Chương 1.

 
“Haha, Liễu Tiệp Dư, không ngờ ngươi lại có cái kết như ngày hôm nay”

“Liễu Tiệp Dư ơi là Liễu Tiệp Dư, cuộc sống của ngươi mười bốn năm nay đã chấm dứt, muốn trách thì cũng trách tại ông trời sinh ra ngươi”

“Hừ, nó đáng lẽ phải chết từ lâu, nếu không phải vì Lam nhi, nó đâu còn sống đến tận bây giờ”

“Đúng vậy, nó nghĩ nó là tiểu thư cao quý chắc, suốt một đời nó chỉ làm lá chắn cho Liễu An Lam mà thôi”

“…….”

Những lời nói nó như những cái kim đâm sâu vào trái tim nàng. Cái gì mà tiểu thư cao quý, cái gì mà vương phi tương lai…tất cả đều là những thứ viễn vong. Đều là những thứ dối trá.

Cha, mẫu thân, ngoại tổ mẫu, những người yêu thương nàng nhất lại lấy nàng ra làm lá chắn cho em gái của nàng, Liễu An Lam. Đóng kịch trước mặt nàng suốt mười bốn năm.

Nàng dùng đôi mắt đỏ ngầu nhìn đám đông đang vây kín vàng. Rốt cuộc, nàng đã làm cái gì mà lại đối xử với nàng như vậy, nàng không hiểu, thật sự không hiểu.

“Aaaa” đau đớn nơi đầu làm cho nàng hét lên.

Thần Vu Phong kéo giật mạnh tóc nàng ra sau. Lấy chân đạp mạnh lên ngực của nàng khiến nàng đau đớn phun ra ngụm máu tươi.

” ta không cho phép ngươi dùng ánh mắt như vậy nhìn gia đình Lam nhi”

Gia đình Liễu An Lam còn không phải là gia đình của nàng hay sao?

Vậy trước giờ nàng chỉ là người thừa ư?

Đưa tau ôm ngực đau đớn của mình gắng gượng hỏi:

“Phong ca ca, không phải tám năm trước chàng đã thề hứa với ta những gì, chàng quên rồi sao?”

Nàng hi vọng. Hi vọng Thần Vu Phong sẽ cứu nàng. Người mà thề non hẹn biển với nàng, làm nàng tin tưởng, chỉ có mình hắn.

“A” Liễu Tiệp Dư đau đớn hét lên.

Mỗi tiếng hét, Vu Phong đều giật mạnh tóc của nàng đến khi da đầu chảy máu.

“Bốp bốp” hai bạt tai lực đạo rất mạnh hạ xuống khuôn mặt đầy máu của nàng khiến nàng choáng váng.

“Phong ca ca là tên để ngươi gọi hay sao, nên nhớ, suốt mười bốn năm ngươi chỉ là thế thân, vậy nên, ngươi làm thế thân cho Lam nhi của ta tám năm cũng rất là ngắn đi”

Liễu Tiệp Dư bàng hoàng nhìn cảnh người phía trước. Hốc mắt đẫm nước, nàng mất hết sức lực nằm bẹt dưới đất. Nỗi đau đớn thể xác lẫn trong tim đã làm mất đi lý trí của nàng.

“Haha, thì ra, thì ra lâu nay các người đều lừa dối ta, suốt mười mấy năm ta như con bù nhìn, haha”

Liễu Tiệp Dư cười đến diễm lệ. Một thân trang phục đỏ tươi nằm trên vũng máu.

“Xuyên” thanh kiếm bạc đâm xuyên qua tim của nàng. Dần mất đi ý thức. Nàng vẫn cố sức nhìn căm hận những người đó.

Tại sao?

Tại sao lại đối xử với nàng như vậy?

Nàng đã làm gì sai?

Không cam tâm, nàng thật sự không cam tâm?

Liễu Tiệp Dư cố mở mắt để nhìn lần cuối.

“Xuyên” một đạo thanh kiếm lạu đâm vào người nàng.

“Ta biết ngươi chính là không cam tâm, nhưng nếu gặp được diêm vương, ngươi hãy hỏi ông ta một tiếng tại sao?”

“Phụt” ngụm máu tươi cuối cùng trong miệng nàng phun ra.

Cái gì là hạnh phúc, cái gì là tình yêu, cái gì là tình thân, tất cả đều chỉ là hư vô?

Nàng sẽ không tin một ai, bất kì một ai trên đời này nữa, không bao giờ!
———————–
Song Phi Yến bật người dậy. Mồ hôi nhễ nhại khắp con người. Nàng lại gặp ác mộng. Chính là cái ác mộng mà nàng không muốn thấy nhất. Nàng là Liễu Tiệp Dư. À không, Liễu Tiệp Dư đã chết.

Nàng là Song Phi Yến. Chính là Quận chúa Song Phi Yến.

Nhớ đến khi nàng bị mũi kiếm cuối cùng đâm xuyên qua người. Ý thức nàng mất dần rồi tỉnh lại thấy mình nằm trong thể xác của Quận chúa này.

Nàng đã trọng sinh, đúng vậy, ông trời đã cho nàng trọng sinh để nàng trả thù từng người từng người một.

Khi nàng chết đi, cũng lúc đó vị quận chúa này bị rơi xuống hồ mà chết.

Vị quận chúa này nàng biết. Là bạn thân của Liễu An Lam. Vì lợi dụng thực lực của vương phủ. Liễu gia đã không từ thủ đoạn nào để kết giao với vị quận của này. Không ngờ nàng lại trọng sinh vào thân xác kẻ địch.

Đúng là ông trời trêu ngươi!

Song Phi Yến lúc bấy giờ mới chỉ có mười tuổi. Nàng xin cha lên núi sống tu luyện tiện thể xây dựng thực lực riêng cho mình.

Nàng phải dùng mọi cách. Nhất định phải cho bọn họ trả cái giá thật đắt.

Một đạo thân ảnh đột nhiên xuất hiện cạnh giường thấm mồ hôi cho nàng.

Nàng giật mình hốt hoảng quay đầu ra nhìn.

“Yến nhi lại gặp ác mộng hay sao”

Giọng nói trầm thấm nhẹ nhàng, dịu dàng hỏi:

Song Phi Yến vô thức gật đầu. Hốc mắt đỏ lên. Nàng đã thề suốt đời nàng không tin tưởng ai, nhưng người sư phụ này khiến nàng có cảm giác muốn dựa giẫm.

Nàng nhiều lần tự nhủ không nên đi theo vết xe đổ nhưng người này, nàng lại không làm được. Nàng cũng chỉ là đứa mười bốn tuổi đã mất đi mạng sống. Vẫn là đứa con nít chưa có tài cán gì.

Lạc Khuynh nhẹ ôm trọn nàng vào lòng, vuốt vuốt sống lưng của nàng.

“Yến nhi biết vì sao ta lại chọn con làm đệ tử hay không”

Song Phi Yến lắc đầu rồi rúc vào lòng Lạc Khuynh ngửi cái mùi ấm áp quen thuộc rồi mới an tâm.

Lạc Khuynh nhìn nàng rồi cười khẽ, đôi mắt anh đào tuyệt thế nheo lại vuốt vuốt đôi mắt của nàng.

“Chính là sư phụ muốn xóa bỏ nét ưu thương trong đôi mắt của ngươi”

Chỉ đơn giản là một ánh mắt. Nơi chất chứa những nỗi cô đơn tuyệt vọng hiện hữu lại bị một người không vì lí do gì mà lại muốn xóa bỏ nó.
____________________________

Thấm thoát đã năm năm trôi qua.

Song Phi Yến mười lăm thôi. Hôm nay nàng phải về, trở lại đối mặt với mọi thứ.

“Sự phụ, người theo con xuống núi có được hay không”

Lạc Khuynh vẫn ngồi nhàn nhã đọc sách, một thân y phục trắng tao nhã lại thuần khiết làm nổi bật lên khuôn mặt khuynh thế tuyệt diễm.

Song Phi Yến bị hớp hồn với vẻ đẹp ấy. Nàng ngại ngùng không giám nhìn, quay đầu đi.

Lạc Khuynh thấy nàng hành động ngờ nghệch như vậy, dung nhan tuyệt mỹ lộ lên nét cười.
Gấp sách lại. Nhẹ nhàng nói.

“Ta sẽ không”

Song Phi Yến có vẻ hơi thất vọng. Đối với một người nàng gắn kết năm năm, người dạy nàng võ công, dạy nàng trở nên mạnh mẽ lại bỗng dưng cách xa, điều này làm nàng cảm thấy khó chịu.

Lạc Khuynh nhìn khuôn mặt nhăn nhó của nàng. Tao nhã nhẹ bước đến. Vòng tay qua eo của nàng rồi ôm sát vào người mình, đưa ngón tay nâng đầu nàng lên. Cúi sát đầu. Thổi một hơi bên tai nàng.

“Yến nhi buồn sao”

Song Phi Yến khó chịu với cảnh thân mật như thế này. Dù là hành động này thường xảy ra nhưng nàng vẫn cảm thấy ngượng ngùng khó chịu.

Đẩy mạnh Lạc Khuynh ra.
Xoay người bỏ đi.

“Nếu người đã không muốn, con buồn có ích gì đây” giận dỗi đem hành lý xuống núi.

Lạc Khuynh cười khẽ.

“Ta sẽ sớm đến tìm nàng”

Song Phi Yến nghe câu này, lập tức nhanh chân đi xuống. Ôm lấy trái tim đập nhanh của mình.

Sự phụ đã noí là làm, câu nói cuối cùng sư phụ nói tìm mình là thật.

Một cảm xúc ngọt ngào lan tỏa trong tim nàng.

Nàng tin, sư phụ sẽ đồng hành trả thù với nàng , rất nhanh thôi.

“Quận chúa. Mời người lên xe, vương gia và vương phi đang đợi người”

Một nô bộc tiến lên cúi đầu cung kính với nàng. Song Phi Yến chỉ đơn giản gật đầu rồi bước lên xe.

Song Vương Nam và Mẫu Đình Như cũng coi là đối xử thật lòng với nàng đi. Năm năm trước nàng tỉnh dậy trong thân xác này. Có lẽ vì Song Phi Yến trải qua trận sinh tử mà họ nâng niu nàng như hòn ngọc quý. Nàng xin đi lên núi sống tu luyện năm năm. Họ nhất quyết không đồng ý đến khi nàng lấy cái chết ra đảm bảo thì họ mới cho nàng đi. Đến ngày nàng trở về lại nhớ rất rõ mà đem người đến đón. Coi như họ có tâm với đứa con này.

Còn như Liễu Gia, khi nàng chết đi, nguyên một nhà đứng nhìn nàng chết thảm hại. Một chút đau lòng cũng không có.

Nàng nhất định phải tìn ra nguyên nhân. Nguyên nhân vì sao họ lại đóng kịch trước mặt nàng suốt mười bốn năm.

“Quận chúa, đã đến vương phủ”

Một giọng nói từ ngoài truyền vào.

Song Phi Yến không nói, chỉ đưa tay ra cho nô tỳ đỡ.

Người này ước chừng hai mươi tuổi. Khuôn mặt có thể xem là thanh tú. Sắc thái chung quy chỉ có một dạng cung kính, còn lại thì không có gi khác.

“Ngươi tên gì?”

“Tâu quận chúa, nô tì tên là Cẩm Băng”

Nàng chỉ gật đầu. Đối với người lạ nàng không thân cận lắm .

Đứng trước bảng hiệu Hi Vương Phủ. Song Phi Yến không lạnh không nhạt mà bước vào. Cẩm Băng bước theo sau.

Song Vương Nam luôn mặt lạnh nhạt ngồi trên ghế. Mang áo bào màu vàng thập phần cao quý. Khuôn mặt lãnh đạm không tìm ra cảm xúc gì. Nhìn ước chừng trạc tuổi năm mươi.

Mẫu Đình Như một thân màu hồng phấn diễm lệ ngồi trêm ghế. Khuôn mặt non nớt lại có nét người lớn dịu dàng lại thanh khiết.

Một bên là lạnh nhạt cao quý. Một bên là dịu dàng khuynh thế. Thật là một đôi uyên ương trai tài gái sắc xứng đôi với nhau.

“Nhi tử tham kiến phụ thân, nhi tử tham kiến mẫu thân”

“Hảo hài nhi, nhanh lại đây cho mẫu thân xem”

Vương phi cười hòa ái, hốc mắt dần đỏ lên, nhanh chân đi đến đỡ nàng dậy. Nắm chặt tay nàng run run.

“Hài tử của ta, ngươi đã lớn thật rồi, xem khuôn mặt này, đúng là trời sinh lệ chất giống nương năm đó.”

Cử chỉ ân cần làm nàng không quen lắm. Chỉ mỉm cười gật đầu.

“Năm năm qua con sống thế nào”

Vương gia vẫn lạnh nhạt như cũ. Không có chút tình cảm nào như Mẫu Đình Như. Lại mang theo vẽ ân cần hỏi han.

Thà lạnh lùng mà quan tâm còn hơn ân cần mà lạnh nhạt, không phải sao?

Song Phi Yến đối với vị phụ thân này có phần cung kính.

“Con vẫn sống tốt thưa phụ thân”

“Sống tốt là được rồi”

Song Vương Nam gật đầu tỏ vẻ an tâm. Đối với đứa con này. Từ khi rơi xuống nước, tỉnh dậy thành một người khác hẳn. Không còn bồng bột như trước nữa. Có lẽ nó đã nhận ra đạo lý mới nên hắn cũng vui trong lòng.

Hài tử của hắn trưởng thành là tốt rồi!

“Hài tử, mau mau, ngồi xuống đây để ta con mấy năm nay sống thế nào, mấy vị các đều lo lắng cho con hết đấy”

Mẫu Đình Như kéo nàng xuống ghế ngồi. Tay nắm chặt nàng dịu dàng hỏi.

Song Phi Yến chỉ khẽ cười nhẹ đáp lời. Không tỏ ra thân thiết lắm.

“Yến nhi, con về đây là chuyện mừng. Cần tổ chức yến tiệc để chào mừng. Con a. Đường hoàng là quận chúa cao quý lại đi ẩn dật suốt năm năm. Cả vương triều Đại Hiên này dần không biết đến sự tồn tại của con rồi”

“Mẫu thân, người không cần vì con mà làm như vậy, chỉ cần tổ chức yến tiệc nhỏ là được rồi”

Song Phi Yến mỉm cười dịu dàng. Khép nép thục nữ. Độ mắt long lanh của một tiểu hài tử vốn có.

Yến tiệc?

Liễu Gia và Thầm Vu Phong ắt hẳn cũng có đi.

Thần Vu Phong hai mươi mốt tuổi nguyện chờ đợi nhị tiểu thư của Liễu Gia Liễu An Lam. Nguyện không phải Liễu An Lam thì không lấy vợ.

Sau khi nàng mất, nàng lén trốn khỏi Hi Vương phủ để xem thể xác của nàng.

Ngày đám tang của Liễu Tiệp Dư. Thần Vu Phong bật nắp quan tài. Đạp cái chân bẩn thỉu của mình vào mặt hoa lệ của Liễu Tiệp Dư hùng hồn tuyên bố không phải An Lam thì nguyện không thành thân. Nó cũng ám chỉ rằng, nếu ai còn mơ tưởng đến vị trí Tam vương phi, làm vợ của hắn thì cũng sẽ như Liễu Tiệp Dư, sống không được chết không xong.

Song Phi Yến nhìn thấy cảnh tượng này, tim thì đau đến khó thở, muốn bao nhiêu nhục nhã có bấy nhiêu. Nàng hận không thể đến nói cho mọi người biết bộ mặt của hắn như thế nào. Nàng muốn ăn tươi muốt sống hắn như thế nào.

Nghĩ đến đây. Nàng chợt nắm chặt tay lại, mặc cho móng ăn sâu vào da thịt của mình. Khuôn mặt lóe lên tia âm lãnh.

Vương phi thấy con mình không ổn vội hỏi.

“Phi Yến, con nghĩ cái gì mà thất thần vậy”

Song Phi Yến hoàn hồn.

Rồi lại cười lắc đầu buôn chuyện phiếm.

Một màn này. Thu vào mắt của Song Vương Thiên.

Hắn là ai?

Là một vương gia đầu đội trời chân đạp đất, có nhiều kinh nghiệm trên chiến trường. 
Là phụ thân của Song Phi Yến.

Không một ai có thể lọt qua mắt hắn.

Tia căm hận của nàng hắn nhìn thấy rõ. Đôi lông mày nhíu lại.

“Thiên Dực, tra xem năm năm trước khi quận chúa rơi xuống nước đã xảy ra chuyện gì”

Hộ vệ đứng một bên chắp tay cung kính tuân lệnh rồi phi thân rời đi.

Phi Yến chỉ lơ đễnh nhìn lướt qua. Nàng đã được học võ công. Những gì họ nói nhất định nàng nghe không sót một chữ. Năm năm trước vì hận mà nàng nhanh chóng rời đi. Bây giờ nhìn lại. Hi Vương phủ này. Từ chủ nhân cho đến hạ nhân. Đều không đơn giản.

Độ mắt Phi Yến rộ lên nét cười. Chuyện này mà có phụ thân Vương Gia này dính vào. Không phải là tốt hơn sao?

VĂN ÁN   —   CHƯƠNG KẾ