Chương 10

Chu Lâm làm cho mọi chuyện trở nên ầm ĩ hơn rất nhiều, Đinh Thuỵ không có cách nào đối chọi với Chu Lâm cho nên đành phải nhanh chóng rời đi, bởi vì hắn không nổi tiếng, cũng không biết cách giao tiếp với mọi người, Thẩm Thư Kiệt quay phim xong liền đến công ty, Vương Bằng cầm tư liệu của Đinh Thuỵ nghiên cứu: “Nếu Chu Lâm không ra mặt, em định giải quyết vấn đề thế nào?”

“Không giải quyết.”

“Hả?”

“Em chỉ muốn lấy được vai diễn, nếu vai diễn đã là của em, cứ để hắn chiếm chút tiện nghi đi, không sao hết.”

Sau đó cười cười: “Huống chi, Đinh Thuỵ có bối cảnh, em không có tiền lại không có người nâng, không thể lấy trứng chọi đá, còn nữa, hắn không có bản lĩnh, ỷ vào việc mình có chỗ dựa, người khác đều theo hắn quậy, nhưng hắn lại không dám làm rất nhiều chuyện, mà em cũng có phòng bị, chỉ cần thông minh một chút thì sẽ không xảy ra chuyện lớn.”

“Nhưng mà Chu Lâm đã quậy rất lớn rồi.”

“Chị Lâm đối xử với em rất tốt, chị ấy có đoàn đội của mình, chắc chắn sẽ giải quyết tốt chuyện này, không cần quan tâm em, em chỉ ngáng chân chứ không giúp được gì.”

Vương Bằng hừ cười: “Chu Lâm là tìm cơ hội để nâng mình lên, cô ta quậy đến như vậy, em cảm thấy Đinh Thuỵ sẽ chịu để yên sao? Lúc trước em xử lý mọi chuyện rất tốt, Chu Lâm quậy đến như vậy chỉ làm Đinh Thuỵ tức giận thêm thôi.”

“Chị Lâm có năng lực làm chuyện đó, có thể kéo em ra ngoài thì tốt, dù sao thì em cũng không thể cướp danh tiếng của chị ấy.”

Vương Bằng đốt thuốc: “Em cũng hiểu rõ đó, Chu Lâm, đang tìm người chịu thay mình.”

Thẩm Thư Kiệt cảm thấy mình đi vào hố lửa rồi, công việc không đơn giản như hắn tưởng, xung quanh toàn là người đã thành tinh, cho dù cậu thật lòng đối xử tốt cũng bị người ta lợi dụng nếu có cơ hội, cậu hiểu rõ dự định của Chu Lâm, nhưng mà cậu vẫn cảm kích việc Chu Lâm chăm sóc cho mình khi còn ở đoàn phim, nhiều khi phải hồ đồ mới có thể sống tốt, đột nhiên cậu nhớ đến Giang Hạo Phong, Giang Hạo Phong rất tốt, bề ngoài lạnh lùng nhưng trong lòng rất ôn nhu.

Giang thiếu gia ôn nhu đang hẹn Lý Minh uống trà: “Nói rõ ràng mọi chuyện.”

Lý tổng rất khó chịu: “Tôi đường đường là ông tổng công ty giải trí, việc nhỏ như vậy mà tôi cũng phải quản lý sao?”

Ông chủ Lâm bưng trà lên bàn: “Chu Lâm đó là người trong công ty cậu sao?”

“Đúng vậy.”

“Vậy cũng được xem là người nổi tiếng trong công ty cậu rồ, hôm nay đứng đầu trên mọi tiêu đề, còn kéo theo Tiểu Thẩm nữa.”

Giang Hạo Phong nghe thấy hai chữ Tiểu Thẩm thì lập tức mở miệng: “Tan nạn gì đó, nói rõ ràng.”

“Tôi nói thì cậu đừng có giận.”

Giang thiếu gia nhíu mày: “Cậu nói đi.”

“Lúc đầu vai diễn của cậu ta bị cướp, sau đó cậu ta cướp lại, thật ra tôi vẫn tưởng vợ cậu là con thỏ nhỏ chỉ biết làm bánh ngọt, không ngờ lại là hồ ly.”

“Tôi biết chuyện này, nói vào trọng điểm.”

Lý Minh lặp lại những chuyện mà Vương Bằng kể: “Chắc chắn sau này Đinh Thuỵ sẽ tìm cách kéo Tiểu Thẩm xuống nước, hắn có người nâng, có thể chơi đùa với Chu Lâm vài ngày, Chu Lâm cũng có suy nghĩ của mình, tuy rằng không nói nhưng chắc chắn sau này sẽ giúp Tiểu Thẩm che chắn, che chắn càng nhiều thì càng nói lên rằng Chu Lâm trọng nghĩa, càng nổi thì cô ta lại càng vui.”

Ông chủ Lâm không hiểu: “Lúc đầu Tiểu Thẩm là người bị hại, sau đó biến thành vật hi sinh? Không thể phản kháng sao?”

“Cậu ta thông minh nên im lặng không nói gì, cũng thành công trở thành vật hi sinh, ai kêu Chu Lâm quậy đến như vậy chứ? Đinh Thuỵ có chỗ dựa, hắn liều mạng thì có sao? Mục đích của cậu ta rất đơn giản, chỉ muốn nhận được vai diễn mà thôi, những chuyện khác, tôi cảm thấy cậu ta không để ý cho lắm.”

“Tiểu Thẩm?”

“Biết cách sinh tồn mà thôi.”

Giang Hạo Phong nhìn đồng hồ, cầm áo khoác rời đi: “Ai nâng Đinh Thuỵ.”

“Trần Hải. Đúng rồi, vợ cậu bị thương nhẹ.”

Giang thiếu gia nghe thấy nhưng không quay đầu, chỉ là bước chân lại nhanh hơn.

Thẩm Thư Kiệt về nhà, kéo hành lý lên lầu, khuỷu tay cậu có vết bầm rất lớn, lúc đầu không thấy đau nhưng qua một ngày thì cử động liền khó khăn, cậu nằm trên giường ngẩn ngơ một lát rồi đi rửa mặt.

Giang Hạo Phong vừa về đến nhà liền chạy lên lầu, vừa định mở cửa thì tay chốt cửa bị vặn. Tay phải Thẩm Thư Kiệt yếu ớt rũ xuống, tay trái cầm tay cầm cửa, vừa mở cửa ra liền nhìn thấy Giang Hạo Phong.

Cậu cong mắt cười nói: “Anh về rồi.”

Ánh mắt Giang Hạo Phong đánh giá Thẩm Thư Kiệt từ trên xuống dưới một lần rồi mới lên tiếng.

Anh chạy thẳng lên lầu, ngay cả giày còn chưa đổi, Thẩm Thư Kiệt tưởng anh có việc gấp, ai ngờ Giang thiếu gia chỉ đứng ngoài cửa không nói gì, hai người nhìn nhau một lúc lâu, Thẩm Thư Kiệt mới phá vỡ không khí im lặng: “Chẳng phải anh có việc gấp hay sao?”

Giang thiếu gia quan sát Thẩm Thư Kiệt, cảm thấy cậu không sao mới lạnh lùng quay đầu đi vào phòng làm việc, Thẩm Thư Kiệt nhìn theo bóng dáng cao ngất của anh, xuống lầu lấy dép lê đặt trước cửa phòng làm việc.

Cho đến khi ăn cơm, Giang thiếu gia đổi dép lê đi xuống lầu, tay trái Thẩm Thư Kiệt cầm đũa, cậu đã chiến đấu với thịt viên năm phút rồi, cuối cùng vẫn chấm dứt bằng thất bại, cậu không tin, quyết định đổi sang muỗng chiến đấu, thuận lợi bỏ thịt viên vào miệng, nhai hai cái rồi nuốt xuống, Giang Hạo Phong thấy cậu không dùng đũa được, vẻ mặt nghiêm túc ánh mắt lo lắng, trong lòng đảo lộn nghĩ thầm có phải cậu bị thương rất nghiêm trọng hay không, vừa định hỏi thì thấy Thẩm Thư Kiệt sững sờ nhìn cải xoăn, cải xoăn cắt không dài không ngắn, nhưng mà dùng muỗng thì rất khó múc được, Giang thiếu gia nhanh chóng gắp một miếng, giọng nói cứng ngắc: “Ăn.”

Thẩm Thư Kiệt sững sờ há miệng, cậu còn chưa mở miệng nói chuyện thì Giang thiếu gia đã tự giải thích cho mình: “Em đã đút cho anh rồi, chỉ là anh chưa làm thôi.”

“…”

“Còn muốn ăn gì?”

“Cám ơn.”

“Không có món này.”

“Ừ… Cải thìa.”

“Há miệng.”

“A…”

Giang thiếu gia cầm đũa đút không ngừng nghĩ, cậu ăn đến no bụng nhưng không kêu anh ngừng lại, khó có khi Giang Hạo Phong chủ động, cậu không muốn phá hoại không khí, nhưng mà dạ dày của cậu lại không lớn đến thế, cuối cùng cậu cũng chịu thua: “Ăn không vô.”

Tuy vẻ mặt Giang thiếu gia rất đơ nhưng trong lòng không ngừng tiếc nuối, buông đũa, giọng điệu bình thản: “Tay em sao vậy?”

“Không sao, bị thương nhẹ, có hơi bầm tím.”

“Nhớ chườm đá.”

Thẩm Thư Kiệt cười nói: “Biết rồi.” Ăn xong cơm chiều, quản gia chuẩn bị túi đá cho cậu chườm lạnh, Thẩm Thư Kiệt nằm trên sô pha chườm một lát, sau đó lấy sách lật vài tờ, cậu đi quay phim hai tuần, khi về còn chưa kịp nghỉ ngơi, mí mắt không ngừng đánh nhau, quyển sách về diễn xuất lại giúp cậu thôi miên bản thân.

Giang Hạo Phong cầm ly xuống lầu, nhìn thấy Thẩm Thư Kiệt đang ngủ, anh chần chờ vài giây rồi đi đến trước mặt cậu, kêu một tiếng không lớn không nhỏ: Thẩm Thư Kiệt?”

Đợi một lát nhưng không có ai đáp lại, Giang Hạo Phong mới bỏ ly xuống bàn, ngồi xuống xoắn tay áo cậu lên.

Vết bầm rất lớn, còn hơi sưng đỏ, trong mắt Giang Hạo Phong xuất hiện đau lòng, anh quay đầu hỏi quản gia: “Có cần đưa đến bệnh viện không?”

Quản gia nói: “Không cần, qua mấy ngày nữa sẽ giảm sưng.”

“Em ấy không cầm đũa được, còn không đưa đến bệnh viện sao?”

“Thẩm tiên sinh rất kiên cường, thiếu gia không cần quá ngạc nhiên.”

Giang thiếu gia nghiêm túc phủ nhận: “Tôi không có ngạc nhiên.” Sau đó lại cúi người, anh không dám đụng vào, chỉ có thể nhẹ nhàng thổi hai cái, Thẩm Thư Kiệt đang ngủ giật giật thân thể, Giang thiếu gia lập tức đứng thẳng, cầm ly không lên lầu: “Lát nữa nhớ gọi em ấy dậy, lên lầu nghỉ ngơi.”

Chương 9

Chương 11

Comments

comments