CHƯƠNG 2B

 

Edit: Trường Uyên

 

Người con trai này chỉ mới hai mươi ba tuổi, nhưng hắn lại có khí độ và kinh nghiệm thế sự như một người đàn ông trưởng thành, chỉ một ánh mắt đã làm cho người ta cảm giác áp bách.

 

Chỉ tiếc cảm giác áp bách này đối Hạ Thược mà nói không có hiệu quả, nàng biết Lý Khanh Vũ đang thử nàng, hắn thoạt nhìn có chút không tin tưởng nàng, nhưng nàng cũng không giải thích nhiều, dù sao giải thích thế nào cũng không bằng ứng phó lúc gặp biến cố. Công tác bảo vệ này nàng có thể đảm nhiệm hay không thì lúc gặp chuyện Lý Khanh Vũ tất biết.

 

“Tôi còn có hai đồng đội, nhưng công việc khác nhau, bọn họ phụ trách phối hợp tác chiến bên ngoài, còn tôi phụ trách cận vệ bên cạnh Lý tiên sinh.”

 

Hạ Thược cảm thấy, nàng nói một câu như vậy là đủ rồi, không ngờ hắn dời ánh mắt dời đến đùi nàng, nhìn Long Lân chủy thủ.

 

“Khi Lý tiểu thư làm việc đều dùng thanh chủy thủ này?”

 

“Tôi có thói quen dùng chủy thủ. Có lẽ, Lý tiên sinh cảm thấy dùng súng thì tốt hơn, nhưng đây là quyết định bởi thói quen cá nhân. Loại nào tốt, phải dùng mới biết được. Miễn rằng tôi có thể bảo vệ an toàn cho Lý tiên sinh, dùng cái gì, cũng không quan trọng.” Hạ Thược chậm rì rì nói, nhíu mày hỏi, “Lý tiên sinh còn muốn hỏi gì nữa?”

 

Ánh mắt hai người giao nhau, người đàn ông trầm liễm khó lường, người con gái thì nhàn nhã lại mang tiếu ý, chỉ liếc mắt một cái, Lý Khanh Vũ liền cụp mi, lập tức nở nụ cười nhạt nhẽo.

 

Từ khi ra khỏi thư phòng của Lý Bá Nguyên đến bây giờ hắn không hề cười, luôn nghiêm túc trầm tĩnh, không ngờ lúc cười lại có vẻ hoa mỹ như thế, như thể một đế vương tôn quý mở nụ cười, tuy rằng nhạt nhẽo, lại khiến lòng người như bừng sáng, khiến bức họa thế gian tối tăm có thêm màu sắc. Hắn không hỏi nữa, chỉ nhìn ra ngoài xe, thản nhiên nói một câu, “Đến rồi.”

 

Lúc xuống xe, hắn khôi phục bộ dạng đạm mạc xa cách, Hạ Thược đi phía sau, cầm ô từ người hầu, bước vào một căn biệt thự độc lập.

 

Tiệc tối nay tổ chức vì Lý Khanh Vũ, nhưng tân khách không ai không dẫn theo nữ quyến đến, đây là ám chỉ của Lý Bá Nguyên, cũng là đánh tiếng cho giới truyền thông và bên ngoài biết, bữa tiệc tối nay chính là tuyển thê cho cháu trai yêu quý của hắn.

 

Lý Khanh Vũ là người được Lý Bá Nguyên coi trọng nhất, từ nhỏ đã được ông mang theo bên cạnh tự mình dạy dỗ, bên ngoài từng có đồn đãi rằng Lý Khanh Vũ sẽ trở thành người thừa kế của tập đoàn Gia Huy. Nhưng Lý Bá Nguyên lại có trưởng tử, dựa theo truyền thống, trưởng tử kế thừa công ty, lại nói, đích tôn của Lý gia cũng đã thê nhi kiện toàn, mà cho dù đích tôn không có, cũng có chi thứ hai, tóm lại dù thế nào cũng không tới phiên chi thứ ba. Tam gia của Lý gia không có tài, mà Lý Khanh Vũ thân là trưởng tử của tam gia, nếu không phải Lý Bá Nguyên coi trọng, hắn căn bản không có cơ hội này.

 

Nhưng Lý Bá Nguyên chính là coi trọng hắn, khiến chi thứ nhất và thứ hai ghen tỵ đỏ mắt. Thấy Lý Bá Nguyên tuổi lớn, chuyện người thừa kế không thể không họp bàn, bên ngoài nhiều lần phỏng đoán ý tứ của Lý Bá Nguyên, ba ngày trước hắn triệu Lý Khanh Vũ về nước, tiếp nhận công việc ở công ty, đêm nay lại cố ý tổ chức tiệc cho, mời những danh môn thục viện ở Hông Kông tham dự, bên ngoài cũng đoán được ý tứ một hai.

 

Chẳng lẽ, Lý Bá Nguyên thật là có ý cho Lý Khanh Vũ kế thừa công ty?

 

Gia Huy là tập đoàn tài chính lớn nhất, nếu có thể liên hôn với Gia Huy thì lợi ích không cần phải nói. Bởi vậy, tiệc tối nay, phàm là trong nhà có nữ nhi chưa gả, tất cả đều dẫn theo đến. Không có nữ nhi, cũng dẫn theo chất nữ, hoặc nữ nhi của họ hàng thân thích đến.

 

Hạ Thược đi theo Lý Khanh Vũ vào đại sảnh, đã thấy một cảnh tượng vô cùng long trọng mà sặc sỡ, nữ tử tuổi thanh xuân đi bên cạnh các thúc phụ trưởng bối, đang cùng khác các tân khách hàn huyên, ân cần thăm hỏi, vừa vào cửa liền ngửi thấy mùi son phấn. Đại sảnh kim bích huy hoàng, thảm đỏ trải dài, các thục nữ khí chất tao nhã đoan trang, ly rượu sâm banh nhẹ nhàng chuyển động. Tất cả như một bức tranh vàng son.

 

Nếu nói, Lý Khanh Vũ xuất hiện khiến tất cả các hoạt động đều dừng lại, thì Hạ Thược xuất hiện lại khiến không khí có chút quỷ dị, kinh ngạc, phán đoán, chăm chú, cảnh giác, địch ý, toàn bộ đều rơi vào Hạ Thược.

 

Hạ Thược nhíu mày mỉm cười, thản nhiên nghênh đón, đáy lòng lại thương cảm cho Lý Khanh Vũ. Trong đám nữ nhân này, nếu là thục nữ thực sự sợ rằng chẳng có mấy ai. Những bữa tiệc kiểu này, chẳng khác nào là tự tìm phiền toái.

 

Nhưng trong giới thượng lưu, liên hôn là rất bình thương, tiệc xem mắt kiểu này nhìn mãi cũng quen, cho nên Lý Khanh Vũ lớn lên trong đại gia tộc, hắn buộc phải thích ứng. Bởi vậy, Hạ Thược cũng chỉ bi ai có ba giây, sau đó liền chẳng phúc hậu gì ở một bên xem diễn .

 

Lý Khanh Vũ thoạt nhìn đã quen việc này, hắn là một người giơ tay nhấc chân đều mang sự trầm liễm tôn quý, đạm mạc xa cách, nhưng không hề thất lễ, được dạy dỗ rất tốt.

 

Các danh môn thục viện kia lại có biểu hiện rất thú vị, các nàng thấy Lý Khanh Vũ, ánh mắt kinh diễm thồ lộ, lại cố tình duy trì vẻ đoan trang, tư thái tao nhã, tươi cười thản nhiên tiến đến gật đầu thăm hỏi, còn thuận đường nói bóng hỏi gió thân phận Hạ Thược. Biết được Hạ Thược chẳng qua cảnh vệ do Lý gia mời đến, rất nhiều người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thậm chí là lộ ra ánh mắt cao ngạo khinh miệt, chẳng qua trước mặt Lý Khanh Vũ nên che giấu mà thôi.

 

Nhưng lão tổng của các xí nghiệp đến tham dự nghe nói đến thân phận của Hạ Thược đều tỏ ra kinh dị, khó tránh khỏi đoán —— Lý lão mời cận vệ cho Lý Khanh Vũ? Chẳng phải là coi trọng hắn sao? Chứng minh lời đồn Lý lão lần này triệu hắn về nước là tuyên bố hắn kế thừa công ty?

 

Cứ như vậy, các vị lão tổng ai nấy đều nháy mắt với ái nữ. Trận chiến âm thầm khai hỏa.

 

Mà Hạ Thược đi theo phía sau Lý Khanh Vũ cũng không thèm để ý ánh mắt người khác, nàng chỉ chú ý đến người tham dự yến tiệc. Những người này cơ hồ là đại diện cho xã hội thượng lưu ở Hong Kong, đợi sư phụ báo thù, thu hồi Huyền Môn, những người này đều là nhân mạch. Hạ Thược âm thầm nhớ kỹ những doanh nghiệp và gia tộc tham dự tối nay, lại không phát hiện người phía trước đang nói chuyện lại ngẫu nhiên liếc mắt nàng một cái, thấy nàng chẳng quan tâm hơn thua, đôi mắt sau cặp kính tơ vàng cụp xuống.

 

Sau khi Hạ Thược nhớ kỹ những tân khách này, nàng liền hoàn toàn đứng một bên vừa hóng mát vừa xem diễn. Đầu tiên là vũ hội, bình thường luôn là nam mời nữ cùng nhảy, lần này tất nhiên cũng vậy. Chỉ khác, nữ có một đám, nam thì chỉ một.

 

Hạ Thược nhìn những cô gái mang giày cao gót, nhấc làn váy, nhìn như dũng sĩ nâng cao tinh thần chiến đấu, lúc ẩn lúc hiện trước mặt Lý Khanh Vũ. Nhân vật đổi chỗ, ngồi trên sô pha Lý Khanh Vũ thoạt nhìn rất giống thục nữ, lại có một tiểu thư nhìn như danh sĩ đến bắt chuyện với hắn, nhấc làn váy, hơi hơi khom người, giống nhau đang nói: “Tiểu thư mỹ lệ, có thể mời chàng nhảy một điều không?”

 

Mỗi khi có nữ nhân mở một đường máu đạp lên giày cao gót đi tới, Hạ Thược cúi mắt, che giấu ý cười. Nhưng nàng lại không giấu được khóe miệng cong cong.

 

Lý Khanh Vũ đối với ám chỉ mời hắn khiêu vũ của những nữ nhân này thoạt nhìn rất tôn trọng, nhưng giáp mặt lại làm cho người ta khó xử, phàm là cô gái có ý này, hắn đều đã đứng dậy lên sân nhảy cùng một khúc. Nhưng lúc đứng dậy, lại cố ý vô tình liếc mắt sang nữ cảnh vệ bên cạnh, thấy nàng khóe môi càng nhếch càng cong, càng cong càng lớn, đôi mắt sau cặp kính tơ vàng lại càng khó hiểu.

 

Lý Khanh Vũ khiêu vũ cũng thật tao nhã lại trầm ổn, mỗi một điệu nhảy thoạt nhìn đều rất thật lòng, nhưng hắn làm cho người ta cảm giác đạm mạc xa cách. Có thể cảm giác được sự đối đãi của hắn, nhưng không cảm nhận được tâm ý của hắn, mặc dù nhảy với các tiểu thư xinh đẹp, hắn cũng không thể hiện gì, tâm tư khó có thể nắm bắt. Nhưng bọn họ vẫn vì được nhảy cùng hắn lộ ra vẻ kiêu ngạo, liếc kẻ địch một cách thắng lợi. Lại có người hận không thể giết những kẻ đang vây quanh hắn, tức giận đến nghiến răng.

 

Hạ Thược ngồi ở khu nghỉ ngơi, xem rất vui mắt, thấy Lý Khanh Vũ từ sân nhảy trở về, lại có nữ nhân tiến đến bắt chuyện, nàng không khỏi gợi lên khóe môi, chờ đợi một vòng chiến nữa. Người kia cũng không dấu vết nhìn nàng một cái, không đợi những thiên kim đi tới, liền đứng dậy hướng đi về hướng toilet.

 

Hạ Thược sửng sốt, cũng đứng dậy đi theo, đến cửa toilet, Lý Khanh Vũ dừng bước xoay người, cúi mắt nhìn người con gái đang đi tới, nhẹ nhàng nhíu mày.

 

Hạ Thược cũng nhíu mày, nhún vai, “Tôi cũng không muốn đi theo đến toilet, nhưng bảo vệ thì chính là như vậy.” Nói xong nàng liền mở thiên nhãn nhìn bên trong một lượt, phát hiện không có chuyện dị thường, mới nhàn nhã cười, làm tư thế, “Mời đi.”

 

Không nghĩ tới, Lý Khanh Vũ không vào, mà nhíu mày nhìn nàng, hỏi: “Công việc bảo vệ chính là ở cửa liếc mắt một cái là xong?”

 

<<           >>