Chương 28:: kết cục dành cho Vương Tiếu Vân

 

Editor : Pea

 

                Hoàng Hân Nguyệt ngồi ở phòng khách thật lâu, cũng không thấy hai vị mẫu thân trở về, lúc này mới vội vội vàng vàng đứng lên, đi ra ngoài tìm, vừa ra đến bên ngoài , liền nghe thấy tiếng quát quen thuộc, cô nghi ngờ đi qua bên đó.

 

 

 

                Liếc mắt liền thấy rất đông người đang vây quanh để xem náo nhiệt, hai vị mẫu thân và một cô gái đang lôi lôi kéo kéo, cô ngẩn người, liền vội vàng tiến lên nói: “Mẹ, dì , có chuyện gì xảy ra vậy ạ?”

 

 

                Ba người đồng thời ngẩng đầu nhìn phía cô, Hoàng Hân Nguyệt vừa thấy mặt cô gái đó , ánh mắt trở lên lạnh nhạt hơn , lại là Vương Tiếu Vân , cô ta lại muốn gây sự gì chứ.

 

 

 

                Lâm mẫu bỏ tay Vương Tiếu Vân ra, đối Hoàng mẫu nói ra: “Bà thông gia, loại người này không cần khách khí như vậy, đang yên đang lành tự nhiên từ đâu ra quấy rầy chúng ta .”

 

 

 

                Vương Tiếu Vân vừa thấy Hoàng Hân Nguyệt xuất hiện, trong mắt thoáng qua đố kị, oán hận… Nhiều loại tâm tình phức tạp len lỏi trong đầu cô ta, nhất thời tức giận cô ta mở ra một cái phong thư lớn, đem tất cả ảnh chụp được vứt ra trước mặt Hoàng Hân Nguyệt, nhất thời mọi người vây xem đồng loạt ồ lên.

 

 

 

                Chỉ thấy trong hình có hai người nam nữ ôm nhau , cả hai đều không mặc gì,  nữ nhân chính là Hoàng Hân Nguyệt, nam nhân kia không biết có phải là Lâm Vĩnh Mặc hay không, Hoàng mẫu liếc mắt qua một cái , trước mắt liền tối sầm lại.

 

 

 

                Vương Tiếu Vân quyết định bằng bất cứ giá nào , liền nghe theo kế sách của Lý Hồng Vũ , dựa vào cái gì Hoàng Hân Nguyệt có thể có được tất cả những thứ mà mình mong muốn, dựa vào cái gì chứ, cô nhất định phải để cho Hoàng Hân Nguyệt thân bại danh liệt, nhìn xem những hình kia kích thích cỡ nào , ở trước mặt mọi người cô nhất định phải để cho Hoàng Hân Nguyệt nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không thể minh oan được.

 

                “Vị tiểu thư này thật biết chỉnh sửa ảnh chụp , đem che mặt của người đàn ông này , nhưng sao không che luôn cả chiếc áo này đi ?” Lâm mẫu nhặt ảnh chụp lên, nghi ngờ nhìn về phía Vương Tiếu Vân. +

 

+

 

                Hoàng mẫu đang được Hoàng Hân Nguyệt đỡ, nghe được Lâm mẫu nói vậy, nhất thời chính mình tự đứng lên, lúc đầu ở trước mặt nhiều người, bà không thể tức giận với Hoàng Hân Nguyệt, chỉ cảm thấy hình ảnh nữ nhi nhà mình bị phá hủy, một khắc kia không chỉ là đau lòng, còn có tuyệt vọng, bây giờ nghe sự tình cũng không phải chuyện như vậy, bà tức giận nhìn về phía Vương Tiếu Vân.

 

 

                ” Dì à, dì muốn thấy rõ ràng mặt của năm nhân này, hay là dì nghi ngờ đứa bé trong bụng Hoàng Hân Nguyệt không phải là cốt nhục của Lâm gia các người, phải biết rằng, sự nghiệp của Lâm giá vô cùng lớn, cũng không phải có ít người muốn tiếp cận người của Lâm gia có mục đích .” Mắt Vương Tiếu Vân lộ ra giễu cợt, những người xung quanh cũng bắt đầu bàn tán , hầu hết mọi người đều thấy Vương Tiếu Vân nói có lý .

 

 

 

                “Việc đó thì không cần tiểu thư đây phải quan tâm, chúng ta có phải là nên nói rõ ràng về những bức ảnh này hay không. Ngươi nhất định không biết vì sao ta lại khẳng định như vậy như vậy?” Lâm mẫu bây giờ khí chất uy nghiêm hơn bao giờ hết, không đợi Vương Tiếu Vân nói cái gì, tiếp tục nói: “Áo sơ mi này là loại số lượng có hạn, là do nhà thiết kế nổi tiếng thế giới thiết kế , nó thuộc kiểu LAI, lúc đó ông ấy chỉ làm ra ba cái , hơn nữa mỗi một cái lại không hoàn toàn giống nhau, trên cổ áo của chiếc này có một chữ cái ‘L’ thấy không.”

 

 

 

                Sắc mặt Vương Tiếu Vân lập tức trắng bệch , Lâm mẫu tiếp tục nói: “Bộ y phục này chính là ta đưa cho nhi tử ta làm quà sinh nhật, vị tiểu thư này ngươi còn có lời gì muốn nói không ?”

 

 

 

                Tại gian áo cưới này ,ai mà không có thân phận, địa vị, hơn nữa đều cũng có hiểu biết về xã hội, nghe đến đó, người vây xem đồng loạt nhìn về phía Vương Tiếu Vân với ánh mắt càng thêm ý tứ không rõ hàm xúc .

 

 

 

                “Hân Nguyệt a, chúng ta đổi tiệm áo cưới thôi , lúc đầu ta nghe bằng hữu giới thiệu nói ở đây điều kiện tốt nên mới qua, thật không ngờ cũng làm cho con phải chịu ủy khuất.” Lâm mẫu mới vừa nói xong, Hoàng Hân Nguyệt chưa kịp nói cái gì, thì hai vệ sĩ của Lâm mẫu vừa đi ra ngoài mua đồ trở lại.

 

 

 

               Người của Lâm gia ai cũng có vệ sĩ đi cùng, cho nên  hiện tại khu vực Lâm gia toàn bộ đều là quản lý theo quân sự hóa , bên trong công nhân cũng đều là do Lâm gia huấn luyện nghiêm ngặt, mà những người có chức vị trong Lâm gia , đi đâu cũng có vệ sĩ đi theo , chỉ có Lâm Vĩnh Mặc là một ngoại lệ, hắn không thích mỗi ngày đều có người nhiều người đi theo như vậy, cho nên mới dễ dàng như vậy bị người ta mưu hại.

 

 

 

                “Phu nhân đã xảy ra chuyện gì vậy ?” Hai người vệ sĩ vừa mới đi ra ngoài mua ít đồ , Lâm mẫu cũng thuận tiện để cho bọn họ đi ra bên ngoài ăn một chút gì đó rồi mới về, thật không ngờ, bọn họ rời đi mới một lúc đã xảy ra chuyện.

 

 

 

                Lúc này Vương Tiếu Vân sắc mặt tái nhợt, trong lòng đã hận chết Lý Hồng Vũ, những hình kia đều là Lý Hồng Vũ chỉnh sửa, trước đây mục tiêu của cô là gài bẫy Hoàng Hân Nguyệt, thế nhưng cô không hề biết Lý Hồng Vũ lại tìm tới nam nhân có giá thế lớn như vậy.

 

 

 

                Ngày hôm nay Lý Hồng Vũ đem ảnh chụp kia giao cho cô, đồng thời bày mưu cho cô , nói cô nhất định phải giao cho Lâm phu nhân, còn nói chỉ có như vậy, Lâm phu nhân mới có hoài nghi, nhưng bây giờ thì sao, Lý Hồng Vũ chết tiệt, thật đáng chết mà ——

 

 

 

 

 

                “A tiêu phiền ngươi báo cảnh sát, vị tiểu thư này xúc phạm con trai và con dâu tương lai của ta , lại còn uy hiếp chúng ta, tất cả mọi người ở đây đều là nhân chứng. ” Lâm mẫu nói xong, những người vây xem đều nhất loạt gật đầu, Lâm mẫu chỉ cười, cũng không nói gì nữa.  

 

Lâm gia đúng như lời Vương Tiếu Vân nói như vậy, gia nghiệp vô cùng lớn, mấy người đứng xem kia đang muốn nịnh bợ họ còn không kịp, lúc này có thể ra làm chứng giúp Lâm gia, sau này gặp mặt cũng dễ nói chuyện a!

 

 

 

                Sắc mặt của Vương Tiếu Vân thay đổi càng thêm khó coi, Hoàng Hân Nguyệt đỡ Hoàng mẫu vẫn đứng ở phía ngoài đám người kia, Lâm mẫu bảo một tên vệ sĩ khác đứng bên cạnh hai người, người còn lại đứng ở gần Lâm mẫu đang  gọi điện thoại báo cảnh sát.

 

 

 

                Sự tình có điểm phức tạp , cũng gây ra náo nhiệt một khu, lúc này phụ trách của tiệm áo cưới mới khoan thai chạy tới, vừa nhìn thấy tình cảnh như thế, cũng không cần nắm rõ đầu đuôi , vội vàng hướng Lâm mẫu xin lỗi.

 

 

 

                Lâm mẫu chỉ là lãnh đạm liếc hắn nhìn mắt, cũng không lên tiếng.

 

 

 

                Vương Tiếu Vân lửa giận bừng bừng , trong lòng hoảng loạn không suy nghĩ nhiều, bất ngờ xông tới hướng Hoàng Hân Nguyệt, Hoàng Hân Nguyệt thấy Vương Tiếu Vân xông tới , cô đang đỡ Hoàng mẫu, nếu như lui về phía sau Hoàng mẫu sẽ bị ngã sấp xuống cùng cô, trong lúc Hoàng Hân Nguyệt còn đang hoảng loạn chưa biết làm thế nào thì cũng may có vệ sĩ bên cạnh chỉ trong nháy mắt đã khống chế được Vương Tiếu Vân .

 

<<CHƯƠNG TRƯỚC  —  CHƯƠNG SAU>>