Tự tựa hồ lười biếng không muốn hái, mà đi vòng vòng ở chỗ bìa rừng, đôi mắt dáo dát, một hồi thì nhìn ở trên ngọn cây tìm ổ chim, một hồi thì nhìn xuống mấy lùm cây bên dưới tìm trứng gà.

Tiểu Hàm cũng không vội đem mấy con gà ra ngoài liền, mà cặm cụi hái rau.

Rau cải trời, rau má, rau dền, rau dịu… rất nhiều rau dại cọng to non nhuốc mọc rải rác ở khắp nơi. Chẳng mấy chốc Tiểu Hàm hái được hơn nửa rổ rau.

Lúc này, Tiểu Hàm mới liếc liếc anh năm đang chổng hông nhìn cái gì đó ở một bụi rặm, rồi lại đảo mắt nhìn xung quanh một vòng, thấy không có người, liền nhanh chân nhanh tay bước gần về phía bờ đê cách ruộng nhà mình, ngồi trở xuống làm bộ hái rau, tay lại dùng ý niệm, chín con gà ở trong không gian lần lượt được cô thả ra ngoài.

Chín con gà vừa ra, vội vàng chạy ù vào trong ruộng lúa, nhưng do bị sợi chỉ nhỏ cột ở chân vướng víu, chạy thì chạy, nhưng chạy không xa.

Tiểu Hàm liếc mắt nhìn Tứ Tự ở đằng kia còn chưa có phát hiện gì, cô cũng làm bộ không phát hiện, ngồi quay lưng lại với mấy con gà, tiếp tục cặm cụi hái rau.

Con gà vốn chính là không ngoan, sẽ kêu “cục cục… quang quác!” còn chạy nhảy lung tung, tiếng của nó bắt đầu lớn dần. Tiểu Hàm lại vẫn một bộ chuyên chú hái rau không hề nghe thấy. Nhưng Tứ Tự ở đàng kia khi quay đầu trông chừng em gái út, vừa lúc nhìn thấy một con gà thiệt to cục cục mổ cây lúa ở trong ruộng nhà mình.

Cậu trợn to mắt, kinh hãi mà lắp bắp, kế đó là kích động tay run run lên. Nhìn em gái chăm chú hái rau không hay biết gì, cậu nuốt khan một ngụm, cố gắng cố gắng bước nhẹ chân đi từ từ tới.

Tiểu Hàm cảm nhận được hết, nhưng làm bộ không biết gì. Chờ khi Tứ Tự từ bên người cô đi qua, sau đó.

“Quác! Quác! Quác!” Tiếng con gà kêu quác quác, phủi cánh phành phạch phành phạch. Âm thanh vui mừng của Tứ Tự vang lên.

“A, Bắt được rồi! Bắt được rồi!”

Tiểu Hàm lúc này mới làm bộ bị giật mình mà đứng bật dậy quay đầu nhìn anh năm, đôi mắt cũng làm bộ mở to lên, làm bộ kinh ngạc..

“Anh năm… gà rừng…”

Sau đó làm bộ như vô tình nhìn thấy mấy cây lúa sâu phía bên trong đồng ruộng đang động động, lại tiếp tục chỉ.

“Ở chỗ đó còn có gà rừng..”

Theo cánh tay của Tiểu Hàm, Tứ Tự càng thêm kích động. Cậu vội vàng khống chế con gà đang ôm trên tay, chạy nhanh đem tới cẩn thận đưa cho Tiểu Hàm.

“Em cầm! Anh năm đi bắt gà!”

Đôi mắt Tiểu Hàm sáng bừng, gật mạnh đầu ôm con gà, thời điểm Tứ Tự quay đầu đi bắt mấy con gà khác, Tiểu Hàm liền tháo sợi chỉ ở chân con gà ra, rồi ngồi xuống đất nhặt sợi dây chuối khô mà cô sớm rải ra đất lúc nãy, đem con gà cột chặt, để nó nằm trên đất cạnh rổ rau, rồi lại nhặt thêm vài sợi dây chuối, làm bộ kích động mà chạy vào trong ruộng lúa, nơi anh năm Tứ Tự vừa bắt được một con gà khác nữa.

Hai anh em dẫm đạp lên cây lúa mà chạy nhảy ở trong ruộng bắt gà rừng, dẫm mấy cây lúa ngã nghiêng ngã ngửa.

Tiểu Hàm theo sát phía sau Tứ Tự. Khi Tứ Tự vừa bắt được một con gà, cô không để anh nhìn nhiều mà làm bộ kích động nói “Để em cột nó! Anh đi bắt mấy con khác đi, nhanh đi hổng thôi nó chạy mất.” Sau đó dành ôm lấy con gà. Rồi chỉ chỉ mấy con gà khác đang chạy ở trong đồng ruộng, khiến cây lúa rung rinh rung rinh cho Tứ Tự.

Tứ Tự lúc này hưng phấn kích động, chỉ lo chạy tới mấy chỗ cây lúa động để bắt gà, nào có chú ý tới hành động nhỏ của em gái út ở đằng sau. Đưa gà cho em gái xong, liền nhanh chân chạy đi chỗ khác, hoàn toàn không có nhìn thấy Tiểu Hàm lén tháo sợi chỉ, rồi mới đem dây chuối cột lại con gà.

Nếu đổi lại là anh hai, chị ba, hoặc anh tư, chắc chắn Tiểu Hàm sẽ không dám dùng cách này. Bởi chỉ cần là một người tinh ý, tự nhiên sẽ nhìn thấy kỳ lạ, sẽ phát hiện dưới chân tất cả các con gà có sợi chỉ nhỏ. Nhưng Tứ Tự lại không hề, anh khá bất cẩn và thường không chú ý tới những chi tiết nhỏ. Cho nên Tiểu Hàm mới dám dùng cách này với anh.

Chương kế>>