Chương 116d: Trúng tuyển.
Editor: Huyền Vũ

“Thi đậu chính là thi đậu, đừng khiêm tốn. Mình hai ngày nữa còn đợi tiệc mừng của cậu đấy!” Hạ Thược cùng cha mẹ bưng sâm panh tiến tới cười nói.
Vợ chồng Chu Vượng lập tức cười rộ lên, chẳng qua có chút ngại ngùng, “Đương nhiên rồi! Khẳng định phải mời! Chẳng qua chúng ta mở trong xóm, so ra kém khách sạn lớn này, đến lúc đó đừng ghét bỏ nha.”
“Thím à, lúc con còn nhỏ đã ăn không ít cơm ở nhà thím, đã qua nhiều năm không được ăn, vẫn còn nhớ đây này.” Hạ Thược cười nói.
“Đúng đấy, đúng đấy! Tiểu Thược không phải đứa nhỏ coi thường chúng ta đâu. Tục ngữ nói tam tuế khán lão. Chúng ta đều nhìn con bé lớn lên, còn có thể nhìn nhầm được sao?” Người trong thôn cười nói.
Lúc này vợ chồng Chu Vượng mới an tâm hơn.
Hôm nay Lưu Thúy Thúy cũng đã trở lại. Cô vốn muốn ở lại làm công nơi đại học thành phố, thuận đường tham gia khóa huấn luyện người mẫu, nhưng Hạ Thược sắp lên đại học rồi, cô vẫn trở lại.
Chỉ có điều, Lưu Thúy Thúy trở về khiến cha cô có chút quá không thích. Khi Hạ Thược lần lượt mời rượu từng bàn một, cha Lưu bĩu môi vừa uống Mao Đài vừa chép miệng, “Con đúng là không có tiền đồ! Chuyện như vậy cha mẹ con tới tham gia còn không được sao? Xem con gái người ta đi, vừa mở công ty còn tới học đại học Kinh Thành. Sinh ra con đúng là lỗ vốn, Đỗ Bình người ta còn biết ra ngoài làm công, con thì sao?”
Mạnh Thẩm Nhi lập tức kéo chồng, “Bớt nói chút đi! Hôm nay là dịp gì? Mất mặt xấu hổ thì về nhà mất!”
Cha Lưu thừa dịp rượu vào liền quát vợ, “Tôi thấy bà ngứa da, tìm cớ ăn đòn có phải không!”
Lưu Thúy Thúy đứng dậy che chở cho mẹ, “Ba! Hôm nay là Tiểu Thược mời khách, là bữa tiệc của tổng giám đốc tập đoàn Hoa Hạ, nếu ba đánh người ở đây lập tức sẽ bị đưa tới cục cảnh sát đấy!”
Cha Lưu tức giận, vừa định mắng con gái, ngước mắt liền thấy Hạ Thược đi tới, lập tức ngậm miệng lại. Hạ Thược buông tròng mắt, chỉ làm như không thấy, cười cung kính mời rượu, rồi mới nói đi toilet một chuyến, thuận đường gọi Lưu Thúy Thúy ra ngoài.
“Chị Thúy Thúy, chắc hẳn chị cũng biết chuyện trang web Hoa Lạc, công ty giải trí truyền thông Hoa Hạ ở Hồng Kông. Em bên kia có người có thể sắp xếp giúp chị huấn luyện người mẫu chuyên nghiệp, nếu chị thích cái nghề này, nghỉ đông và hè có thể tới Hồng Kông.” Trang web Hoa Lạc sau khi đưa vào hoạt động đã có tiếng vang rất lớn, hiện giờ đa số sinh viên đều biết.
Lưu Thúy Thúy sửng sốt, “Đi Hồng Kông? Ôi mẹ ơi, Tiểu Thược, em coi trọng chị quá rồi! Chị đến nghiệp dư còn chưa học, còn lên chuyên nghiệp?”
“Điều kiện của chị rất tốt, mấu chốt là xem chị có muốn làm chuyến này không. Đừng khách khí với em, chị nếu tương lai thật sự thành người mẫu, chúng ta còn có cơ hội hợp tác.” Lưu Thúy Thúy có ân cứu mạng Hạ Thược, nên giúp cô là điều tất nhiên. Ngành này có quá nhiều quy tắc ngầm, Hạ Thược chân thực có suy nghĩ muốn che chở cho Thúy Thúy, có tập đoàn Hoa Hạ sau lưng, rất nhiều người sẽ cố kỵ, chỉ có điều những lời này Hạ Thược không nói rõ ràng với Lưu Thúy Thúy. Tính tình Lưu Thúy Thúy mạnh mẽ, nội tâm lại là của một cô gái rất tự tôn tự cường, nếu cô biết Hạ Thược có những quyết định này đương nhiên sẽ không tiếp nhận.
Nhưng một Lưu Thúy Thúy với tính tình mạnh mẽ, nội tâm lại dòng kiên quyết, Hạ Thược cảm thấy cô không phải không thể đáp ứng.
“Tiểu Thược, em đối với chị tốt, chị biết. Thế nhưng có chút đột ngột, em có thể để chị suy nghĩ một chút được không?” Lưu Thúy Thúy hỏi. Thật ra cô vẫn cảm thấy có chút đột ngột. Hiện giờ cô vẫn còn là dân nghiệp dư, tiếp xúc với giới người mẫu còn ít, hiện giờ mà nói là vẫn còn rất thích, hơn nữa thu nhập hậu hĩnh, đường đi tốt rồi có thể cho em trai của cô đi học, cũng có thể sớm ngày cải thiện cuộc sống của mẹ. Nhưng cách nghĩ của Lưu Thúy Thúy rất đơn giản, cô nghĩ có thể có một người chị học đại học, làm người mẫu nghiệp dư, thu chút khoản lợi nhuận mặt bìa cũng đã không tệ rồi, nhưng không ngờ còn có đường đi tốt hơn.
Cô có cơ hội trở thành một người mẫu chuyên nghiệp? Nhưng phải tới Hồng Kông, điều này khiến cô có chút do dự. Nói thực ra, cô là cô gái nông thôn mạnh mẽ chịu được khổ, nhưng trong nội tâm vẫn có chút tự ti.
“Được, chị suy nghĩ đi, suy nghĩ kỹ rồi gọi điện thoại cho em.” Hạ Thược cười nói. Lần trước khi trở về liền mua điện thoại di động cho Lưu Thúy Thúy, trong điện thoại đã có số điện thoại của cô.
Lưu Thúy Thúy đáp ứng, hai người lại cùng nhau trở về đại sảnh tiệc.
Hôm nay bữa tiệc tiến hành đến khi rất muộn mới tan, ngày hôm sau Hạ Thược chuẩn bị lại mời Trần Mãn Quán, Tôn Trường Đức và quản lý cấp cao trong công ty, nhưng bào ban đêm, Hạ Thược liền nhận được điện thoại của Lưu Thúy Thúy.
“Tiểu Thược, chuyện em nói, chị đã quyết định! Do em sắp xếp đi.” Đầu bên kia điện thoại vang lên giọng nói của Lưu Thúy Thúy.
Hạ Thược nghe ra có gì không đúng liền hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”
“Người kia, ông ta căn bản chính là một kẻ điên! Cũng vì hôm nay trên bàn rượu mẹ chị nói ông ta hai câu, ông ta về đánh mẹ của chị. Em trai đứng ra khuyên can, ông ta thiếu chút nữa đã đánh chết em trai chị. Chị không thể để mẹ và em trai mình đi theo ông ta nữa, chị phải sớm đón bọn họ đi.” Giọng điệu của Lưu Thúy Thúy quyết tuyệt.
Hạ Thược nghe xong thở dài, mỗi nhà đều có hoàn cảnh khó nói, nhưng đối với Lưu Thúy Thúy mà nói chưa hẳn không phải chuyện tốt. Quyết định này của cô có lẽ sẽ thay đổi cuộc sống của mẹ và em trai của cô.
“Được, em sẽ sắp xếp.” Hạ Thược an ủi Lưu Thúy Thúy mấy câu rồi mới cúp điện thoại.
Ngày hôm sau, Hạ Thược dựa theo kế hoạch mời người công ty, rồi đặt vé máy bay chuẩn bị trở về Hồng Kông.
Chuyện đợi cô ở Hồng Kông chính là nghi thức hoàn thành tổng bộ bất động sản Ada, cùng với sau khi chỉnh hợp khi đã mua tuần san Cảng Môi mở họp báo bắt đầu đưa vào hoạt động.
Hai chuyện này Hạ Thược quyết định tổ chức trong cùng một buổi lễ là được.
Ngày Hạ Thược trở về Hồng Kông đã là giữa tháng tám, còn Từ Thiên Dận không có tin tức gì. Trong khi quân diễn, di động của hắn không gọi được, Hạ Thược cũng không muốn quấy rầy hắn, mặc dù trong lòng nhớ nhung, nhưng vẫn tự nói với bản thân đợi cô trở lại từ Hồng Kông là có thể gặp hắn rồi.
Hạ Thược mang theo suy nghĩ này nhanh chóng hiểu rõ nỗi lòng, ngồi trên máy bay trở về Hồng Kông.
Ngày đến Hồng Kông, đầu tiên Hạ Thược nhận được lời mời của La Nguyệt Nga — cô đã sinh mổ hai ngày trước, sinh ra một đôi long phượng thai.
Hạ Thược vừa xuống sân bay liền giao hành lý cho Triển Nhược Nam và Khúc Nhiễm tới đón, sau đó đi ô tô chạy tới bệnh viện.
Trong phòng bệnh đơn sang trọng của bệnh viện tư nhân, La Nguyệt Nga đang nằm trên giường, y tá ôm hai người con vội tới cho cô xem. Sau khi Hạ Thược vào cửa liền thấy người La gia trong phòng đều vui mừng xoay quanh, Trần Đạt đứng bên cạnh vợ, vợ chồng hai người mỗi người ôm một đứa bé, trên gương mặt đều ngập tràn nụ cười từ ái.
Một màn này khiến Hạ Thược không vừa vào cửa không nhẫn tâm quấy rầy, cô biết ngày này đối với La Nguyệt Nga và Trần Đạt mà nói là không dễ dàng gì.
Nhưng Hạ Thược đứng ở cửa yên tĩnh ngược lại vẫn bị người La gia nhìn thấy.

Chương kế >>