Chương 5: Lâm Vĩnh Mặc

 

 

“Tiểu thư làm phiền cô đi theo tôi.” Hoàng Hân Nguyệt từ từ đi theo phía sau hắn, hai người đi tới phòng khách.

Người đó lễ phép hỏi cô: “Tiểu thư muốn uống gì?”

“Cho tôi một cốc nước sôi là được rồi, cảm ơn.”

Một lát sau Hoàng Hân Nguyệt có một cốc nước sôi trước mặt, cô cầm lấy cái cốc uống một ngụm, nhiệt độ vừa phải, Hoàng Hân Nguyệt phải cảm thán đạo đãi khách của Lâm thị, sẽ không vì mình là người không quan trọng mà chậm trễ, trái lại để cho người ta cảm thấy được coi trọng.

“Tiểu thư vậy làm phiền cô ngồi chờ Triệu tiểu thư một chút, tôi còn có việc phải đi làm.”

Hoàng Hân Nguyệt gật đầu, cười híp mắt nói: “Cám ơn anh, anh cứ tự nhiên.”

Tiểu Lý bỗng cảm thấy rằng Hoàng Hân Nguyệt hình như có cảm giác rất quen thuộc nơi này, nhưng không có thời gian nghĩ nhiều, hắn vội vội vàng vàng chạy đi phòng họp.

Đến thời khắc này ngồi ở phòng khách Hoàng Hân Nguyệt cũng có chút mơ hồ, cô nhất thời xung động chạy tới Lâm thị, nếu như không gặp phải Triệu Dao Dao phỏng chừng hiện tại cô còn đang ở dưới lầu kìa. Lúc này cô lại không biết có muốn gặp người kia hay không, có nên nói cho người kia biết cô đã có thai hay không?

Còn nói đời này chọn không quấy rầy anh, để anh cưới một người vợ môn đăng hộ đối, thế nhưng vì sao tim của cô lại đau như vậy, nước mắt giống như hạt châu không ngừng rơi xuống.

Cô luyến tiếc, cô biết trong tâm mình cô thật sự không buông được, cô tháo chiếc cúc áo treo trên cổ xuống cầm trong tay, nội tâm giống như bị vặn thành một cái dây thừng, không__ cô nếu đi tới nơi này, thì không thể buông tay, cô đẩy ghế đứng lên, mở cửa phòng khách vội vội vàng vàng chạy tới phòng họp.

Lúc này trong phòng họp, hội nghị tiến hành thuận lợi, vì Hoàng Hân Nguyệt ngây người ở cửa phòng họp lâu như vậy, hội nghị vừa vặn sắp kết thúc.

Không ai quen thuộc nơi này hơn so với cô, tới lúc cô đứng ở cửa phòng họp, toàn thân run rẩy, cô giơ tay do dự thật lâu, nghe thấy từ trong phòng truyền ra một âm thanh thuần hậu: “Quyết định như vậy đi, tan họp!”

Cô sững người, không kịp thả tay xuống, đã có người đẩy cửa phòng họp đi ra, Hoàng Hân Nguyệt vừa nhìn người đó nước mắt không kiềm chế được chảy xuống, cho tới bây giờ cô cũng không tưởng tượng nổi, có ngày cô sẽ chật vật như vậy trước mặt của anh.

Lâm Vĩnh Mặc cắt tóc ngắn, một thân áo sơ mi trắng, càng tôn thêm vẻ ngoài anh tuấn cùng khí vũ bất phàm, mày kiếm tà phi anh tuấn (nói túm lại là cực kỳ đẹp giai, đẹp rạng ngời mà không chói lóa), ánh mắt thâm thúy có thần, mũi cao, làn môi mỏng khẽ mím, gương mặt góc cạnh phân minh, vóc dáng thon dài. Anh nghi hoặc liếc nhìn Hoàng Hân Nguyệt, nhíu nhíu mày, sắc mặt nghiêm nghị: “Thư ký Triệu__”

Lời còn chưa dứt, Hoàng Hân Nguyệt đã tiến lên ôm chặt anh mà khóc rống lên, làm anh cứng người đứng đờ ra. Đúng lúc này, Triệu Dao Dao từ phòng họp đi ra, vừa nhìn thấy tình cảnh trước mắt, mí mắt cô (Triệu Dao Dao) run nhẹ, không kịp kéo cô (Hoàng Hân Nguyệt) ra.

Hoàng Hân Nguyệt vừa khóc vừa gọi: “Vĩnh Mặc__”

Thư ký Triệu và Triệu Dao Dao hai mặt nhìn nhau, hai người nhìn Hoàng Hân Nguyệt gọi Lâm Vĩnh Mặc thân mật như vậy, muốn họ tin tưởng hắn vô tội, quỷ mới tin.

Hoàng Hân Nguyệt đem tất cả ủy khuất, tất cả sợ từ lúc trọng sinh tới nay khóc hết một lần, cảm giác đã khá nhiều, lúc này Triệu Dao Dao cũng kịp phản ứng, cô liền vội vàng tiến lên kéo Hoàng Hân Nguyệt qua, lo lắng hỏi: “Hân Nguyệt em làm sao vậy? Em quen Lâm tổng?”

Hoàng Hân Nguyệt lúc này mới hồi phục tinh thần, vừa thấy Lâm Vĩnh Mặc tâm tình của nàng đã kích động, hoàn toàn mất đi khống chế, lúc này bị Triệu Dao Dao hỏi mới phát hiện cửa phòng họp đứng rất nhiều người, đặc biệt những người đó nhìn hai người bọn họ, ánh nhìn__

Tuy rằng bọn họ là có quan hệ, nhưng bị người khác dùng ánh mắt như vậy nhìn, mặt Hoàng Hân Nguyệt bỗng đỏ bừng, tâm tình bởi vì mới vừa kích động, mà chiếc kia cúc áo cô nắm chặt trong tay cũng bị đánh rơi.

Lâm Vĩnh Mặc lúc đầu định từ từ đẩy cô ra, nhưng khi anh thấy chiếc cúc áo lăn trên mặt đất, con ngươi của anh co rụt lại, Hoàng Hân Nguyệt cũng bị Triệu Dao Dao kéo ra, Lâm Vĩnh Mặc ngồi xổm xuống đem nhặt cúc áo lên. Anh kéo vai Hoàng Hân Nguyệt qua, nói với người phía sau: “Thư ký Triệu tôi có một chút chuyện riêng muốn xử lý, việc còn lại giao cho anh.”

Triệu Dao Dao muốn đuổi, bị thư ký Triệu kéo lại, Triệu Dao Dao tức giận muốn bỏ qua hắn, thư ký Triệu lại mỉm cười nói: “Cô không thấy hai người bọn họ có vấn đề sao? Tuy rằng cô rất quan tâm cô bé kia, thế nhưng có một số việc hãy để cho đương sự xử lý thì tốt hơn.” Nói xong cũng thả cô ra, Triệu Dao Dao cũng không đuổi theo nữa. Dù sao, anh họ chết bầm của cô nói cũng có lý, không__ cô nhất định không thừa nhận anh họ giỏi hơn cô, hừ!

Nghĩ vậy, cô đi về phía phòng khách, Tiểu Lý vội vàng đuổi theo cô.

Mà Hoàng Hân Nguyệt thì bị Lâm Vĩnh Mặc lôi vào phòng tổng giám đốc, Hoàng Hân Nguyệt có chút do dự, tới lúc cô lấy lại tinh thần, người đã bị an trí trên ghế salon.

Lâm Vĩnh Mặc cầm chiếc cúc áo trong tay nhìn cô, hỏi: “Đây là cô?” 

Hoàng Hân Nguyệt vô ý thức nắm tay, gật đầu, lại lắc đầu.

Comments

comments