CHƯƠNG 8.

(Có H)

“Hạ Nhi, bọn họ giờ đang ở đâu”

Đi nữa đường nàng mới ngớ ra là không biết đường.

“Đi theo nô tì”

Hạ Nhi mỉm cười rồi đi trước. Chưa bao giờ nàng n
Thấy chủ tử hào hứng như vậy mà quên cả đường đi.

Hạ Nhi dẫn đường đi đến ngự hoa viên. Cây cối xung quanh che lấp hết đường đi. Song Phi Yến nhíu mày. Mặt khó chịu nói.

“Ở nơi thế này thì sao tiện làm việc được”

Cẩm Băng và Hạ Nhi đều hiểu ý nghĩa của từ ” làm việc” là gì. Đều cúi đầu. Sắc mặt đỏ ửng.

Khinh thường nhìn hai người. Nàng xung phong đi trước. Lấy khoảng cách nhất định mình hai người phía trong kia.

__________________________________
“Song Phi Yến” một thân trang phục đỏ bó sát người lộ ra những đường cong quyến rũ. Y phục có thể nói là kín đáo nhưng lại rất hở hang. Đường dây màu trắng trên y phục đỏ vòngqua chiếc cổ trắng ngần chạy xuống dưới chia y phục thành hai đoạn để lộ bầu ngực. Khuôn mặt được trang điểm kĩ vừa sắc sảo lại thoát tục.

Nâng chiếc váy thướt tha đi đến.người hơi nhún xuống. Giọng nói lảnh lót vang lên.

“Phi Yến gặp qua sư thúc”

Thần Vu Phong một thân người ngạo nghễ đứng lên. Đi đến nâng tay của “Song Phi Yến” . giọng nói đầy dịu dàng.

“Không cần đa lễ, lại đây ngồi đi”

Bàn tay mảnh khảnh nhỏ nhắn của nàng nắm chặt tay của hắn mà ngồi xuống. Cố gắng cúi đầu để hắn chộ rõ ngực của nàng.

Cái này gọi là nghệ thuật khi không mang tiết khố*.

*áo yếm.

Thần Vu Phong nuốt một ngụm nước bọt. Tránh đi cảnh giác khô nóng.

“Thật ra ta đến đây là để nhận lỗi thay Lam Nhi. Mong nàng bỏ qua cho”

Nét ưu phiền thoáng qua khuôn mặt của “Song Phi Yến” cười bất đắc dĩ.

“Lời của sư thúc nói. Ta nào không giám nghe theo”

Thần Vu Phong lắc đầu. Nắm chặt tay nàng.

“Thật sự nàng cũng đừng ủy khuất. Đối với nữ nhân, ta luôn luôn thay mặt để đòi lại công bằng”

Song Phi Yến thật sự núp sau vườn cây nghe được câu nói này. Đôi mắt hiện lên tia bỡn cợt.

Nàng còn nhớ rõ là ai là người đã giết hại nàng đi.

Thanh Liêm nghiêng đầu qua. Để lộ gáy trắng muốt của mình. Nó toát ra mùi hương khiến người ta có cảm giác muốn lại gần. Khuôn mặt Ủy khuất, nhẹ nhàng rơi nước mắt.

“Sư thúc cứ mở miệng là nơi một Lam Nhi, hai Lam Nhi, vị quận chúa như ta đây nào giám so bì với nàng”

Hắn lúc này mới rạo rực. Từ lúc nào mà khả băng kiềm chế của hắn lại thấp như vậy. Không nói hai lời. Đưa tay vòng qua eo của Thanh Liêm rồi ôm gọn vào lòng ngực rắn chắc của mình.

“Ta xin lỗi, thực bất đắc dĩ ta mới làm như vậy”

Bất đắc dĩ sao?? Nụ cười trên môi Song Phi Yến càng lạnh dần đi.

Thanh Liêm như người không xương. Ngã vào lòng của hắn. Đưa tay đặt ngang qua vật ở dưới thân rồi đưa tay khiêu gợi lên vuốt ve tận cổ họng của hắn.

“Sư thúc, nếu như ta và nàng rơi xuống sông, người sẽ chọn cứu ai”

Thần Vu Phong định hói là cả hai. Nhưng bàn tay không nghiêm túc kia vuốt ve hắn mãnh liệt. Mùi hương kia khiến hắn có cảm giác muốn lại gần. Nó làm lu mờ đi lí trí của hắn.

“Là Phi Yến”

Thanh Liêm khẽ cười. Bàn tay dần dần đi xuống.

“Nếu như người nạp thê tử,người sẽ chọn ai làm Vương Phi”

“Là Phi Yến” cảm giác khô nóng khiến hắn như bốc hỏa. Không biết vì sao những nơi mà nàng chọc vào. Lại ngứa ngứa và tê dại.

Thanh Liêm đưa tay vuốt qua “nơi đó”

Hai hàng lông mày của Thần Vu Phong nhíu lại ngày càng gấp. Chịu đựng sự đau nhức và căng ra từ chỗ đó làm cho hắn cực kì khó chịu. Cánh tay trói buộc vòng eo mảnh khảnh của nàng ngày càng siết chặt.

Đầu ngón tay mềm mại của nàng xẹt qua yết hầu đang chuyển động của hắn. Không có ý định dừng lại cũng không có ý định đùa dỡn. Lại làm người ta bị hút hồn, miệng khô lưỡi ráo.

Thanh Liêm quyến rũ hắn thành công vội buông tay ra. Thần Vu Phong nhận ra sự khác thường. Cúi đầu đưa môi ngậm chặt môi của nàng

“Ưm” tiếng rên khiêu gợi khe khẽ phát ra.

Tóc dài đen của nàng bỗng xõa xuống ôm trọn bộ ngực nữa hở nữa che của nàng. Nàng hé môi thỏa hiệp. Thuận nước đẩy thuyền. Lưỡi của hắn nhẹ liếm xung quanh môi của nàng, thuận tiện tiến sâu vào bên trong. Linh hoạt quấn lấy lưỡi lục soát bên trong sau đó mút hết lưỡi của nàng vào trong miệng của mình.

“Ưm” Thanh Liêm phát ra tiếng rên nhỏ ôm chặt lấy hắn.

Thần Vu Phong ôm chặt nàng như muốn hòa nàng vào thể xác của mình.

Liếm sợi chỉ bạc rơi ra kia rồi cúi đầu hôn qua cổ . tham lam hít thở mùi hương. Một tay kéo thắt lưng của nàng rồi vuốt ve hoa huyệt.

Đầu lưỡi của hắn nhẹ liếm láp từ cằn rồi dần xuống bầu ngực.

Thanh Liêm cố ưỡn người ra để cho thuận tiện. Đưa tay kéo áo bào của hắn xuống đất. Đột nhiên đầu ngực của nàng đau đớn.

Hắn úp mặt vào bầu ngực. Một bên thì cắn mút. Một tay thì xoa nắn.

Y phục của nàng gần rũ bỏ hết thảy. Một bàn tay to lớn không yên phận rúc vào hoa huyệt của nàng. Đâm vào.

“A, đau”. Nước mắt lưng tròng. Thở gấp.

Thần Vu Phong nhướng người lên ngậm cánh môi anh đào. Đầu mươi lại lần nức khuất động bên trong. Đưa vật phía dưới của hắn ma sát vào chỗ hoa huyệt của nàng khiến hai người có cảm giác nóng rực. Bàn tay dịu xoa bóp vùng hoa.

“Rất nhanh thôi, sẽ..hết đau”

Hắn cũng thở dốc. Phả hơi thở vào mặt nàng. Tiếp tục đưa vật đó chà sát.

“Sư thúc, ta khó chịu”

Thanh Liêm quay đầu qua một bên để mặt hắn úp mặt vào bầu ngực của nàng gặm nhấm.

Thần Vu Phong đưa tay kéo mạnh cằm mảnh khảnh của nàng. Cúi đầu nuốt hết nước bọt trong miệng nàng.

“A”

Tay của hắn chơi bầu ngực chán thì lại vòng qua eo của nàng rồi đến phầm ở dưới.

Lưu loát cởi bỏ y phục ra.

“Sư thúc, đừng, rất đau”

Chính đau như thế này là Thanh Liêm giả vờ.

Nhanh nhẹn đưa vậy thể dưới thân của hắn đâm mạnh vào.

“A” nàng kêu thất thanh một tiếng. Đau quá mà khóc nấc lên.

Hắn biết lần đầu tiên của nữ nhân rất đau. Chỉ đành làm cho nàng đau đớn một lần rồi sau này sẽ thoải mái.

Đưa lưỡi liếm biết giọt nước mắt của nàng nhấp vào.

Giọt máu đỏ tươi rơi xuống.

Song Phi Yến lạnh lùng nhìn cảnh này. Hài lòng với việc Thanh Liêm làm. Cúi đầu khiến người ta không biết nàng đang suy nghĩ cái gì. trực tiếp rời đi.

Cẩm Băng và Hạ Nhi mặt đỏ hơn mông khỉ. Cúi đầy không dám nhìn. Chỉ nghe thấy tiếng rên rỉ phát ra.

Tâm hồn nàng đang rất nhỏ a.

“Đi thôi, còn đứng đó làm gì”

Nhìn hai người đang dứng hóa tượng. Ngại ngùng run rẩy. Song Phi Yến tốt bụng lên tiếng

“Tuân” hai người như có được lối đi. Như bị ai rượt đuổi vội chạy nhanh đi về phía trước.

____………_____….._______……_______

“Cô là Hạ Nhi phải không” một người đàn ông trung niên tiến đến. Khuôn mặt đã có nếp nhăn. Vừa nhìn là biết người làm lâu năm trong vương phủ.

Hạ Nhi không ngạc nhiên. Chỉ nhìn ông ta đánh giá qua một lượt.

“Đúng vậy”

“Vậy nhờ cô nương đi thông báo với quận chúa một tiếng, vương gia cho mời”

Hạ Nhi gật đầu thỏa hiệp rồi đi về phía trước.

Song Phi Yến về đến phòng. Thả người nằm xuống giường

Mệt chết nàng rồi! Hai ngày để làm thuốc giải. Xong còn phải đi xem mấy xuân cung đồ* thực tế kinh tởm kia. Người nàng bây giờ gần như không còn sức nữa.

“Chủ tử, vương gia cho mời “

Hạ Nhi ở ngoài nói vọng vào. Nàng biết là chủ tử rất mệt mỏi. Nhưng nàng không nói là chính nàng có tội. Quận chúa cũng có tội.

Hai hàng lông mày của Song Phi Yến khó chịu nhíu lại. Khuôn mặt nhăn nhó. Nằm trên giường lười nhác phun ra hai chữ.

“Phiền phức”

“Chuyện này…” Hạ Nhi rối rắm đứng ở bên ngoài.

“Không đi, muốn gặp thì tự mình vác xác tới” Song Phi Yến lạnh nhạt nói rồi úp mặt vào gối. Ngủ.

Cẩm Băng và Hạ Nhi nghe xong. Tái xanh cả khuôn mặt.

Nàng biết chủ tử mình kì quái. Nhưng không ngờ lại có gan lớn để cãi lại phụ thân của mình. Không biết nói với vương gia xong. Mạng nhỏ của nàng có còn không.

Đau khổ cúi đầu đi.

Vòng qua nhiều đường đi đến y viện chính.

Hít một hơi thật sâu. Hạ Nhi run run  bước vào.

Không khí trong căn phòng rất lạnh.

Vương gia ngồi ngồi chiếc ghế. Khuôn mặt sắc lạnh nhìn thân hình nhỏ bé ngồi phía dưới.

Trên tay cầm ly trà tao nhã thưởng thức. Người đứng một không nói gì. Cầm chiếc quạt lên che nữa khuôn mặt. Dù chỉ.nhìn một nữa người ta cũng cảm.nhận được ánh mắt ấy rất cầu hồn đoạt phách.

Hạ Nhi hít một hơi sâu. Quỳ mạnh xuống đất.

“Xin vương gia thứ tội, quận chúa hiện trong người cảm thấy không khỏe, không thể yết kiến”

Không thể đến! Nam nhân vẫn thần thần bí bí cầm quạt lên che miệng. Không ai chộ rõ neta cười đầy hứng thú của hắn.

Song Vương Thiên nheo mắt lại. Cũng không tỏ vẻ khó chịu.

“Quận chúa nói những gì?”

Hạ Nhi rối rắm. Cắn chặt răng nói.

“Không đi, muốn gặp thì tự mình đến”

“Hay cho một câu tự mình đến” Song Vương Thiên đưa bàn tay to lớn của mình vỗ mặt bàn làm Hạ Nhi Giật mình một cái. Khuôn mặt giãn ra. Không tỏ vẻ gì. Ông rất muốn biết nhi tử của ông có bán lĩnh gì mà bắt ông tự mình đến.

Thần Tâm Quân vẫn mỉm cười như chưa có chuyện gì xảy ra. Dù chưa gặp nhưng hắn rất hứng thú với vị quận chúa này. Dám đối nghịch với phụ thân của mình. Làm bẽ mặt đệ nhất mĩ nữ Đại Hiên. Chất vấn Tam Vương gia.

Năm năm trở lại, tiếng xấu của nàng vẫn vang đầy trời.

Hạ Nhi không biết Song Vương Thiên đang tức giận hay đang vui mừng. Lo lắng cất giọng

“Vương gia. Thật ra…”

Hắn liếc Hạ Nhi một cái sắc lạnh. Rồi đứng dậy uy nghiêm đi về phía trước.

“Ngươi, dẫn đường”

“Sư thúc, đợi ta với”. Thần Tâm Quân vội đuổi theo sau. Nét cười trên khuôn mặt chưa bao giờ giảm.

Hạ Nhi thấy vương gia chịu thỏa thuận. Thở phào nhẹ nhõm rồi dẫn đường.

___________________________________

Song Phi Yến không biết từ lúc nào đã ngồi trên bôi bàn ghế đặt ngoài sân. Nhàn nhã uống trà. Y phục đỏ ngạo nghễ vẫn bay trong gió nhìn ba bóng dáng xa xa bước đến.

Nhìn thấy một người không liên quan đi theo sau. Khó chịu nhíu mày.

“Nghe nói Phi Yến không khỏe trong người?”

Một bóng dáng cao lớn đã đến trước mặt nàng. Một câu hỏi dành quan tâm của phụ thân dành cho nhi tử của mình. Nàng vẫn ngồi uống trà. Không chào mừng mà cũng không xua đuổi.

“Chân của khi tử không được tốt, thật không thể hành lễ”

Nàng chính là lười đi hành lễ trong hoàn cảnh như thế này.

“Thật vậy sao?”

Song Vương Thiên nheo đôi mắt lại. Nghi ngờ hỏi.

Song Phi Yến cũng không vì khí thế của hắn mà sợ hãi. Bỏ qua câu hỏi.

“Phụ thân mời ngồi”

Không siểm nịnh cũng không có thái độ phản bác.
Song Vương Thiên cười một cái rồi ngồi xuống.

Hiếm khi được nhi tử của hắn lời ngồi. Hắn tại sao lại không? Có rất nhiều người đã từng mời hắn. Nhưng hắn lại không thèm để ý. Nhưng đối với đứa con gái này hắn lại thập phần để ý.

Nhìn thấy”người không liên quan” cúng đan tính ngồi xuống. Song Phi Yến lạnh nhạt đặt ly trà xuống.

“Hạ nhi, tiễn khách”

Nàng đã nói rõ hàm ý như vậy. Hạ Nhi nào không hiểu.

“Thật xin lỗi, tứ hoàng tưt, mời”

Hạ Nhi đưa tay ra ý bảo hắn đi.

Thần Tâm Quân khuôn mặt đỏ ửng. Ngại ngùng đưa quạt lên ho khan vài tiếng.

“Ta đi theo sư thúc đến đây, chẳng lẽ quận chúa không biết”

Song Phi Yến cười trừ một tiếng. Chỉ đáp lại một tiếng nhỏ.

“Vậy sao!!?”

Nàng thật sự không biết gì hết nha.

Song Vương Thiên ngồi nhìn cảnh này. Chỉ bỏ mặc cho nhi tử của mình cuồng vọng. Hắn chỉ ngồi xem kịch. Chính là muốn thăm dò, biết được xem nhi tử của mình đã thay đổi như thế nào.

Thần Tâm Quân không thấy Song Phi Yến nói thêm điều gì. Ngại ngùng ngồi xuống. Không có gì là tức giận

Phi Yến thấy rõ độ mặt giày của hắn. Cũng không nói gì thêm. Chuyển chủ đề.

“Không biết người hôm nay đến đây là có việc gì”

“Cũng không có gì qua trọng, chỉ là tứ hoàng tử thay mặt đương kim thánh thượng đến thăm con”

Song Vương Thiên đáp lại.

Tứ hoàng tử? Cái tên này nàng thật sự không biết. Sự kiện về hắn nàng qúa mơ hồ.

Không biết thì không nên tiếp xúc nhiều.

“Vậy xem ra ta đã thất lễ rồi”

Song Phi Yến nói cho có phép.

“Không đúng , là ta sai” khuôn mặt đào hoa cười dịu dàng chăm chú nhìn nàng.

“Vậy là điện hạ tự nói mình sai, theo quy tắc thì ắt hẳn cũng bên bồi thường”

Khóe môi Thần Tâm Quân và Song Vương Thiên giật giật mấy cái. Nên nói là vị quận chúa này không biết quy củ hay là mặt dày vô sỉ đây.

Thật Tâm Quân muốn phản bác cũng không đưỡn từ chối cũng không xong. Đành cắn răng hỏi.

“Ta đây chính là tự mình nhận sai lầm, không biết quận chúa có yêu cầu gì”

Song Phi Yến cười đến độ nguy hiểm. Đây là hắn tự mình dâng nhé.

E thẹn cúi đầu tỏ vẻ rối rắm

“Chỉ sợ, yêu cầu của thần khiến điện hạ không làm được”

Thần Tâm Quân cười cười nói.

“Chỉ cần những thứ ta có thể làm”

“Ba vạn lượng bạc” nàng khẳng định. Nói chắc như đinh đóng cột.

Không lẽ vương phủ nghèo nàn lắm sao????

Thú vị!! Thần Tâm Quân ý cười trên môi càng sâu. Dù hắn phải chỉ ra một số tiền lớn như vậy cũng không an uổng.

“Tốt”

Song Vương Thiên nhíu mày. Quận chúa như nàng không đòi trang sức son phấn mà lại chỉ cần vàng bạc. Những thứ vậy chất xa xỉ. Không lẽ chỉ trong vòng năm năm nàng đã thay đổi đến mức độ hắn không nhìn thấu như thế này.

Song Phi Yến cũng không nói gì. Chỉ nhắm mắt lại rồi mở  mắt ra. Lông mi cong vút còn vương vấn chút nước trên đó.

“Ta rất tốt”

“Hả”. Đột nhiên nghe nàng nói như vậy. Hắn thật sự không hiểu.

“Đã thấy ta rồi, ta cũng xin cáo  từ tứ hoàng tử, “

Có bạc rồi là đuổi khách nhanh như vậy sao?

Thực rất bẽ mặt

CHƯƠNG TRƯỚC  —  CHƯƠNG KẾ