Chương 89: Tầng hầm địa đạo

            Thầy giáo chủ nhiệm vốn chỉ nghĩ rằng tới đây ăn với học sinh cho có tính đoàn kết, một lát sẽ đi ăn cùng với các thầy cô. Bởi vì thầy cho rằng các món ăn do học sinh của mình nấu chắc cũng chẳng ngon lành gì.

            Nhưng khi đôi đũa vừa động, thức ăn vào miệng rồi, thầy liền kinh ngạc phát hiện, các món ăn thật vừa miệng, thật thơm ngon. Nhất là món trứng chiên. Trứng vừa béo vừa thơm, lại có rau lẫn lộn ở bên trong, lại lạ lại ngon miệng.

            Thầy giáo ‘cưỡi ngựa xem hoa’ thôi mà đã ăn ngon miệng, huống chi các bạn mệt nhọc nấu nướng một buổi sáng, cho nên dù rằng một số bạn còn có chút ngại ngùng không dám ăn mạnh miệng, nhưng khi nhìn thấy một số bạn học cứ liên tục lùa cơm và gắp món ăn, ngại ngùng gì đó vào lúc này liền vứt sau đầu, chỉ một ý niệm là phải nhanh tay lấp cho đầy bụng. Bởi thế, sau một hồi ngại ngùng lúc đầu, liền tới giây phút càng quét. Chẳng mấy chốc, nồi cơm đã thấy đáy, canh, cá, trứng… rất nhanh cũng hết sạch.

            Chờ ăn xong, các bạn ai nấy điều thõa mãn xoa bụng ngồi ngã ngửa ra phía sau, một bộ dáng no căng bụng.

            Ăn xong, tự nhiên phải dọn dẹp.

            Chén tô bằng nhựa thì không cần phải rửa, đem gom lại bỏ vào thùng rác là xong. Mà nồi chảo vá muỗng này nọ thì phải rửa. Tiểu Hàm cùng các bạn rửa chén nồi, chờ rửa xong rồi thì đem đi trở về trước liều trại phơi nắng, chờ khô sẽ đem trở về xe trả cho các thầy.

            Ăn uống dọn dẹp xong thì đã hơn mười một giờ, các bạn trở lại liều trại nghỉ ngơi một lát, buổi chiều sẽ tập hợp với nhau đi tham quan với đoàn.

            …

            Khu di tích này là nơi thu nhỏ trận đồ chiến tranh ngày xưa, một phần là phục chế, một phần là còn giữ nguyên di tích.

            Ở nơi này nhiều nhất là những bãi chông tre, kế đó nữa là tầng hầm ngầm, bên dưới tầng hầm ngầm u tối kia còn có những chỗ hội họp quân sự, quân y trạm xá….

            Tầng hầm ngầm nhỏ chỉ một người chui qua, xuống bên dưới phải khom lưng mà đi, đường hầm tối, lại ngộp. Hướng dẫn viên dẫn đoàn đứng ở trước cửa một tầng hầm, đối với đoàn người hỏi có ai muốn đi xuống hầm thử hay không, đồng thời cũng nhắc nhở, những bạn sức khỏe không tốt, bệnh về hô hấp, hay bệnh tim này nọ là không được đi xuống, cũng nói rằng bên dưới đường nhỏ, eo hẹp đường tối dơ bẩn khó đi, có thể sẽ làm dơ quần áo này nọ.

            Các bạn học vào cái tuổi này thường thì sẽ bị bệnh chung là xấu hổ và mắc cỡ, có đôi khi lòng rất muốn thử nhưng lại ngại không dám làm người đứng đầu, bởi vậy lúc này nghe hướng dẫn viên hỏi ai muốn đi, còn nghe hướng dẫn viên nhắc nhở nói bên dưới đường hầm tối thiếu khí ô xi này nọ, bảo mấy bạn bị bệnh gì gì đó thì đừng nên đi xuống để tránh bị ngất, các bạn nghe xong, lại một hồi hoang mang, ai biết mình có bệnh gì đó hay không, lỡ xuống dưới bị ngất không phải thực xấu hổ? Lại thấy thái độ của hướng dẫn viên như thể kêu mọi người đừng đi xuống bên dưới, cho nên một đám học sinh dù tò mò, nhưng đều là rụt rè thụ động tôi nhìn bạn bạn nhìn tôi, vô chừng chưa dám tỏ ý kiến.

            Tiểu Hàm nhìn thấy các bạn như vậy, liền liếc mắt nhìn về nhóm bạn thân của mình, hỏi ý trước: “Có muốn đi xuống không?”

            Thanh Ba là người sôi nổi, đối với những thứ mới lạ đều tò mò, tuy rằng ngày thường cậu cũng thuộc kiểu hay xấu hổ, nhưng cũng đồng thời thuộc dạng xấu hổ nhiều riết thành da mặt dày, huống hồ người hỏi là Tiểu Hàm vị lớp trưởng đại nhân, trong lòng cũng không lay hoay lòng vòng, tự nhiên gật đầu hào hứng nói muốn. Nhu Nhu cũng muốn,  Lâm Tuyết thì nói tùy, mọi người xuống cô nàng cũng sẽ đi theo xuống, mọi người không đi, cô nàng sẽ không đi. Mà Ngọc Cẩm thì lại nói nếu Tiểu Hàm và Dương Phàm đi cô nàng sẽ đi cùng, không đi, cô nàng cũng liền không đi.

            Tiểu Hàm nghe vậy thì mỉm cười, nói mình muốn đi. Sau đó mới xoay người nhìn các bạn khác, cười thân thiết nói:

            “Chúng ta đi tham quan, đã tới nơi này, không lý nào lại không đi xuống mà quay đầu trở về. Nơi này chính là di tích lịch sử, ngày xưa cha ông chúng ta ở tại nơi này dùng tình yêu thương tổ quốc, dùng sự anh dũng chẳng ngại hy sinh mà chiến đấu với giặt ngoại xâm, lưu lại di tích lịch sử này, chúng ta là đoàn thiếu niên tiền phong, chính là mọi việc điều phải đi đầu phía trước. Một tầng hầm thôi, tối liền tối, nhỏ hẹp liền nhỏ hẹp, đã tới, tự nhiên phải muốn xuống tham quan.”

            Lời này của Tiểu Hàm là vừa khích lệ vừa ủng hộ các bạn cùng đi xuống bên dưới, cho nên lúc này, đa phần các bạn đều không còn do dự nữa, mà bắt đầu dân trào nhiệt huyết, tôi hỗ động bạn bạn hỗ động tôi, rất nhiều bạn học giơ tay muốn được xuống bên dưới tham quan một chốc.

            Mới ban đầu các hướng dẫn viên nói mấy lời kia, là họ tồn ý niệm riêng, đúng thật là muốn để các bạn học thấy khó mà lùi, không cần đi xuống bên dưới đó. Người khác lâu lâu đi tham quan sẽ thấy hứng thú, chứ riêng bọn họ, thường xuyên dẫn đoàn, đi xuống bên dưới một hai lần liền bắt đầu thấy nhàm chán, hoặc là nói chẳng còn muốn đi xuống bên dưới. Phải biết bên dưới kia ngoại trừ một con đường tối mù mịt, không khí ẩm mốc khó chịu, còn lại chẳng có cái gì hay ho. Dẫn những đoàn khách nhà giàu có, họ sẽ không ngại khổ mà nhiệt tình hỗ động mọi người thỏa thích tham quan, nhưng đám học sinh nhỏ nhắn này,…. họ đúng là tồn ý riêng ah. Không ngờ, cuối cùng vẫn là đâu đi vào đấy.

            Haizz..zzzz, đúng là kiếm tiền nào có dễ dàng!

            Một đám nhân viên hướng dẫn quay đầu tụm lại một chỗ bắt đầu tính toán, chia ra mà làm. Cửa hầm này có tổng cộng ba lối thông ra. Họ dẫn đường tự nhiên dẫn đi một lối, nhưng ai biết nửa đường có học sinh nào hứng trí đi ngã rẻ sang lối khác, tránh tình trạng lúc các bạn nhỏ ra ngoài khác cửa không có người tiếp đón sẽ bị lạc, cho nên phải chia người ở ba cửa hầm khác trông chừng.

            Rồi lại phân chia từng nhóm người, một người dẫn đầu, một người đi giữa, một người đi cuối. Các thầy cô giáo người nào chưa đi cũng điều muốn đi xuống thử, vừa lúc trông chừng học sinh, mà các thầy giáo đã đi thử rồi, liền không muốn đi nữa. Dù sao bên dưới cũng không có cái gì hay mà xem, đường tối, lại ngộp, đi phải khom lưng, đi một đoạn đường dài dưới tầng hầm, đúng là muốn mạng già.

            Trước khi xuống cửa Hầm, Tiểu Hàm liền tập họp các bạn lại họp một chút, phân tổ theo từng nhóm bạn chơi thân với nhau.

            “Thành viên trong mỗi tổ, tổ trưởng phải phụ trách trông chừng đội viên của mình, thầy hướng dẫn viên đã nói rồi, bên dưới có nhiều ngã rẻ sang các cửa hầm khác, vì tránh tình trạng đột nhiên có bạn nổi lên tính phản nghịch đi rẽ hướng, tổ trưởng mỗi tổ phải trông chừng các bạn trong tổ của mình, thường xuyên điểm danh các bạn trong nhóm…..”

            Tiểu Hàm vừa dặn dò xong, các lớp trưởng lớp khác nghe thấy có lý cũng liền học theo, đem bạn học trong lớp gom lại, phân tổ.

            Bởi vì lớp của Tiểu Hàm là ngăn nắp trật tự nhất, cho nên hướng dẫn viên liền đề nghị để lớp Tiểu Hàm đi xuống trước.

            Một nhân viên hướng dẫn đã cầm đèn pin xuống hầm trước, thầy chủ nhiệm của Tiểu Hàm cũng liền đi theo, kế đó là Thanh Ba, rồi tới các bạn học, chờ các bạn học trong lớp đã đi xuống hết, Tiểu Hàm mới cùng Dương Phàm, Ngọc Cẩm, Nhu Nhu và Lâm Tuyết đi xuống sau.

            Tiểu Hàm đi đầu, Dương Phàm theo sát phía sau, Ngọc Cẩm nhìn thấy, cũng vội tranh với Nhu Nhu đi xuống trước, Nhu Nhu thấy vậy bĩu môi hừ một tiếng, mất hứng đứng chờ đi cùng Lâm Tuyết.

            Vừa xuống tầng hầm, đập vào mắt mọi người là một đoạn đường thật nhỏ, cao chỉ tầm một mét, rộng chừng tám tất. Tối, chật chội, trong không khí có mùi hôi hám ẩm móc, nóng nực oi ngộp, còn có chút ẩm thấp, rất không thoải mái.

            Hai bên đường đi cách một đoạn sẽ có một bóng đèn nhỏ, đèn cũng không phải thực sáng, mà là lờ mờ.

            “A Tối quá hà!”

            “Chật quá!”

            “Ui da cái đầu của tớ, bị đụng đầu rồi!”

            “Khom lưng! Khom lưng mới không bị đụng đầu!”

            “Ai da bạn phía trước đi nhanh một chút đi! Đừng có chổng mông vô mặt tớ”

            “Ui đừng có đẩy tớ, tại bạn phía trước đi chậm chứ bộ!”

            “A A, cái thằng này, mày đừng đâm đít tao chứ mậy!”

            Trong tầng hầm, âm thanh các bạn nhao nhao kêu ca liên tục vang lên, Tiểu Hàm đi phía sau, buồn cười bật cười một tiếng. Lớn giọng đối với mấy bạn phía trước nói:

            “Các bạn còn đủ sức hát hò không? Hát một bài tổ quốc tôi yêu đi!”

            Có người ứng lời, có người lại khóc than: “Lớp trưởng à, đừng nha, tớ thở không nổi nữa hát sao nổi ah”

            “Đúng vậy lớp trưởng, tối thui thế này, đi còn không xong, hát hò cái gì!”

            Lại có bạn đột nhiên cười hà hà dùng âm giọng the thé đáng sợ nói: “Các bạn à, trước kia cha ông chúng ta ở dưới này sinh hoạt nói vậy chắc hiện tại cũng ở chỗ này, chúng ta hát cho cha ông chúng ta nghe đi, để họ vui.. ở chỗ này chắc buồn!” Nói xong còn cố ý dùng âm thanh giả giọng hu hu hu như phim ma, khiến các bạn học khác nghe xong thấy lạnh cả người, hoảng hốt sợ hãi. Một người đứng gần bạn học nam này nhịn không được đánh run vài cái, lập tức một cái tát tát vào mông người bạn nam phía trước này.

            “Thằng quỷ sứ, dưới này tối om đã đáng sợ, mày còn chọc mọi người, các bạn nữ mà khóc, coi chừng lớp trưởng xử mày!”

            Một bạn học nữ khác hợp thời liền thút thít khóc lên vài tiếng, nức nở mà kêu lên: “Mình sợ quá, mình muốn ra ngoài, hu hu hu!”

            “Mình cũng muốn ra ngoài, chừng nào mới đi ta được vậy?”

            “Ra ngoài lẹ lên ah!”

            Một hai bạn nữ khóc, lập tức có vài người bị không khí tác động, cũng liền hoảng sợ rồi thút thít khóc lên đòi trở ra, này khóc liền lây truyền ah..

            Tiểu Hàm nghe mấy bạn phía trước rối loạn rối loạn, khóc lóc, Thanh Ba cũng lên tiếng trấn an, hướng dẫn viên cũng lên tiếng trấn an, còn nói đoạn đường này còn khoản một trăm mét nữa mới lên tới trên mặt đất, kêu các bạn bình tĩnh đi thêm một chút nữa.

            Nhưng này vừa nói còn một trăm mét, các bạn học nữ lại bắt đầu kêu khóc. Có người là thực sự sợ mà khóc, có bạn lại là khóc theo, hoặc cố ý khóc để tạo sự quan tâm chú ý của bạn học khác. Nói tóm lại tình huống vào lúc này thực sự rất dở khóc dở cười.

Chương kế >>>