Chương 21:: Trộm gà không được còn mất nắm gạo

 

 

Editor : pea .

 

                Hoàng Hân Nguyệt buồn cười nhìn Vương Tiếu Vân giở trò, may là lúc trước cô đã khóa lại máy tính, nếu không hiện tại lại chính mình chịu thua thiệt , vừa nghĩ tới nhà trọ vẫn còn một số thứ quan trọng , cô liền lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại.

 

                “Này, Dao tỷ tỷ làm phiền tỷ lập tức phái người giúp ta đến nhà trọ đổi hết khóa, còn có, phải thêm một người bảo vệ ở đó, đúng, hiện tại liền phái người đi qua, còn có, làm phiền tỷ đem cái hộp ta đặt ở thư phòng đưa đến phòng làm việc của giáo sư cho ta, cảm tạ tỷ , !”

 

                Hoàng Hân Nguyệt nói xong cũng cúp điện thoại, lúc này trên trán Vương Tiếu Vân đã có một tầng mồ hôi mỏng, tay run run nhập mật khẩu nhưng mấy lần mà không được , lúc này trong lòng cô ta càng thêm oán hận Hoàng Hân Nguyệt.

 

                “Thế nào, mật mã không đúng sao? Có muốn ta thử mở giúp hay không. Ha ha…” Hoàng Hân Nguyệt cười rất vui vẻ, lập tức còn nói thêm: “Ngươi cũng không cần cố gắng phí công nữa , bởi vì cho dù vài ngày nữa ngươi mở ra được máy vi tính, văn kiện bên trong cũng còn có mật mã.”

 

                Nói xong cô còn nhìn cô ta với bộ dáng hả hê vô cùng , lúc này giáo sư cũng nhìn ra có chút gì đó, thế nhưng bình thường Vương Tiếu Vân và Hoàng Hân Nguyệt lúc nào cũng như hình với bóng, hắn bây giờ vẫn là tình nguyện tin tưởng Vương Tiếu Vân.

 

                Hoàng Hân Nguyệt lại tiếp tục lành lạnh mở miệng nói ra: “Tại sao không nói ta trộm ngươi văn kiện nữa, còn có cả trộm máy vi tính của ngươi, còn có máy tính vào tay ta liền sẽ được mở khóa”

 

                Lúc nãy bởi vì quá sớm nên không có nhiều người lắm , hiện tại chính là lúc mọi người đi làm. Lúc này Lâm Vĩnh Mặc cũng đi vào theo một vài giáo sư phía trước, hắn đứng bên cạnh một người đang không ngừng nói, hắn một bên gật đầu, chợt thấy Hoàng Hân Nguyệt, liền qua lại dặn dò vài câu rồi hướng cô chạy tới, đi tới bên người cô mới nói: “Hân Nguyệt làm sao vậy?”

 

                “A ,lão công ,anh tại sao lại ở chỗ này a?” Hoàng Hân Nguyệt vừa nhìn thấy Lâm Vĩnh Mặc mắt liền sáng lên, một tiếng lão công kia, sợ rằng phía sau mấy lãnh đạo và giáo sư cũng có điểm hoảng loạn.

 

 

                “Trường học này có một hạng mục đang muốn tìm người đầu tư, anh tới xem một chút, nàng thế nào cũng ở nơi đây, không phải đang ở nhà ngủ sao?”

 

                “À, em sáng sớm nhận được điện thoại tới, bọn họ nói em bình thường toàn tìm người làm bài tập hộ, còn có nói em trộm luận văn tốt nghiệp của bạn học Vương, chỉ là mới vừa rồi họ cầm máy vi tính, thử mấy lần cũng không có mở ra được, thật không thể hiểu nổi , việc trọng yếu như vậy, lại không nhớ rõ mật mã.”

 

                Lâm Vĩnh Mặc vừa nghe liền hiểu, hắn buồn cười sờ sờ tóc của cô, vẻ mặt cưng chiều hỏi: “Vậy có cần anh hỗ trợ không?”

 

                “Không cần đâu , à ,đúng rồi ——” Hoàng Hân Nguyệt dừng một chút, đem hết biểu tình của giáo sư thu hết vào mắt, cô cũng mặc kệ bọn họ, cô cười nói: ” Anh đi đến nhà trọ của em lấy một cái hộp ở chỗ Dao tỷ, em sợ tỷ ý bận nhiều việc quá quên mất .”

 

                “Ừ, được.” Lâm Vĩnh Mặc gật đầu, hướng trong đám người tiểu Lý hô: “Tiểu Lý kế tiếp giao cho ngươi.”

 

                “Tổng giám đốc —— ôi — hay là để ta đi cho? “

 

                “Ngươi biết địa chỉ?”

 

                Tiểu Lý lắc đầu, Lâm Vĩnh Mặc phất phất tay, tự mình đi, đời trước nhà trọ Hoàng Hân Nguyệt , hắn cũng qua đấy nhiều lần, có nhiều lần bọn họ còn ở lại đó qua đêm làm sao mà hắn quên được.

 

              Đợi lâu như vậy mà Vương Tiếu Vân cũng không mở ra được,  Hoàng Hân Nguyệt nhàm chán ngáp một cái, giờ này cũng đến lúc giáo sư phải chấp nhận sự thật.

 

                Tiểu Lý thay Lâm Vĩnh Mặc bàn bạc về dự án, qua hơn mười phút, Lâm Vĩnh Mặc liền vội vội vàng vàng chạy tới, đem chiếc hộp đưa cho Hoàng Hân Nguyệt, nội tâm Vương Tiếu Vân thoáng qua bất an, cô ta bỗng nhiên có một ý niệm trong đầu, đem máy vi tính đập sẽ không có chuyện gì nữa, chỉ là ý niệm này vừa chợt lóe lên, thì máy tính đã bị giáo sư cầm qua.

 

                “Giáo sư đây là tất cả bài photo luận văn của em trong suốt bốn năm qua, còn có, nếu là bài của em làm, bên trái đều sẽ vẽ một cái móc câu, bình thường không để ý sẽ không nhìn ra.” Nói xong đem bản photo đưa cho giáo sư .

 

                Giáo sư đưa máy tính cho cô, rồi nói: “Ngươi cũng thử một lần đi.” Sau khi nhận máy tính ,Hoàng Hân Nguyệt mở một cái được luôn, nhất thời mọi việc mới sáng tỏ, thực sự đúng như Hoàng Hân Nguyệt nói , mặt của ông lúc đen lúc đỏ, không nói được lời nào.

 

 

                Hoàng Hân Nguyệt nhìn sắc mặt đã tối sầm lại của Vương Tiếu Vân, vừa cười vừa nói: “Ta sẽ thưa ngươi tội phỉ báng, trộm cướp của người khác, ngươi cứ chờ đơn kiện đi .”

 

                Đến lúc này Vương Tiếu Vân rốt cuộc cũng biết sợ, cô ta vội vã chạy đến bên người Hoàng Hân Nguyệt , cầm lấy cánh tay của cô cầu xin: “Hân Nguyệt ta sai rồi, ta sai rồi, tha thứ cho ta đi.”

 

                “Bạn học Hoàng Hân Nguyệt ngươi có thể nể mặt ta tha thứ cho Vương Tiếu Vân lần này hay không hay không ?”sắc mặt giáo sư cũng rất khó nhìn, thế nhưng vẫn vì Vương Tiếu Vân cầu tình, điều này làm cho Hoàng Hân Nguyệt cảm thấy càng không thể tha thứ.

 

                Tha thứ cô ta mà không phải buông tha, đời trước, đời này ai tới tha thứ cho cô đây, ai tới nói giúp cô, vừa mới đây lời uy hiếp của giáo sư vẫn còn ở bên tai cô.

 

                “Hừ.” Hoàng Hân Nguyệt hừ lạnh một tiếng, lạnh lùng cười nói: ” Em tha thứ cho cô ta , như vậy ai tới tha thứ cho em, mỗi một lần làm bài tập đều là em giúp cô ta làm, cô ta lại có mặt mũi nói là giúp em làm, lần này không chỉ chạy đến nhà trọ của em trộm máy vi tính của em, mà trộm cả luận văn tốt nghiệp của em.  Mới vừa rồi giáo sư nói những lời đó, em đã ghi tạc trong đầu . Tuy rằng ngươi thân là giáo sư, thế nhưng em không thể không nói, người chính là giáo sư của cả hai chúng ta nhưng chưa hiểu rõ đầu đuôi liền đổ luôn cho em là người mắc lỗi .

CHƯƠNG TRƯỚC CHƯƠNG KẾ