Chương 24:: Lâm gia (phần 2)

Editor : Pea.

“Dì … Dì tỉnh lại rồi sao? Con cho người biết nha, chiếc ghế trước nhà con giúp dì lau dọn sạch sẽ, hiện tại chúng ta hãy đi ra đó ngồi một chút nhé, có được không? ” Lâm Hựu còn nhớ rõ Hoàng Hân Nguyệt ngày đó khóc thành bộ dáng  như vậy, nó vừa nhìn thấy cô tỉnh lại, vừa sợ cô giống như ngày đó, cho nên vội vã mở miệng mời trước.

 

“Thâtj sao, chúng ta hãy cùng xuống đó nào ” . Cô chậm rãi đi xuống giường, nhìn Lâm lão thái gia với vẻ mặt bất đắc dĩ nói: “Chúng ta đi xuống đó, còn gia gia ở tại chỗ này làm sao bây giờ?”

 

“Đúng vậy a.” Thằng bé nhất thời bày ra bộ dáng suy nghĩ như người lớn.

 

“Nếu không, chúng ta liền ngồi ở chỗ này tâm sự một lát, chờ gia gia tỉnh lại, chúng ta cùng xuống đi?” Hoàng Hân Nguyệt trong mắt thoáng qua tia giảo hoạt, bất quá rất nhanh cô lại nghiêm trang đề nghị.

 

 

“Được a, dì à, dì muốn cùng tiểu thúc của con kết hôn phải không ?”

 

“Tiểu Hựu vì sao lại hỏi như vậy?” Lâm Hựu cũng không phát hiện ra Hoàng Hân Nguyệt vì sao biết tên của nó, lúc này nó đang suy nghĩ một chuyện khác , nó kéo cánh tay của Hoàng Hân Nguyệt, cười híp mắt: ” Con mới vừa ở phòng khách nghe tiểu thúc nói nhà của chúng ta rất nhanh sẽ có thêm thành viên, có đúng hay không hả dì?”

 

Hoàng Hân Nguyệt cắn răng, Lâm Vĩnh Mặc chết tiệt cô mới ngủ một giấc không chỉ chuyện cô đang ở Lâm gia, ngay cả chuyện cô có mang hài tử chắc cả nhà cũng đã biết.

 

Mặc dù nói sớm muộn gì cũng gặp người của Lâm gia, thế nhưng cũng không cho cô thời gian chuẩn bị tâm lý, hừ, lát nữa sẽ tìm hắn tính sổ.

 

Tính ra đời trước cô đã cùng người của Lâm gia sinh sống mấy năm, đã quá quen thuộc với cả con người cũng như mọi thứ ở nơi đây.

 

Nếu không phải là về sau mối quan hệ của cô và Ngô Văn Lỵ không được tốt lắm , Lâm mẫu cũng sốt ruột muốn có cháu bế ngày nào cũng nhắc nhở , sau cùng cô mới dọn ra ngoài ở .

 

Thật ra, là bậc cha mẹ làm như vậy là rất dễ hiểu, trước đây trong lòng cô còn có chút trách móc Lâm mẫu, hiện tại cô sắp làm mẫu thân, cái loại cảm giác này thực sự rất khó dùng lời nói diễn tả được.

 

“Chẳng phải mấy phim truyền hình bà nội hay xem đều là có mang hài tử liền sẽ kết hôn sao?” Lâm Hựu nói thiếu chút nữa làm Hoàng Hân Nguyệt sặc , trời mới biết nàng nhịn xuống khổ cực thế nào, phim truyền hình còn có kiểu này a , đời trước sao cô lại không biết mẹ chồng lại thích xem thể loại như vậy a.

 

Kỳ thực Hoàng Hân Nguyệt không biết rằng đời trước cô căn bản là sống ở thế giới của riêng mình , làm sao sẽ giống như bây giờ, có thể cùng Lâm Hựu vừa nói vừa cười.

 

“Tiểu hài tử vẫn là nên xem phim hoạt hình tốt hơn nha .”

 

Hoàng Hân Nguyệt cứ như vậy cùng Lâm Hựu nói chuyện phiếm thật vui vẻ, mà một bên khác ,trong thư phòng, bầu không khí không phải tốt như vậy.

 

“Vĩnh Mặc ngày mai liên hệ với thư kí của ngươi và luật sư Trương nữa .” Lâm phụ sờ sờ tay áo, nghe xong những lời Lâm Vĩnh Mặc nói, mặt mũi cũng biến hóa không ít.

 

 

“Ba, chỉ là một vụ nho nhỏ, phải gọi đến luật sư Trương sao?” Luật sư Trương mà  Lâm Vĩnh Văn nói đến chính là luật sư nổi tiếng nhất trong ngành luật , được mọi người gọi là “miệng thép”, người này công tư phân minh, vụ án đi qua tay ông ấy dù có là án tử thì hầu như cũng chưa từng thấy thất bại qua, có đôi khi ngay cả quan toà cũng phải nể mặt mũi ông ấy, đương nhiên ông ấy cũng là luật sư cố vấn của Lâm thị.

 

“Dám cả gan bày mưu tính kế với người của chúng ta, nhất định không thể để yên được. Chúng ta cũng phải có thiện ý một chút chứ, nghe nói khuê nữ của Hoàng gia rất có thiên phú về thiết kế?” Lâm phụ liếc mắt sang Lâm Vĩnh Văn.

 

“Khụ khụ… Cái này phải hỏi Vĩnh Mặc.” Lâm Vĩnh Văn sắc mặt có điểm xấu hổ, Lâm Vĩnh Văn thì ra đã hiểu lầm , Lâm phụ bày ra bộ dáng như vậy ắt hẳn là có nguyên nhân.

 

Sự nghiệp của Lâm gia chủ yếu là thiết kế cũng có liên quan đến kiến trúc. Không biết trước đó đã xảy ra chuyện gì, có một ngày Hoàng Tân Duy cầm bản thiết kế của muội muội đến Lâm thị, trong lúc vô ý bị Lâm Vĩnh Văn đụng phải, làm rớt bản thiết kế xuống đất. Lâm Vĩnh Văn thấy được bản thiết kế hai mắt sáng ngời, tuy rằng thiết kế còn rất non nớt, nhưng mà chỉ cần học hỏi một thời gian nhất định sẽ có tiền đồ, hắn sau khi xem trộm bản thiết kế , liền muốn chiêu mộ ngày chủ nhân của bản vẽ đó.

 

Người này không biết dùng thủ đoạn gì, liền từ chỗ Hoàng Tân Duy lấy được bản thiết kế, hơn nữa cứ cách một thời gian lại lấy được một bản, khách hàng của công ty rất nhiều nhà đều rất thích tác phẩm thiết kế của Hoàng Hân Nguyệt, tuy vậy không phải nhà nào cũng có khả năng lấy được thiết kế đó.

 

Chỉ có Lâm Vĩnh Mặc biết năm đó là Hoàng Tân Duy cố ý đem thiết kế của Hân Nguyệt cho Lâm Vĩnh Văn nhìn, nhưng lại muốn vô tình để Lâm Vĩnh Văn phát hiện, không thể không nói tay Hoàng Tân Duy kia thủ đoạn cũng khá lợi hại, Lâm Vĩnh Văn tưởng mình khôn khéo, cũng không biết đã bại trong tay Hoàng Tân Duy kia bao nhiêu lần, đời trước, hắn vừa em rể, cũng là một bằng hữu, nhớ tới lời của hắn nói, ta nhất định không làm hại ngươi a.

 

“Lâm thị tuy rằng đầu tư cho công ty của tiểu tử Hoàng Tân Duy kia , là hai bên cùng có lợi nếu không thì không biết tiểu tử kia đã đào bao nhiêu cái bẫy cho chúng ta a.” Lâm phụ cũng chỉ là tùy tiện cảm thán ,  cũng không nhìn tới sắc mặt lập tức khó coi của con cả, kỳ thực nội tâm đã cười nghiêng ngửa, người già liền lấy đó là thú vui, thỉnh thoảng ly gián một chút, cũng vui ha.

 

Lâm Vĩnh Mặc luôn làm ngơ trước những hành vi ấu trĩ của Lâm phụ , nói ra: “Tuy rằng  là dùng thiết kế của Hân Nguyệt , bất quá cũng cần phải có Hoàng Tân Duy ký tên, đồng thời cái này cũng được tính là việc buôn bán của chúng ta, công ty ‘Tân Hân’ chẳng phải có 30% cổ phần của chúng ta sao.”

 

 

Không có sai, công ty của Hoàng Tân Duy chính là  ‘Tân Hân’ , rốt cuộc Hoàng Tân Duy chính là muốn đem muội muội gả đi. ^.^

 

Thiển Toái Hoa: Ta một bên gõ chữ một bên gạt lệ! [s2013]

 

CHƯƠNG TRƯỚCCHƯƠNG KẾ