Chương 6b: Hôm nay, nàng không phi lễ gia, gia không để yên cho nàng đâu!

Editor: Gió

Ngựa một đường chạy về phía Bắc, dần đi vào sa mạc. Đạm Đài Hoàng ghét bỏ ngồi chung một con ngựa với người nào đó, nhất là con ngựa kia trên đường đi thi thoảng còn thành thạo đẩy nàng về phía hắn.

Bình thường, không cẩn thận đụng vào một chút đã khiến người ta sinh ra ý nghĩ dung tục, nàng lúng túng nổi nóng còn hắn thì ở sau lưng nàng cười đắc ý, thi thoảng còn nói mấy câu ý tứ mập mờ…

Cho nên bây giờ có cơ hội chọn lạc đà, nàng nhất định phải chọn nhiều hơn một con, tự mình cưỡi tự do biết bao, sao phải ngồi cùng với hắn chứ?

Quân Kinh Lan cũng không có ý phản đối, ngược lại, cười ấm áp chờ nàng chọn. Nàng lúng túng còn hắn thì không khó chịu sao? Hắn không phải thánh nhân, cũng không phải Liễu Hạ Huệ, kìm nén quá lâu, hắn lo sẽ xảy ra chuyện… Chắc chắn không phải là hắn xảy ra vấn đề gì, mà là một khi không nhịn được liền đem nàng làm…!

Ngựa đổi thành lạc đà, lại chuẩn bị lương khô và nước uống một lần nữa, đoàn người nhìn sa mạc mênh mông trước mắt một hồi lâu rồi mới tiếp tục lên đường.

Cát vàng khắp nơi, cũng may hôm nay tiết trời tốt, không đến nỗi gió cát thổi rát mặt người. Đạm Đài Hoàng nhìn biển cát không thấy điểm cuối, trầm ngâm chốc lát, đột nhiên hỏi: “Thành Nhã, đại khái phải đi mất mấy ngày mới có thể tới nơi?”

“Khởi bẩm công chúa, nếu nhanh thì chỉ cần hai ngày là đến!” Vào sa mạc, tâm tình Thành Nhã cũng khá hơn.

Đạm Đài Hoàng lần đầu tiên cưỡi lạc đà, có chút mới mẻ nhưng mông cũng cảm thấy đau, bởi vì bọn họ đã cưỡi ngựa rất nhiều ngày rồi. Nàng không kiên nhẫn hỏi: “Chẳng lẽ, mỗi lần ra vào Mạc Bắc cũng phiền toái như này sao?”

Thành Nhã còn chưa lên tiếng, bên người liền truyền đến giọng nói lười biếng của Quân Kinh Lan. “Mười mấy năm trước, nơi đây là một thảo nguyên.”

Đạm Đài Hoàng ngưng nghẹn, cúi đầu … “Bởi vì chiến tranh hay là do chăn thả gia súc quá độ, hay là …”

“Đều có!” Đối với sự nhạy bén của nàng, hắn rất hài lòng, nhanh chóng gật đầu trả lời nàng.

Đạm Đài Hoàng trầm mặc một hồi, nghiêng đầu nhìn về phía gương mặt tinh xảo tuyệt đẹp của hắn, hỏi: “Ngươi không thấy cảm thấy kỳ lạ rằng vì sao ta không biết chút gì về tình hình Mạc Bắc sao?” Nàng vô tình phát hiện ra một điểm mù! Dường như, bất luận là nàng nói những lời kỳ lạ hay đối với một số chuyện nên biết, nàng lại biểu hiện mình rất dốt nát, mà một người thông minh cơ trí như hắn lại không hề bới móc khuyết điểm của nàng.

Thậm chí giống như không nghi ngờ chút nào! Là không nghi ngờ hay có nghi ngờ mà không hỏi?

Nàng hỏi một câu khiến đám Vi Phượng sau lưng muốn ngừng thở. Thực ra, các nàng vừa rồi cũng cảm thấy có chút kỳ lạ, công chúa Mạc Bắc sao ngay cả điều này cũng không biết, nhưng điện hạ không hỏi, các nàng cũng không dám nhiều lời.

Đạm Đài Hoàng vừa nói xong. Thái tử gia đang nhàn nhã cưỡi lạc đà bên cạnh cười như không cười nhướng mày, mị mâu hẹp dài nhìn về phía nàng, giống như ôn tuyền ấm áp trong núi, lười biếng nói: “Về phần tại sao thái tử phi một chút cũng không biết, thái tử phi không chủ động nói, gia tự nhiên sẽ không hỏi! Gia tạm thời tin nàng mất trí nhớ là được rồi.”

Đạm Đài Hoàng khựng lại! Trực giác nói cho nàng biết, hắn biết cái gì đó nhưng Thành Nhã ở đây, nàng cũng không tiện hỏi. Đạm Đài Hoàng hơi nghiêng đầu về phía trước, trong lòng bỗng có chút loạn…

Hắn thấy vậy, cong môi cười nhẹ, nhàn nhã cưỡi lạc đà đến bên cạnh nàng, mập mờ nói vào tai nàng: “Nếu Thái tử phi lo gia không quản được cái miệng này, ra ngoài nói bậy bạ thì nhanh chóng gả đến phủ Thái tử Bắc Minh, dạy dỗ gia thật tốt đi! Gia đảm bảo dưới sự chỉ bảo của Thái tử phi, cái gì không nên nói nhất định không nhiều lời!”

“Cút!” Đạm Đài Hoàng quay đầu gầm lên. Vì đầu xoay quá nhanh, hắn vẫn còn ở bên mặt nàng cho nên … xoay một cái, môi hai người khẽ chạm vào nhau!

Đạm Đài Hoàng sững sờ, vội vàng quay đầu về, rơi vào mắt là nụ cười mỉm của hắn. Tuy không phải lần đầu được hôn nhưng vẫn cảm thấy lúng túng…

Thành Nhã ở phía sau phút chốc đỏ bừng mặt. Vi Phượng và Lăng Yến thì bình tĩnh hơn một chút, không lộ ra thái độ gì quá bất thường.

Thái tử gia nhẹ cười, đưa tay xoa xoa môi của mình, lại khẽ liếm một chút, mập mờ nói: “Xem ra, Thái tử phi không chờ được muốn chỉ nhiễm gia rồi!”

“Chỉ nhiễm cái em gái ngươi! Quân Kinh Lan, ngươi tốt nhất không nên khiêu chiến tính nhẫn nại của ta!” Đạm Đài Hoàng hung dữ trợn mắt nhìn hắn, trên mặt vẫn còn ửng hồng vì bối rối nhưng sự tức giận trong mắt rất rõ ràng, đủ để nói cho tên vương bát đản đối diện kia, nếu hắn còn dám làm bậy, nàng sẽ lột da hắn!

Quân Kinh Lan hơi cúi đầu, bộ dáng xưng thần cung kính, rướn người nói: “Vi phu cẩn tuân Thái tử phi dạy bảo! Vi phu xưa nay nhát gan, không dám khiêu chiến tính nhẫn nại của Thái tử phi, chỉ nguyện một ngày có thể trên giường nhỏ, giữa đệm mềm, khiêu chiến tính “kéo dài” của Thái tử phi.”

“Ta lau!” Đạm Đài Hoàng cởi giầy, ném thẳng vào mặt hắn.

Hắn hơi né người tránh, cười như mặt trời rực rỡ, khiến cho ánh mặt trời chói chang cũng phải ảm đạm đi mấy phần.

Thái tử gia cao hứng, Đạm Đài Hoàng tức giận. Còn con chó sói là thương tâm … Tiểu Tinh Đồng Hài nhìn bọn họ liếc mắt đưa tình, bi thương lau nước mắt, bắt đầu thê thê thảm thảm ca hát. Bài nó hát chính là danh khúc đương thời: “Ngao ngao ngao ngao ô, ngao ngao ngao ô…” Từ sau khi chia tay, ngày ngày lệ hai hàng, nước mắt chảy vô tận, chảy ra những nỗi buồn. Chỉ thấy người mới cười, có ai thấy người cũ khóc đâu…

Nó khóc vô cùng có tiết tấu và cảm xúc. Mọi người rất nhanh nghe được điệu khúc, khóe miệng không ngừng co giật. Ngay cả Đạm Đài Hoàng đi phía trước cũng nghe ra, im lặng quay đầu nhìn con chó nào đó đang khóc mù mắt. Đây không phải là bài《 Trường môn phú 》đứng đầu trong truyền thuyết lãnh cung soạn lại sao? Cứ nghe《 Trường môn phú 》là nhớ tới oán phụ nổi tiếng lịch sử Trần A Kiều. Bài phú này là Tư Mã Tương Như vì nàng mà làm sau khi nàng bị thất sủng.

Chó sói bây giờ cũng muốn so với Trần A Kiều? Nàng câm nín nhìn Quân Kinh Lan, nói: “Ta cảm thấy, gần đây, ngươi nên quan tâm nó nhiều hơn một chút. Nó cảm thấy bi thương, lòng như tro tàn, thế nào cũng tráng niên chết sớm đấy!”

“Ngao ô!” Tiểu Tinh Đồng Hài nhảy phắt ra, quơ móng vuốt về phía Đạm Đài Hoàng, “Ngao ô! Ngao ô!” Tinh gia không cần ngươi giả mù sa mưa, ngươi cho là Tinh gia không biết ngươi đang khoe khoang sao? Khoe khoang còn nguyền rủa Tinh gia tráng niên chết sớm. Tinh gia, Tinh gia …

Con sói nào đó quay đầu nhìn xung quanh, cuối cùng phát hiện ra chiếc giày Đạm Đài Hoàng vừa mới dùng để ném Quân Kinh Lan trên một đống cát cách đó không xa. Nó giơ chân trước với lấy, hung hãn ném về phía Đạm Đài Hoàng … Tinh gia đập chết ngươi!

Ném xong hung hăng chống nạnh, mặt mày hung ác, giống như một người đàn bà chợ búa…

Đạm Đài Hoàng đưa chân một cái, chính xác đeo giày vào chân, cười híp mắt nhìn về phía Tiểu Tinh Đồng Hài, rất không có đạo đức nói: “Đa tạ Tinh gia nhặt giày cho ta!”

“Bịch!” Tiểu Tinh tinh bi thương ngã xuống đất! Hai hàng lệ như hai sợi mỳ ngoằn ngoèo… Khi dễ Tinh gia, ngươi sẽ không được chết tử tế! Ô ô ô…

Đoàn người tiếp tục đi về phía trước, chưa được bao xa, liền phát hiện đằng sau có một con lạc đà đuổi theo, tốc độ rất nhanh. Bởi vì không có hành lý gì nên chỉ chốc lát con lạc đà kia đã theo kịp, vừa thấy bọn họ, giọng nói xuất trần phiêu dật truyền tới: “Bổn quốc sư muốn đi Mạc Bắc thưởng thức phong quang biên giới, không nghĩ tới có thể gặp các vị. Đây là thiên …”

“Được rồi! Ngươi muốn đi cùng thì nói đi cùng, cái chó gì mà thiên ý với không thiên ý, ngươi nói không phiền, ta nghe cũng phiền!” Đạm Đài Hoàng không nhịn được cắt lời hắn, còn có một loại xúc động muốn cho hắn ăn giày!

Tiếu Vô Ngữ nghẹn họng. Từ trước tới nay, chưa có người nào dám ngắt lời hắn, cũng chưa bao giờ bị tổn thương sâu sắc như bây giờ, trầm mặc hồi lâu không nói gì.

Thái tử gia ở bên cạnh vừa cười vừa nói, thanh âm êm tai như dòng nước ấm chảy qua tim, sa mạc hạn hán đầy cát vàng như bỗng mọc lên mấy ốc đảo xanh tươi đầy sức sống, người nghe cảm thấy thần thanh khí sảng…

Chương kế>>