Chương 134: Có Trộm

Người dịch: Nhất Ý Cô Hành & Viễn Giả Lai Ni

(Ni: Bạn edit truyện này đang ôn thi nên xin nghỉ tới tháng bảy mới trở lại, ta thấy mọi người khá thích truyện này, nên cùng với Nhất hỗ trợ lẫn nhau dịch phụ, tuần có 1 chương đăng lên cho các bạn nhấm nháp đỡ đợi bạn edit truyện này trở về. Do bọn ta nửa đường xen ngang, dịch chưa hay, các nàng đọc thấy chỗ nào không ổn thì còm men nhắc chúng ta sửa lại nha.)

“Vân, Vân Nhi, con.. con đã trở lại.” Hoa Trường Niệm đột nhiên đứng dậy, thấy Hoa Vân đứng ở cửa, ánh sáng từ sau lưng nàng chiếu tới chói lòa nhìn không rõ nét mặt, không biết sao, hai đùi liền run run lên.

Vạn đại cữu đầy mùi rượu, có lẽ đã quên cửa lớn nhà hắn trải qua thảm trạng thế nào, thế nhưng liền cứ như vậy ngồi nghiêng nghiêng, một chân đạp ở trên ghế, nâng cao mí mắt híp mắt quát: “Đừng đứng ở cửa, có hiểu quy cũ hay không?”

Chân Hoa Trường Niệm run càng lợi hại hơn.

Ngón trỏ Hoa Vân giật giật, bàn tay trong tay áo nắm chặt dao mỏng nhỏ, mắt nhìn Vạn đại cữu đắc ý vênh váo, còn có ba nam nhân hai tiểu hài tử đang vùi đầu ăn món ăn, sắc mặt âm trầm, nhấc chân đi vào hướng nhà ở của Vạn thị.

Dám ăn gà của ta, đợi chút ta thu thập ngươi.

Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị hoang mang rối loạn trong lòng, đứa nhỏ này sinh khí, vào nhà cũng không nhìn bọn họ liếc mắt một cái.

Theo sát đi vào trong phòng, một nhà Vạn nhị cữu ngẩn người, cũng đi theo vào, Vạn Táo Hoa thậm chí còn xoa xoa mắt, cuối cùng cũng đã trở về.

Vạn Đại Cữu cùng con trai cháu trai lại là ngồi yên không động đậy.

Ông ngoại Vạn và bà ngoại Vạn cũng không biết làm sao, không biết nên đi theo phía sau nhìn, vẫn là ngồi ở đây nhìn mấy người ngoài này.

Trong phòng Tào thị biết Hoa Vân đi vào cũng không phát hiện động tĩnh, đang cùng hai người con dâu và Vạn Sơn Trà đem một miếng sa tanh nhét vào trong lòng ngực của mình.

Vừa nhìn thấy, Hoa Vân tức giận đến không được.

Trên búi tóc phía sau Tào thị cắm ba cây trâm bạc, trên tay cũng là vòng tay bạc, là của Vạn thị. Hai phụ nhân còn chưa gặp qua thì đeo khuyên tai, đài sen cùng thạch lựu, rõ ràng đều là những món nàng chọn lựa cho Vạn Thị. Vạn Sơn Trà cũng là đeo khuyên tai đinh hương, một bên là hai đóa hoa lụa hồng nhạt, một bên cắm tiểu thoa chuồn chuồn, đúng là bảo bối của Hoa Vũ.

Hoa Vân xoay người đi ra khỏi phòng của Vạn thị, lập tức đi tới hai gian phòng phía tây, mở ra ngăn tủ ở mép giường của chính mình, có thể nhìn thấy xiêm y bên trong đều đã bị lật tung một vòng. Gối đầu trên giường đất cũng bị ném qua một bên, chiếc gương nhỏ bảo bối của Hoa Vũ ngày thường đặt ở dưới gối đầu, hiện tại không cánh mà bay.

Phòng ở của Hoa Lôi và Hoa Băng cũng hỗn độn giống vậy.

Lợi bắt đầu phát ngứa, Hoa Vân đột nhiên xoay người, hơi kém một chút là đụng phải Hoa Trường Niệm đang theo sát phía sau.

Duỗi tay, đem Hoa Trường Niệm đẩy qua một bên, lại về tới phòng ở của Vạn Thị. Không đợi mấy người Tào thị nhìn thấy rõ ràng, đã đá hai chân, đem bốn người phụ nữ đá thành một đoàn, tiến lên đè lại đầu, một tay nắm lấy hai búi tóc, kéo bốn người đi ra ngoài.

Tào thị cùng hai người con dâu còn có Vạn Sơn Trà chỉ cảm thấy trên người chợt đau, cả người liền bị ném trên mặt đất, còn không đợi mở miệng chửi bậy, tóc đã bị kéo mạnh. Da đầu bị kéo tới sinh đau, chỉ phải cong eo nằm bò theo cổ kéo mạnh kia.

“A, a a a_____, giết người.”

“A, đương gia, cứu người ah.”

“Cha, đại ca, nhị ca, cứu mạng a.”

Bốn người kêu khóc, bị kéo một đường dài tới nhà chính, Hoa Vân cũng không có buông tay, trầm khuôn mặt tiếp tục kéo hướng ngoài cửa.

Hoa Trường Niệm và Vạn thị nhìn sắc mặt Hoa Vân liền bị dọa tới choáng váng, lúc này chỉ nghĩ làm thế nào để bình ổn lửa giận của Hoa Vân, đem một nhà Vạn đại cữu quên tới sạch sẽ.

Vạn đại cữu rốt cuộc đứng lên, con cháu đang vùi đầu ăn cũng ngẩng đầu lên, vừa kinh vừa giận.”

“Từ đâu ra tiểu tể tử, dám đụng tới mẹ ta?”

Vạn Phúc hét lớn một tiếng, chạy vội tới trước mặt Hoa Vân, một tay lôi kéo Tào thị, một tay giữ chặt tức phụ của chính mình, chấc chân hung hăng đá tới Hoa Vân. Tư thế kia, nếu bị đáng trúng không chết cũng mất nửa cái mạng.

Vạn thị cả kinh, trong lòng hô to: Hoa Vân! Nhưng miệng chỉ trương to mà không phát ra thành tiếng.

Hoa Trường Niệm vội đi chắn phía trước.

Chỉ là…

Hoa Vân cười lạnh, đem Hoa Trường Niệm kéo qua một bên, cũng nhấc chân đá trở về.

“Ngao_____”

Vạn Phúc ôm cẳng chân nằm lăn lộn trên mặt đất.

Vạn Đông đi theo phía sau Vạn Phúc nhìn thấy thế thì ngây ngốc đứng lại, chỉ là hắn nâng tay, nắm chặt cái chén lớn hung hăng ném về phía đầu của Hoa Vân.

Hoa Vân nhàn nhạt nhìn qua, vung tay nắm Tào thị, Tào thị không biết chuyện gì, xoay nửa vòng, vừa lúc động vào trên bụng Vạn Phúc Đông.

“Ai ai___” Bụng Vạn Phúc Đông đau nhức, đột nhiên cong eo, chén lớn trong tay đập tới trên bụng nhỏ, lại là một trận sinh đau.

Vạn đại cữu rốt cuộc tỉnh rượu, sợ tới mức trốn tới phía sau Tào thị, nhưng Tào thị còn đang ở trong tay Hoa Vân đâu. Hắn nhìn trái, nhìn phải, cả nhà chỉ còn có hắn còn tính đứng, cũng không có chỗ để trốn. Nhưng thật ra còn có hai tôn tử, đáng tiếc còn nhỏ, đã bị dọa tới choáng váng, đồ ăn trong miệng còn chưa kịp nuốt xuống, thịt đều rơi xuống đất còn không tự biết.

Hoa Vân tiếp túc kéo bốn nữ nhân đi hướng đại môn.

Tới ngoài cửa lớn, Hoa Trường Niệm gập ghềnh một lát liền lắp bắp mở miệng: “Vân Nhi a, con, con, con muốn làm gì ah?”

Hoa Vân dừng chân, lạnh lùng nhìn ông: “Kêu.”

“A? Kêu? Kiêu gì? Kêu ai a?”

“Nói trong nhà có trộm, lớn tiếng mà kêu lên.”

“A? Này này này, cái này, không không không______”

Hoa Vân lạnh lùng trừng.

Hoa Trường Niệm chỉ cảm thấy xung quanh chính mình rơi xuống một tầng sương: Khuê nữ sinh khí.

Trong lòng hốt hoảng, giọng run rẩy, hô lên: “Trong nhà có trộm.”

Tiếng còn không có lớn bằng tiếng của gà mái kêu đẻ trứng đâu.

“Lớn tiếng lên.”

“Ta ta, trong nhà có trộm.”

“Lớn hơn nữa.”

“Trong nhà có trộm.”

Hoa Vân giận, “Cha là đem gà trong nhà ta đều cho bọn hắn ăn đúng không? Lớn tiếng kêu lên, lớn tiếng kêu lên, lớn tiếng kiêu, ta nói, kêu lớn tiếng lên!”

Hoa Vân là thật sự nổi giận, nếu không phải bởi vì ông là cha của nàng, nàng đã đánh qua một roi, thật là không nghĩ phản ứng ông.

Lợi ngứa đến phát đau, đã lâu rồi nàng không có loại cảm giác này.

Hoa Trường Niệm đột nhiên có loại dự cảm không tốt, sẽ bị khuê nữ vứt bỏ, giật mình một cái, giơ đầu lên: “Trong nhà có trộm”

Gọng nói đều bị phá âm.

“Tốt, tiếp tục kêu.” Lại đối với Vạn thị nói: “Ngươi cũng kêu.”

Vạn thị hốt hoảng, đều không gọi ‘nương’, đây là không nghĩ nhận nương?

“Trong nhà có trộm.”

Hoa Vân coi như vừa lòng, kéo bốn người đi về phía bắc, cô cũng không đi gấp, bốn người nữ nhân khom lưng cúi đầu kêu trời khóc đất, ác độc nguyền rủa Hoa Vân Hoa Trường Niện Vạn thị, còn có Hoa Lôi Hoa Vũ Hoa Băng. Mới đi một chút, đã đem người một nhà luân chú tới chết.

Hoa Vân càng giận, cái mặt hàng như vậy, Hoa Trường Niệm cùng Vạn Thị là bị chạm cọng dây thần kinh nào mà còn bỏ được đồ ăn mà chiêu đãi linh đình?

Một bên kéo, một bên bắt Hoa Trường Niệm cùng Vạn thị kêu không ngừng, Vạn đại cữu ở trong phòng nghe xong, cuống quít kêu ba cái nhi tử chạy nhanh đuổi theo. Hai cái tiểu hài tử bẹp miệng đi ra tìm nương.

Ông bà ngoại Vạn cũng bụm mặt kêu lên một câu ‘nghiệp chướng’. Chỉ là không biết cái chữ nghiệp chướng kia là đang nói ai.

Chờ tới chỗ đường đất giao nhau trong thôn, trong thôn có người đang bận rộn làm việc trong nhà hay trong đất, lúc này toàn bộ đều vây lại đây, đen bóng một tảng lớn, phỏng chừng trong thôn không có mười phần cũng có tới tám phần gom tới chỗ này.

Thôn trưởng cũng mang theo Đại Khê chạy tới: “Đây là có chuyện gì?”

Hoa Vân chơi tâm nhãn, thời điểm kéo người, trên tay còn thường giật mạnh, chỉnh tới bốn người kia đau quá sức, lúc này nàng buông tay, tức khắc cả bốn người đều tê liệt mà ngã ngồi ngã nằm trên đất, che đầu kêu cha gọi mẹ, muốn đứng lại không đứng dậy nổi.

Hoa Vân vỗ vỗ tay: “Trong nhà có trộm, bắt tới cho mọi người nhìn một chút.”

Bên cạnh có người nhỏ giọng nói: “Không thể nào? Này hình như là ca tẩu nhà mẹ đẻ của Vạn thị, tới thăm nàng đi? Ta thấy Hoa Trường Niệm đi trong thôn cắt thịt mua rượu đâu.”

Đôi mắt Hoa Vân nhíu lại, liếc hướng Hoa Trường Niệm, còn chuyên môn đi cắt thịt? Chuyên môn đi mua rượu?

Hoa Trường niệm hận không thể khóc lớn, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi. Hắn sao có loại ảo giác như đối mặt với lão nương đâu?

“Không phải trộm, cha mẹ ta có thể kêu như vậy sao?” Hoa Vân quét nhìn một vòng, chỉ vào trên người mấy người phụ nhân. “Đồ trang sức ở nhà ta, xiêm y nhà ta, các nàng trộm đi.”

Bốn người Vạn thị kiến thức hạn hẹp, đến nỗi đã thay trang phục của Vạn thị. Vạn Sơn Trà còn nói đáng tiếc vì vóc người không cao, chỉ có thể mặc quần áo của Vạn thị.

Tào thị xoa da đầu: “Rõ ràng là nương ngươi đưa.”

Hoa Vân lập tức nhìn Vạn thị, để bà nói chuyện.

Trong lòng Vạn thị tức giận Tào thị, càng sợ chính là ánh mắt của Hoa Vân, phảng phất nếu bà nói một chữ “Phải”, thì các nàng liền không còn quan hệ.

“Không phải.”

Hoa Vân thoáng vừa lòng, thấy tròng mắt Tào thị chuyển chuyển, tiến lên chát chát chát đánh ba cái, lạnh lùng nói: “Mẹ ta nói không phải, đây đều là đồ vật của nương ta, ngươi dám nói không phải trộm?”

“Chính là_

“Chát___”

Hai bên gương mặt gầy của Tào thị tức khắc đầy đặn lên, khóe miệng còn chảy ra tơ máu.

Người trong thôn âm thầm hút khí.

Lúc này, một tiểu hài tử bổ nhào vào trên người một phụ nhân, khóc lóc kêu sợ.

Phụ nhân kia lập tức vỗ đùi kêu lên: “Ai ai, khi dễ người __a_

Hoa Vân thưởng cho nàng một cái tát lớn.

“Ngươi ngươi,” tức phụ kia bụm mặt run run miệng: “Còn có vương pháp hay không?”

“Bang___”

Trái phải đối xứng, như vậy nàng liền cùng mẹ chồng của nàng giống nhau như đúc.

Sợ tới mức người tức phụ còn lại không dám nhút nhích.

Này nào là tiểu cô nương, rõ ràng chính là đại ác nhân. (chưa xong còn tiếp.)

=== hết chương 134 ====

<<<CHUONGTRUOC

CHUONGKE>>>