Chương 4: Triệu Dao Dao

 

Hoàng Hân Nguyệt hơi hoảng loạn một chút, bây giờ cô rất sợ nhìn thấy anh trai mình, kỳ thật có người sẽ hỏi, vì sao cô lại không tìm người nhà mình, mà lại muốn tìm người chồng đời trước mà hiện tại còn chưa được tính là người quen của mình.

Bình tĩnh lại, cô hỏi người đối diện: “Chị Dao cũng ở đây à?”

Người đó sờ tóc, vẻ mặt hiền lành cười nói: “Chị tới Lâm thị đưa chút giấy tờ, tiện thể bàn bạc về hạng mục hợp tác của công ty hai nhà, Hân Nguyệt sao sắc mặt em kém vậy, em khó chịu ở đâu à?”

Chị tên Triệu Dao Dao, là trợ lý và cũng là niên muội (học cùng trường nhưng lớp dưới) của Hoàng Tân Duy, theo Hoàng Tân Duy đã hơn chục năm. Cùng chịu khổ chịu mệt với Hoàng Tân Duy từ khi anh mới tạo dựng sự nghiệp, đời trước nếu không phải Hoàng Hân Nguyệt tin lời Vương Tiếu Vân, hãm hại Triệu Dao Dao, có khi Triệu Dao Dao đã là chị dâu của cô, Triệu Dao Dao tốt như vậy sao mình lại ác như thế.

Về sau Hoàng Tân Duy cưới một người có thể giúp anh trong sự nghiệp, nhưng cũng rất thống khổ, người phụ nữ kia cho là mình gả cho Hoàng Tân Duy là đã cứu vớt anh nên lúc nào cũng tỏ vẻ cao cao tại thượng, xem thường ông bà Hoàng, càng khinh thường Hoàng Hân Nguyệt, mỗi ngày đều tìm cách gây chuyện, không ngừng cãi nhau với Hoàng Tân Duy, khiến cho Hoàng Tân Duy thà rằng ngủ tại cơ quan cũng không muốn về nhà, đời trước đến khi Hoàng Hân Nguyệt chết Hoàng Tân Duy vẫn chưa thoát ra được.

Lúc này Triệu Dao Dao mặc bộ đồ công sở, trán đầy mồ hôi, cô lau mồ hôi, Hoàng Hân Nguyệt vội lôi cô đi về phía Lâm thị, vừa đi vừa nói: “chị Dao, em có thể đi vào đó với chị được không? Em hứa sẽ không làm phiền chị đâu, thật đấy, em sẽ ở phía sau chị.”

“Cũng được, nhưng mà hn sao em lại đứng dưới cửa Lâm thị?” Triệu Dao Dao tuy thành thật nhưng không ngốc, cô vừa thấy Hoàng Hân Nguyệt trông có vẻ đầy tâm sự, hơn nữa dáng người tiều tụy, không phải đã xảy ra chuyện gì chứ. Nghĩ vậy, cô vội lôi Hoàng Hân Nguyệt qua một bên, lo lắng hỏi: “Hân Nguyệt em thật sự không có vẫn đề gì chứ?”

“Em__” Lúc này họ đang đứng trong công ty Lâm thị, khi Hoàng Hân Nguyệt chuẩn bị nói thì có người cắt đứt. “Xin lỗi, Triệu tiểu thư, Lâm tổng của chúng tôi đã chờ cô lâu rồi, mời đi theo tôi.” Người đến mặc comple, đeo kính đen, Hoàng Hân Nguyệt vừa nghe hắn nói liền hồi thần, vội vàng kéo Triệu Dao Dao một cái nói: “Chị Dao, chúng ta đừng để họ chờ lâu, có chuyện gì lúc khác em nói với chị sau nha!”

“Cũng được.” Triệu Dao Dao lúc này mới quay người đối mặt với người kia, văn kiện (giấy tờ) không gấp, cô không thể để cho Hoàng Hân Nguyệt gặp chuyện không may, tuy Hoàng Hân Nguyệt là em gái Hoàng Tân Duy, nhưng cô cũng nhìn Hoàng Hân Nguyệt từ bé tới giờ, cô bé này có đôi khi đơn thuần khiến cho người ta lo lắng. “Cảm phiền thư ký Triệu dẫn đường.”

Thư ký Triệu cười cười, nhíu mày liếc nhìn Hoàng Hân Nguyệt đang đứng sau lưng Triệu Dao Dao, không nói gì thêm, dẫn đường.

Hoàng Hân Nguyệt biết họ kỳ thực rất quen thuộc, thư ký Triệu và Triệu Dao Dao là anh em họ, đời trước mình đã lợi dụng quan hệ của hai người để hãm hại bọn họ, sau cùng thư ký Triệu tự nhận lỗi từ chức, mà Triệu Dao Dao cũng biến mất từ đó.

Thư ký Triệu là thư ký kiêm trợ lý của người đó, việc lớn việc nhỏ gì đều để anh ta đi xử lý, đột nhiên để anh ta xuống lầu nghênh tiếp cho thấy văn kiện trong tay Triệu Dao Dao rất quan trọng, trong lúc Hoàng Hân Nguyệt đang nghĩ lung tung, họ đã vào thang máy chuyên dụng.

Thư ký Triệu bấm số tầng xong liền xoay người chỉ Hoàng Hân Nguyệt hỏi: “Triệu tiểu thư từ lúc nào bắt đầu ra cửa phải có người hầu?”

Hoàng Hân Nguyệt cũng không bởi vì thư ký Triệu nói mà tức giận, chỉ nhìn hắn một cái.

“Hừ!” Triệu Dao Dao hừ lạnh một tiếng, thư ký Triệu sờ mũi rồi nhìn cô một cái, trò chuyện một hồi, cũng đến phòng tổng giám đốc, Hoàng Hân Nguyệt nhìn hành lang quen thuộc, thiết kế quen thuộc, viền mắt có chút hồng, run run kích động, thư ký Triệu cũng phát hiện, nhưng anh ta chỉ nghi ngờ thoáng qua.

Triệu Dao Dao dám đưa người tới nhất định là an toàn, thế nhưng vì sao cô bé này vừa lên đến nơi, cả người đều có chút gì đó không đúng, không kịp nghĩ nhiều đã có trợ lý khác ra đón.

“Thư ký Triệu, Triệu tiểu thư__” Người đến ngập ngừng liếc nhìn Hoàng Hân Nguyệt đứng phía sau, sau đó lại đối mặt họ nói: “Lâm tổng đã ở phòng họp.”

“Vậy, Triệu tiểu thư mời đi theo tôi.”

“Tiểu Lý, phiền cậu chiếu cố (chăm sóc, trông coi) bạn tôi một chút nhé.” Nói xong buông tay Hoàng Hân Nguyệt, hai người vội vã đi về phía phòng họp, Triệu Dao Dao thường qua Lâm thị nên khá quen thuộc người nơi này.

Hoàng Hân Nguyệt nhìn Triệu Dao Dao và thư ký Triệu cảm thán một tiếng, lúc này Triệu Dao Dao đã có thể tự mình thay anh trai cô bàn về hạng mục hợp tác, trọng sinh một đời Hoàng Hân Nguyệt nhìn mọi việc rõ ràng hơn.

Nếu cô nhớ không lầm, lúc này anh trai đang ở nước ngoài bàn bạc về các hạng mục hợp tác và không về kịp, hạng mục trong nước không khỏi khó có thể tiếp tục tiến hành, nên chỉ có thể để Triệu Dao Dao ra mặt.