Chương 20:: Hãm hại

 

 

                   Editor : Pea .

 

                Mấy năm nay, anh của cô làm ăn phát đạt, càng làm càng lớn,  vì vậy mua cho cô nhiều đồ vật , cũng cho tiền tiêu vặt nhiều hơn . Chính vì vậy càng làm cho Vương Tiếu Vân ganh ghét.

 

               Cô từ nhỏ đã được giáo dục quy củ, sẽ không đi chơi qua đêm, cũng không đi đến những nơi  phồn hoa , phức tạp . Thú vui duy nhất chính là  ngồi yên lặng ở một chỗ vẽ tranh . Đó chính là hứng thú cũng chính là sở thích của cô.

 

                Mặc dù Vương Tiếu Vân trêu ghẹo mãi nhưng cô không vì thế mà từ bỏ, bằng không mấy năm nay Vương Tiếu Vân gài bẫy , cũng không biết là cô đã bị hại như thế nào.

 

 

            Hoàng Hân Nguyệt đợi một lúc lâu giáo sư mới từ từ bước tới, mà theo sau giáo sư còn có Vương Tiếu Vân, điều này làm cho Hoàng Hân Nguyệt càng thêm nghi ngờ.

 

                “Chào giáo sư.” Hoàng Hân Nguyệt hướng giáo sư chào một tiếng, nhân cơ hội đó liếc mắt nhìn Vương Tiếu Vân một cái , phát hiện trong tay cô ta cầm theo laptop, cảm giác máy tính đó có điểm quen thuộc, chỉ là không kịp nghĩ nhiều, thì giáo sư đã mở cửa phòng học ra ,  sắc mặt đen như than.

 

                “Vương Tiếu Vân vào trong rồi nói, còn cả ngươi nữa , Hoàng Hân Nguyệt.” Hoàng Hân Nguyệt cảm giác được đạo sư đối với mình rất không khách khí, bất quá cô nhún nhún vai, hiện tại cô đã trọng sinh trở lại rồi, Lâm Vĩnh Mặc cũng trở lại,  bọn họ nhất định sẽ không để những chuyện đời trước xảy ra ,  những chuyện khác theo cô đều sẽ có cách giải quyết.

 

                Vương Tiếu Vân vẻ mặt đắc ý nhìn Hoàng Hân Nguyệt, sáng sớm cô biết được Hoàng Hân Nguyệt đến ký túc xá, nhưng chỉ mua bữa sáng cho bốn người kia , không có phần của mình, Hoàng Hân Nguyệt cho là cô cần sao, chẳng qua chỉ là một phần bữa sáng thôi, phi! Lát nữa, cô sẽ cho Hoàng Hân Nguyệt ở trước mặt giáo sư thân bại danh liệt, để cho cô ta biết không phải cứ có tiền thì muốn làm gì thì làm .

 

                “Nói đi—— Hoàng Hân Nguyệt vì sao lại đạo luận văn tốt nghiệp của Vương Tiếu Vân ?”

 

                Giáo sư vừa ngồi xuống đã nói một câu như vậy, Hoàng Hân Nguyệt nghi ngờ nhìn thoáng qua Vương Tiếu Vân, phát hiện cô ta đang bày ra dáng bộ ủy khuất, cười nhạt hỏi: “Xin hỏi giáo sư người có chứng cớ gì mà lại nói như vậy?”

 

                “Hoàng Hân Nguyệt bình thường ngươi không có chí tiến thủ thì thôi đi,  thời điểm mấu chốt lại không tự nỗ lực, cư nhiên dám trộm luận văn tốt nghiệp của bạn học , ngươi không biết xấu hổ sao?” Giáo sư tỏ rõ thái độ tức giận với Hoàng Hân Nguyệt .

 

                “Giáo sư , làm gì cũng phải để ý chứng cứ, bình thường em có làm gì sai sao ,  em không nộp bài đúng hạn hay sao? , đừng tưởng rằng thầý là giáo sư của chúng em thì có thể nói lung tung.”

 

                Hoàng Hân Nguyệt tuyệt không thua thiệt trả lời. Ở trước mặt giáo sư  cũng chẳng biết hối cải, ông tức giận ,  ngực phập phồng kích động , chỉ vào Hoàng Hân Nguyệt nghiêm túc nói: “Bài luận của ngươi bình thường đều coi như là đồng học Vương Tiếu Vân  giúp ngươi làm, thế nhưng luận văn tốt nghiệp quan trọng như vậy, liên quan đến trình độ của ngươi, ngươi cũng qua loa như vậy được sao?”

 

                Hoàng Hân Nguyệt trừng mắt nhìn Vương Tiếu Vân đang giương mắt đắc ý , cuối cùng thì cô đã hiểu, thì ra giáo sư hiểu lầm những bài luận văn trước kia của cô đều do Vương Tiếu Vân giúp cô làm, ha ha, thật buồn cười, Vương Tiếu Vân kia mỗi lần làm luận văn đều không phải là cô ở giúp sao .

 

 

                Chẳng nhẽ đây chính là nuôi một con chó, hiện tại con chó này đã cắn ngược lại nàng một cái, tốt lắm , cô còn không nghĩ Vương Tiếu Vân sớm như vậy đã lộ bộ mặt thật, hiện tại không nói đến chuyện ai làm những bài luận trước kia, thế nhưng luận văn tốt nghiệp là của cô làm.

 

                Cô nhất định phải đem từng thứ trên người Vương Tiếu Vân thuộc về làm đòi lại hết.

 

                “Giáo sư nói như vậy có chứng cớ gì sao? Vô duyên vô cớ nói em trộm luận văn của người khác , thật buồn cười, em cần phải làm vậy sao? Các người có chứng cớ gì liền lấy ra đi.” Hoàng Hân Nguyệt nói xong cũng ngồi xuống, đứng lâu như vậy, nàng chịu được, nhưng cục cưng trong bụng còn chịu không nổi đâu.

 

                “Được lắm —” giáo sư bị thái độ của Hoàng Hân Nguyệt làm cho vô cùng tức giận , Vương Tiếu Vân vội vã làm dịu lại kích động của thầy,  nói ra: “Giáo sư , em có chứng cứ.”

 

                Hoàng Hân Nguyệt liếc mắt nhìn cô ta , nhìn về phía trong tay cô ta đang cầm gì đó, thì ra là laptop, chờ đã —— đây chẳng phải là laptop của cô sao? Thì ra là thế, Vương Tiếu Vân thỉnh thoảng liếc mắt qua lại, làm Hoàng Hân Nguyệt cảm thấy một hồi buồn cười.

 

                Mới vừa nhận được điện thoại của Vương mẫu, cô đã  phát một trận tính tình, sau Hoàng Hân Nguyệt lại kích thích cô một phen, biết được sáng sớm giáo sư muốn gặp cô ấy , cô tạm thời nảy lòng tham mới quyết định làm việc này, vội vội vàng vàng chạy đi nhà trọ nén cầm máy vi tính, sau đó cản giáo sư lại, nói rõ tình huống, lần này để xem Hoàng Hân Nguyệt thoát khỏi lần này như thế nào, dù sao cô không dự định che giấu, Hoàng Hân Nguyệt chắc chắn sẽ không thắng nổi mình.

 

                Hoàng Hân Nguyệt buồn cười nhìn bọn họ, giáo sư cũng nhìn chằm chằm Hoàng Hân Nguyệt, khuyên nhủ: “Hoàng Hân Nguyệt nếu như bây giờ ngươi thừa nhận còn kịp, như vậy ta sẽ coi như không có chuyện gì xảy ra, nếu như ngươi còn chưa biết hối cải, như vậy ngươi nên biết hậu quả.”

 

                “Hừ, mời tiếp tục.”

 

                “Phùù phù. . . . . Chẳng biết hối cải, Vương Tiếu Vân mở ra.” Giáo sư đã tức đến độ toàn thân phát run, ông dạy nhiều năm như vậy , cho tới bây giờ chưa bao giờ gặp học sinh nào như thế, luận văn để cho người khác làm hộ, ngay cả luận văn tốt nghiệp cũng muốn trộm cướp của những bạn học khác, ông không thể nào chấp nhận một học sinh như thế.

 

                Hoàng Hân Nguyệt cứ như vậy ngồi một chỗ xem bọn họ mở máy vi tính ra, Vương Tiếu Vân nhập mật mã trong máy vi tính, nhưng sắc mặt trắng nhợt, giáo sư cũng phát hiện, vội vã lo lắng hỏi: “Vương Tiếu Vân làm sao vậy, có vấn đề gì không?”

 

 

                “Không… . Không thành vấn đề!” Cô ta chỉ có thể kiên trì tiếp tục,  trong mắt cô ta thoáng qua oán hận, gắt gao nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, thật giống như lúc này đang nhìn chằm chằm người của Hoàng Hân Nguyệt.

 

CHƯƠNG TRƯỚC  — CHƯƠNG SAU