Chương 74: Cảnh sát xúc động

Tiếng hút khí, ánh mắt kinh ngạc thán phục, âm thanh xì xào ồn ào truyền nhau mà tới. Mà lúc này ở bên trong bộ đàm cũng truyền tới âm thanh sột soạt cùng tiếng hít thở mạnh chứa sự bất ngờ, chỉ nghe một âm giọng trầm trầm nghiêm túc mang theo sự quan tâm của một người đàn ông truyền ra:


“Cô bé kia không bị thế nào đi? Có bị thương ở đâu hay không?”

Vị cảnh sát trẻ liền quay đầu nhìn lại Tiểu Hàm, cẩn thận đánh giá một chút rồi báo cáo.

“Nhìn sơ qua thì không có vết thương nào nặng, nhưng mà… con bé tựa hồ bị sốt, chân cũng bị thương do chân không chạy đi, một bên mặt cũng có dấu hiệu bị sưng đỏ, giống như đã bị người khác đánh.”

Bên trong bộ đàm truyền ra tiếng trầm ngâm, rất nhanh vị sếp kia lại phân phó nói:

“Trước mắt cậu đưa con bé đi kiểm tra sức khỏe trước xem con bé có bị thế nào hay không, con bé là người của nước N, sắp tới nước của chúng ta cùng nước của họ có một cuộc đàm phán, cho nên chuyện này chúng ta không thể tự mình xử lý vụ án này, tôi cần phải báo với bên bộ ngoại giao về vụ việc này. À… mà con bé là người nước N, làm sao cậu hiểu con bé nó nói cái gì?”

Tới lúc này, mọi người mới chợt nhớ một chuyện quan trọng mà họ đã quên. Đúng vậy, Tiểu Hàm là người nước N, nhưng vừa rồi họ trao đổi với nhau bằng ngôn ngữ Tiếng Anh, theo họ biết nước N còn chưa có phát triển tới trình độ một đứa trẻ mười tuổi có thể nói được tiếng Anh thông thạo như vậy, đây là vì sao?

Nhìn Tiểu Hàm nhiều nhất cũng chỉ mười tuổi là cùng, ở tuổi đó bên nước N cũng chỉ là học sinh tiểu học, học sinh tiểu học vào lúc này còn chưa có áp dụng chương trình nâng cao về giao tiếp tiếng Anh đâu. Nhìn kỹ con bé… tuy rằng hiện tại do bị sốt mà da thịt đỏ bừng, nhưng vẫn có thể nhìn ra sự trắng mịn phấn nộn, có lẽ.. con bé là cô chủ nhỏ là thiên kim của một gia đình giàu có, từ nhỏ đã được cẩn trọng dạy dỗ bồi dưỡng.

Mọi người vẫn khá tò mò mà đưa ra nhiều suy đoán, nhưng vào lúc này, không ai mở miệng hỏi Tiểu Hàm.

Vị cảnh sát trẻ nói vào điện thoại, rằng Tiểu Hàm là dùng ngôn ngữ tiếng Anh tới báo án. Vị sếp kia cũng là trầm ngâm một hồi, sau một hồi trầm ngâm, càng thêm xem trọng sự việc lần này. Giọng ông trở nên nghiêm túc và cẩn trọng.

“Tiểu Lục, cậu là người đầu tiên tiếp nhận cô bé ấy báo án, cậu cũng thông thạo tiếng Anh, như vậy vụ án này cùng với chuyện chăm sóc con bé liền giao cho cậu. Trước mắt cậu giao công việc trên tay của cậu cho cậu Khương, còn cậu, đưa con bé đi bệnh viện làm xét nghiệm kiểm tra, sau đó thì hỏi thăm và ghi chép sự tình liên quan tới vụ án, hỏi con bé xem có nhớ hay có chi tiết nào hay không để phục vụ điều tra. Chuyện này chúng ta cần phải sốt sắng mà làm. Tôi lập tức phái người tới hỗ trợ cho cậu.”

“Yes sir!”

Tiểu Hàm không nghe hiểu đoạn đối thoại của hai người, nhưng thấy vị cảnh sát trẻ sau khi tắt bộ đàm liền nhìn về phía vị cảnh sát nam đang đỡ cô nói cái gì đó. Sau đó vươn tay tiếp đỡ lấy cô, ôm cô đứng lên.

Thấy cô hoảng hốt, anh dùng tiếng anh trấn an nói:

“Cháu đừng sợ, hiện tại bọn chú sẽ đưa cháu đi kiểm tra sức khỏe, chờ xong rồi sẽ ghi chép báo án của cháu.”

Bị sốt còn chưa khỏi hẳn, lại ngâm mình trong nước đêm, còn đội sương khuya, hứng gió lạnh, chạy bộ hơn chục cây số. Tự nhiên thân thể nhỏ của Tiểu Hàm có chút chịu không nổi, cho nên lúc này cả người cô đã nóng lên, làm làn da trắng nộn phấn hồng ngày nào giờ đây đỏ rực đỏ rực.

Lúc này Tiểu Hàm cũng muốn được đến bệnh viện lắm chứ, nhưng mà cô không yên tâm. Chuyện cô chạy vào sở cảnh sát đã bị đám người kia nhìn thấy, cô lo sợ họ sẽ đem người chuyển đi, đồng thời cô cũng có một lo lắng khác khá cấp bách. Trong số những người bị bắt cóc đó chỉ có cô cùng cô bé sáu tuổi cùng bị bắt một lượt với cô ở quê là tuổi nhỏ, cô bị đưa đi bồi tán, lại nửa đường bỏ trốn, sợ rằng cô thoát rồi, cô bé nhỏ kia lại bị thành người thế thân của cô. Nếu thực sự là như vậy, cuộc đời này của cô sợ rằng sẽ bị áy náy mỗi khi nhớ tới chuyện này.

Bởi vậy hiện tại không phải tới bệnh viện, mà là nhanh chóng chỉ đường để các cảnh sát tới nơi kia cứu người.

Tiểu Hàm dùng sức níu lấy cổ áo của vị cảnh sát Tiểu Lục, ánh mắt gấp gáp nhìn anh, trong đầu cố gắng sắp xếp từ ngữ bằng tiếng Anh, xong thì mở miệng nói:

“Cháu không cần đi tới bệnh viện, hãy đưa cháu tới phòng khai báo, cháu muốn khai báo chỉ điểm vị trí chỗ kia, mấy chú phải nhanh chóng đi cứu mấy chị gái kia, nếu chậm mấy chị ấy sẽ bị bọn chúng mang đi nơi khác. Còn có ban nãy có một chiếc xe màu đen trắng đuổi theo phía sau cháu, chiếc xe ấy là của bọn buôn người, bọn chúng thấy cháu chạy vào đây, thế nào cũng sẽ đề phòng, sợ chúng sẽ đem người dời đi, cho nên mấy chú hãy để cho cháu vẽ bản đồ chỉ đường cho các chú, các nhất định phải nhanh chóng tới nơi kia cứu những người đó!”

Giọng của Tiểu Hàm vẫn khô khốc và có chút khàn, nhưng âm giọng mỗi chữ lại thực rõ ràng, cùng với thái độ lại cấp bách cùng sự nghiêm túc, làm cảnh sát Tiểu Lục nhất thời không biết phải lựa chọn thế nào, đồng thời trong lòng lại càng thêm thán phục. Con bé mới bao nhiêu tuổi đâu chứ? Còn đang bị sốt thế này, lại vẫn còn có tâm tư quan tâm lo lắng cho người khác, thật sự là một đứa trẻ tốt bụng, làm anh tự thẹn mình không bằng.

Nhưng dù vậy, tình trạng của cô bé con này không được tốt lắm, con bé đang bị sốt, càng lúc càng nóng lợi hại, nếu cứ không đưa con bé tới bệnh viện, sợ con bé sẽ xảy ra chuyện mất.

Nhất thời không biết làm thế nào, cuối cùng cảnh sát Tiểu Lục chỉ còn cách cầm bộ đàm liên lạc báo cáo tình huống mới chờ mệnh lệnh của sếp đưa xuống.

“Tôi biết chuyện này cần phải cấp tốc hành động, nhưng tôi đã báo vụ này qua bộ ngoại giao, bên họ nói rằng lúc ghi chép sẽ còn quay chụp để vài hôm nữa dùng trong việc tuyên truyền vào chào đón hội nghị đàm phán, vụ này… được rồi không nói nhiều, cậu trước cứ khuyên con bé đi tới bệnh viện, tôi và người bên bộ ngoại giao sẽ lập tức tới đó, không mất nhiều thời gian đâu.”

“Dạ em hiểu rồi sếp!”

Vì thế Tiểu Hàm được vị cảnh sát Tiểu Lục nhỏ giọng khuyên giải, sau đó ôm cô đi lên xe chuyên dụng có đèn loa báo hiệu nhường đường kia, một đường đưa tới bệnh viện.

Trước khi lên xe, Tiểu Hàm níu lấy cổ áo của cảnh sát Tiểu Lục hỏi xin vài tờ giấy và cây viết, vị cảnh sát kia không hề nghĩ ngợi mà gật đầu, kêu một cảnh sát viên khác chạy đi lấy giấy viết tới cho Tiểu Hàm. Bởi vậy lúc ngồi trên xe, thay vì nghỉ ngơi, Tiểu Hàm lại mượn cái tập hồ sơ của cảnh sát làm vật kê giấy, sau đó cẩn thận nghiêm túc mà viết vẽ bản đồ chỉ đường tới nhà chứa nơi kia.

Tờ giấy cô vẽ bản đồ lúc trước hiện nằm ở trong không gian, chỉ cần cô nhắm mắt lại dùng ý niệm là có thể nhìn thấy nội dung trong đó, cho nên không quá khó khi Tiểu Hàm có thể thuận lợi vẽ ngay ngắn lại bản đồ con đường đi tới vị trí kia, cùng với những con chữ lẻ tẻ ở trên những tấm bảng chỉ đường.

Chương kế>>>