Chương 73: Cầu cứu thành công

Tiểu Hàm nghe anh cảnh sát kêu gọi hỏi thăm, nghe được họ nói chuyện ở bên tai, lại vẫn một câu cũng cũng không hiểu cái gì, cô chớp chớp mắt nhìn những gương mặt lạ lẫm ấy, mấp máy môi một lát, mới nói một câu bằng ngôn ngữ tiếng Anh.

” Please, Help Me!” (Cứu cháu với!)

Giọng nói khô khốc bởi vì người nói đã sớm khát khô cổ họng.

Tiếng Anh là ngôn ngữ phổ thông trên thế giới, Tiểu Hàm dùng tiếng Anh để cầu cứu, cô nghĩ rằng, ít nhiều gì trong sở cảnh sát này cũng sẽ có người biết tiếng Anh đi. Chỉ cần có người biết tiếng Anh, cô có thể nói chuyện giao tiếp được với họ.

Quả thật, có vẻ như là ông trời đã có mắt, cái người cảnh sát vừa đỡ Tiểu Hàm đấy lại chính là một cảnh sát đã từng du học ở nước ngoài, đừng nói chỉ vài câu giao tiếp, anh còn có thể viết luận văn bằng tiếng Anh đấy. Cho nên vào lúc này vừa nghe Tiểu Hàm kêu cứu bằng tiếng anh, anh hơi sửng sốt một chút, xong cũng đoán được Tiểu Hàm không phải người nước T của họ, liền dùng tiếng anh hỏi lại cô.

“Little girl, tell me, what happened to you? Where are you from? Did you come here to filed a police report?” (Cô bé, nói cho chú biết, đã xảy ra chuyện gì với cháu? Cháu ở nơi nào? Tới chỗ này là báo án sao?)

Nghe được câu nói thốt ra từ miệng người cảnh sát trẻ, Tiểu Hàm xúc động tới mức muốn khóc to. Cô lo sợ, vẫn luôn lo sợ mà không dám cầu cứu với người khác là bởi vì cô sợ hãi mình không thể nói cho họ nghe, mình không nghe hiểu những gì họ nói. Ở tại nơi đất khách quê người xa lạ này, nhìn những hàng chữ lạ lẫm, ngôn ngữ lạ lẫm, nhìn tướng mạo của người khác cũng có chút khác lạ so với nơi mình từng sinh sống, cái cảm giác xa lạ tới hoang mang, cô độc tới lạnh lẽo trong lòng này chắc cũng chỉ có những người từng đi xa quê mới hiểu được. Vào lúc này, có người nói chuyện trao đổi với mình, hiểu mình nói cái gì, và mình cũng hiểu được họ nói cái gì, là cỡ nào xúc động, cỡ nào kinh hỷ.

Thế cho nên, mặc dù cổ họng nóng rát khô khốc, Tiểu Hàm vẫn là níu chặt lấy bàn tay của người cảnh sát trẻ, đôi mắt to tròn mở to thật to bức thiết nhìn anh, mở miệng khàn khàn rặng từng chữ rõ ràng mà nói:


“I am from N country, I was kidnapped by the traffickers they brought me here a few days ago, and a few days ago I was locked up in a large house far away in the forest, there were very Many others girls were locked up like me. And last night, when the traffickers getting ready to put me in the car so they can sold me to other people, I had escaped. Earlier they had seen me and chasing after me til’ here, please save me, and save other sisters, Please help save us!”

(Cháu là người nước N, cháu bị bọn buôn người bắt cóc đem qua bên đây vài ngày rồi, mấy ngày trước cháu bị nhốt trong một ngôi nhà rộng lớn ở xa xa gần rừng núi nào đó, ở đó cũng có rất nhiều chị gái đều bị nhốt giống như cháu. Đêm hôm qua nhân lúc mấy chú kia đem cháu đưa lên xe chuẩn bị đem đi bán cho người khác cháu đã chạy trốn được, vừa rồi bọn họ còn đã thấy cháu, còn rượt đuổi theo cháu tới đây, xin hãy cứu cháu, còn có cứu những chị gái khác nữa, cứu chúng cháu với!)

Tiểu Hàm cố gắng nói thật rõ ràng, vừa nói xong, liền ôm ngực ho liên tục, cổ họng thật nóng rát, khó chịu quá!

Ngoại trừ vị cảnh sát đang đỡ Tiểu Hàm, những vị cảnh sát khác lại không nghe hiểu Tiểu Hàm nói cái gì, cho nên nhướng mày dùng ánh mắt hỏi chuyện với người cảnh sát đang ôm Tiểu Hàm, lại chưa chờ được câu giải thích thì thấy Tiểu Hàm ho lợi hại tới như vậy, một đám người lại lo lắng lên.

Lúc này có một cô cảnh sát trẻ bước tới, không biết chị lấy ở đâu ra được một chai nước suối, vặn mở nắp đưa tới cho Tiểu Hàm.

“Em gái em uống một chút nước đi.” Chị dùng ngôn ngữ nước T nói.

Tiểu Hàm không nghe hiểu, nhưng nhìn cũng đủ hiểu đây là đưa nước cho cô uống. Tiểu Hàm nhìn chai nước, lại nhìn thấy người đưa nước cho mình là cảnh sát, mím môi do dự một lát, vẫn là vươn tay nhận lấy, nói một câu cảm ơn bằng tiếng anh, vì là câu cảm ơn thông dụng trên khắp thế giới, cho nên ai cũng nghe hiểu.

Nhận lấy chai nước, run run đưa nước lên miệng uống vài ngụm nhỏ.

Nước trôi vào cổ họng, cuốn đi cơn nóng rát, Tiểu Hàm đã phần nào thoải mái hơn.

Mà lúc này, vị cảnh sát đang ôm Tiểu Hàm sau khi nghe Tiểu Hàm nói xong thì thay đổi sắc mặt, ánh mắt trở nên nghiêm túc và sắc bén, trong sự sắc bén lại chứa một chút đau lòng, khiếp sợ cùng phẫn nộ.

Phẫn nộ đó là vì nội dung mà Tiểu Hàm nói ra, là bởi vì dưới bầu trời này lại còn có quá nhiều những con người độc ác như thế, còn khiếp sợ và đau lòng đó là… anh không thể ngờ được cô gái nhỏ nhắn này lại có có thể tránh thoát khỏi bọn buôn người mà chạy tới tận nơi này cầu cứu, đau lòng vì cô còn quá nhỏ lại phải trải qua những chuyện như vậy. Đồng thời trong lòng lại sinh ra một cổ cảm xúc bội phục, bội phục sự thông minh, lý trí, và sự cường quật của cô.

Khiếp sợ và phẫn nộ, nhưng anh vẫn dằn xuống cảm xúc này, cẩn thận kêu vị đồng nghiệp bên cạnh đỡ lấy Tiểu Hàm, nhẹ giọng trấn an cô:

“You did very well, Don’t Worry, we will catch those bad guys, will not let them catch you again.” (Cháu làm tốt lắm, cháu yên tâm, bọn chú sẽ bắt đám người xấu kia, sẽ không để chúng lại bắt cháu.)

Nói xong, vị cảnh sát trẻ liền đưa tay xuống hông lấy ra một bộ đàm, ấn mở nút, sau đó dùng ngôn ngữ nước T báo cáo vào trong đó.

“Sếp, có một cô bé nước N vừa thoát khỏi tay bọn buôn người chạy vào sở cảnh sát cầu cứu, cô bé cho thông tin rằng còn có rất nhiều cô gái khác còn ở trong tay bọn buôn người, cô bé nói….” Đem tình hình báo cáo xong, vị cảnh sát trẻ lại hỏi một câu.


“Sếp, chúng ta phải làm thế nào bây giờ?”

Lúc này anh cảnh sát dùng ngôn ngữ nước T, cho nên những người cảnh sát vây xem ở xung quanh lập tức hiểu được tình huống của Tiểu Hàm, tức khắc một đám người dùng ánh mắt phức tạp không thể tin nổi mà nhìn chằm chằm Tiểu Hàm, trong lòng khó mà che giấu được sự kinh hãi cùng thán phục.

Không thể tin được rằng một cô nhóc con nhìn nhỏ nhắn yếu ớt như thế này lại có thể an toàn thoát khỏi tay bọn buôn người, còn một đường lặn lội chạy tới tận sở cảnh sát nơi này cầu cứu.

Quả thực… khiến họ không biết dùng lời gì để diễn tả tâm tình phức tạp lúc này của mình.

Cô bé con này… từ đâu ra sự nghị lực kiên cường, sự cường quật cùng với loại bình tĩnh mà vào cái tình huống như thế khó người nào có được?

Cô bé… “……”

Chương kế>>>