Chương 6A: Hôm nay, nàng không phi lễ gia, gia không để yên cho nàng đâu!

Editor: Gió

Nhưng Tiếu Vô Ngữ không nghe lọt tai bất kỳ lời nào, chắc chắn là tuyệt đối giễu cợt! Đôi mắt trong trẻo linh hoạt quét qua người Quân Kinh Lan, nhẹ giọng nói: “Hình như, tâm tình Bắc Minh Thái tử không tệ. Bổn quốc sư bấm đốt ngón tay tính toán liền biết vừa mới đây, Thái tử bị Tam công chúa Mạc Bắc ném giầy vào mặt, hiếm thấy có khi tâm trạng Thái tử còn tốt như vậy!”

Bốn mắt nhìn nhau tóe lên ý đối chọi gay gắt!

Thái tử gia không để ý lắm những lời đó, cười cười, nhướng mày nói: “Đông Tấn quốc sư thần cơ diệu toán như vậy, không biết có tính qua việc mình nằm bãi cỏ hai lần cũng không có người cứu giúp không? Thậm chí, suýt chút nữa bị ngựa dẫm chết, bị chó sói tưới phân, tưới nước tiểu. Hiếm thấy quốc sư đại nhân còn mặt dày tiếp tục đuổi theo, khí độ thật là tốt!”

“Ha ha ha… Bổn quốc sư ở nơi cách xa con người, được trời đất che chở, tự nhiên sẽ không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt như vậy. Chẳng qua, Bắc Minh Thái tử trên đường đi thường xuyên gặp chuyện bi thảm, bị ghét bỏ vẫn còn kiên định đi theo, da mặt này cùng bổn quốc sư, chỉ sợ dày hơn chứ không có kém a!” Tiếu Vô Ngữ nhẹ giọng đáp, lời nói châm chọc gay gắt nhưng giọng nói vẫn xuất trần phiêu dật như trước.

Quân Kinh Lan nghe xong chỉ nhàn nhạt cười một tiếng, mị mâu bắn ra hàn ý, chợt giọng nói ba phần ôn hòa, ba phần lạnh lùng, ba phần băng hàn còn có một phần sát ý chậm rãi vang lên: “Thường nói: đánh là thân, mắng là yêu. Thái tử phi trên đường đánh đánh mắng mắng bổn Thái tử một chút, càng thêm thân càng thêm yêu. Quốc sư là người ngoài, tất nhiên không thể nào biết được. Chỉ có điều, quốc sư đại nhân không ngại vạn dặm xa xôi từ Đông Tấn tới, có lẽ nhân thủ mang theo không đủ? Hoàng Diệp đại lục gần đây có vẻ mất bình tĩnh!”

Hắn không biết xấu hổ nói xong, Đạm Đài Hoàng tối sầm mặt quét hắn một cái: “Quân Kinh Lan, da mặt ngươi đúng là dày hơn tường thành!” Nàng có thể thân hắn, yêu hắn? Ta nhổ vào! Ọe!

Hoàng Diệp đại lục bao gồm Đông Lăng, Tây Vũ, Bắc Minh, Mạc Bắc. Còn đại lục ngoài biển phía Nam được gọi là Vũ Nhược đại lục. Chỉ trong nháy mắt nhưng Tiếu Vô Ngữ nghe được ý uy hiếp trong giọng đối phương. Quốc sư đại nhân cuối cùng cũng nhớ ra mình đang ở Hoàng Diệp đại lục, đang đứng trên đất người ta, quá mức phách lối chỉ bất lợi cho an nguy của mình, liền đưa tay ra bấm đốt ngón tay tính toán, khoan thai nói: “Hôm nay thời tiết rất tốt, Vương mẫu giờ này đang hội kiến các vị tiên tử ở Dao Trì, nếu chúng ta nhanh chút nữa có thể nhìn thấy ảo cảnh, thấy kỳ cảnh thiên cung.”

Nói sang chuyện khác chính là lui một bước! Chẳng qua, nội dung di dời khiến Đạm Đài Hoàng không khỏi co giật mấy cái, Vương mẫu nương nương! Nàng nghiêng đầu về phía Tiếu Vô Ngữ, hỏi: “Ta nói này quốc sư đại nhân, ngài không có chuyện gì thì đi theo chúng ta làm gì? Có thể thông báo mục đích của ngài trước cho chúng ta an lòng không?”

Mâu thuẫn với Đông Tấn còn sờ sờ ra đấy, tỷ lệ Tiếu Vô Ngữ tới gây phiền phức là rất lớn!

Tiếu Vô Ngữ nghe vậy lại bấm đốt ngón tay tính toán, đang muốn thở ra mấy câu thiên cơ lại thấy ánh mắt bất thiện của Đạm Đài Hoàng nhìn hắn, nhất thời thu tay vào trong ống tay áo, mở miệng cười nói: “Bổn quốc sư vốn là người cõi tiên, không nên xen vào chuyện thế tục hồng trần, nhưng ngày trước, công chúa từ trên trời giáng xuống, không chỉ bổ nhào vào bổn quốc sư, đè bổn quốc sư, thậm chí còn đưa tay sờ ngực bổn quốc sư, muốn được phi lễ. Bổn quốc sư là một người trách nhiệm, xảy ra chuyện lớn như vậy, nhất định sẽ phụ trách công chúa tới cùng!”

Lời vừa ra, Thái tử gia chậm rãi nở nụ cười hết sức ôn hòa, ánh mắt nhìn về phía Đạm Đài Hoàng cũng ôn nhu như có thể nhỏ ra nước.

Góc nghiêng tuyệt mỹ ưu nhã khiến cho Vi Phượng nuốt mấy ngụm nước miếng, rất ít khi thấy gia tức giận thành cái dạng này a!

Đạm Đài Hoàng im lặng nghe hắn nói bậy nói bạ. Hôm đó, nàng từ trên tường rào nhảy xuống là vô tình đập phải hắn được không? Cái gì gọi là không chỉ bổ nhào còn đè nữa? Còn có, thò tay vào ngực hắn là muốn lấy trộm ngân phiếu,… Nàng đột nhiên bừng tỉnh nhớ tới một chi tiết: “Ngươi làm sao biết ta thò tay vào? Lúc đó ngươi tỉnh?”

Nàng vừa hỏi xong, nhiệt độ bên người cũng thấp xuống mấy độ!

Đạm Đài Hoàng nuốt nước miếng, tấm thân nhỏ bé ngồi trên lưng lạc đà cũng khẽ run một cái, cảm thấy nhiệt độ bên Quân Kinh Lan có thể nuôi được chim cánh cụt. Ngẫm lại một chút lời mình vừa nói, thật giống như ám chỉ mình thừa nhận muốn phi lễ hắn a!

Tiếu Vô Ngữ thành công khích bác ly gián, vì cái mạng nhỏ bé của mình vừa được bảo toàn khẽ thở ra một hơi, cười nói: “Đó là tự nhiên, bổn quốc sư bây giờ vẫn còn nhớ cảm giác mềm mại công chúa để lại!”

“Xem ra, Đông Tấn quốc sư một chút cũng không muốn nhớ đến Đông Tấn hoàng!” Một giọng nói lười biếng, cười như không cười vang lên, ngữ khí lạnh lùng đầy sát ý. Mà chu sa giữa chân mày hắn phút chốc bỗng đỏ bừng như máu!

Vì vậy, quốc sư đại nhân vừa mới đắc ý cười to nháy mắt kìm hãm tiếng cười. Quay đầu nhìn Quân Kinh Lan, cắn răng nghiến lợi nói: “Hy vọng trời xanh nhân từ để cho Bắc Minh Thái tử vĩnh viễn không rời khỏi Hoàng Diệp đại lục, không đi tới Vũ Nhược. Cũng có thể bớt chút huyết quang tai ương, tạo phúc thế nhân!”

Đạm Đài Hoàng nghe cái hiểu cái không, cảm thấy con hàng Tiếu Vô Ngữ này vô cùng thích cách nói văn vẻ, ngây ra nhìn hắn, hiển nhiên không hiểu lắm …

Tiếu Vô Ngữ thấy ánh mắt kinh ngạc của nàng quét tới, đè thấp giọng nói trích tiên thanh dật xuất trần, hướng về phía Đạm Đài Hoàng phẫn hận nói: “Những lời này dịch ra chính là: Quân Kinh Lan, ngươi tốt nhất nên vĩnh viễn ở Hoàng Diệp đại lục, đừng có bước chân lên địa bàn của lão tử. Nếu không, lão tử dẫn người chém chết ngươi!”

Đạm Đài Hoàng nén cười, đột nhiên cảm thấy Tiếu Vô Ngữ và Sở Trường Ca đúng là chân chính vật họp theo loài… Nói chuyện lúc nào cũng có thể cười chết người! Nếu Sở Trường Ca khiến người ta cười đứt ruột té ghế vì thái độ của hắn thì Tiếu Vô Ngữ khiến người ta buồn cười vì hắn cả thân khí chất trích tiên, khuôn mặt trích tiên lại nóng nảy giống như một tên lưu manh đường phố.

Trong tối, Dạ Tinh Thần yên lặng đỡ trán, yên lặng than thở, quốc sư đại nhân bị Sở Đại hoàng tử làm hư mất rồi a, làm hư a…

“Hả?” Thái tử gia nội lực thâm hậu, đương nhiên có thể nghe rõ ràng. Hắn tự tiếu phi tiếu khiêu mi, giọng nói có chút kéo dài, mị hoặc mười phần, vô cùng hứng thú nghiêng đầu nhìn về phía Tiếu Vô Ngữ, giữa mắt mày là mưa tạnh trời quang, tao nhã xinh đẹp nhưng khiến người khác không dám nhìn gần.

Ánh mắt này đảo qua, Tiếu Vô Ngữ cười khẽ: “Nói đùa mà thôi, bổn quốc sư có lòng từ bi mới được Phật tổ che chở. Há sẽ tự đập bảng hiệu! Trong lời nói có nhiều bất kính, xin Bắc Minh Thái tử thứ lỗi!” Nói chuyện tự nhiên phải có chừng mực, hắn cũng không hy vọng chỉ vì mấy câu nói sướng mồm mà ném cái mạng của mình đi.

Hắn nói xong, Quân Kinh Lan cũng không dây dưa nữa, chỉ nhìn về phía cát vàng phía trước, giống như lơ đãng mở miệng, giọng nói lười biếng đầy ớn lạnh: “Giành thiên hạ, gia thạo nhất là thủ đoạn quang minh. Giành nữ nhân, gia không chừa thủ đoạn nào!”

Lời này ám chỉ rất rõ ràng. Tiếu Vô Ngữ ngươi muốn tranh thiên hạ với ta, ta có thể để ngươi an toàn trở về, công bằng đánh nhau. Nhưng nếu ngươi dám tranh nữ nhân với ta, ngươi bị ám sát một cách hèn hạ hay như thế nào, chuyện gì cũng có thể xảy ra!

Tiếu Vô Ngữ nghe xong không trả lời, chỉ nhìn về phía trước cười yếu ớt.

Đạm Đài Hoàng nhìn Tiếu Vô Ngữ một cái, dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết hàng này không có tình ý với mình, vì vậy cảm thấy Quân Kinh Lan có chút làm quá, thảo mộc giai binh*, quay đầu nhìn hắn.

(*) Thảo mộc giai binh: coi tất cả cỏ cây trên núi đều là quân địch.

Trong tích tắc đụng phải đôi mắt phượng hẹp dài của hắn, giữa con ngươi lóe lên ánh sáng lạnh lẽo cơ hồ khiến nàng đông cứng thành tượng đá. Vì vậy, nàng nhớ lại cái gọi là được phi lễ Tiếu Vô Ngữ, cuối cùng đảo mắt, nhìn về phía trước…

Thứ nhất, không có chuyện đó, nàng không cần chột dạ!

Thứ hai, quan hệ giữa nàng và Quân Kinh Lan tạm thời còn chưa chính thức cho nên không cần phải giải thích với hắn!

Vì vậy, chỉ có thể trợn mắt xem thường!

Thấy nàng tỏ thái độ không đếm xỉa, Thái tử gia khẽ nhếch môi, cười rất ôn hòa.

Đoạn đường tiếp theo vẫn rất là hài hòa.

Mấy người đều lười, buổi tối không dừng lại nghỉ ngơi mà chỉ dựa vào trên người lạc đà nhắm mắt ngủ, nghỉ ngơi một chút. Bởi vì có thành phần dư thừa Tiếu Vô Ngữ nên dọc đường đi, tần suất trêu chọc Đạm Đài Hoàng của Thái tử gia cũng giảm bớt, hiển nhiên là không muốn để cho người ngoài nhìn thấy bọn họ “ngọt ngào”.

Chương kế>>