Chương 6b: Hứa hẹn, tập huấn quân sự

Editor: Huyền Vũ

Lời này lại khiến hai vợ chồng Hạ Chí Nguyên mới định thần lại đã lập tức sửng sốt, chẳng qua hiện giờ thêm cả Hạ Thược cũng sửng sốt nữa.

“Cái gì? Ông cụ biết rồi?” Hai mắt Hạ Chí Nguyên nhìn chằm chằm.

Từ Thiên Dận gật đầu, “Ông nội không phản đối.”

Điều này khiến Hạ Chí Nguyên và Lý Quyên liếc nhìn lẫn nhau, hai người cũng không biết nên nói gì nữa.

Hạ Thược nhìn Từ Thiên Dận, cô hiểu sư huynh, hắn chưa bao giờ nói dối. Lời của hắn mặc dù ngắn gọn, nhưng đều là câu nói thật. ‘Không ý kiến, không phản đối’ trong lời hắn nói cũng không nói rằng ông cụ đồng ý.

Nói cách khác, Từ lão gia vẫn chưa tỏ thái độ chính xác.

“Ông cụ không nói phân biệt dòng dõi?” Rất lâu sau Hạ Chí Nguyên mới tìm lại giọng nói của mình.

Từ Thiên Dận nhìn Hạ Chí Nguyên, “Ông nội xuất thân nông dân.”

Một câu khiến Hạ Chí Nguyên lập tức câm nín.

Quả thật trước thời kỳ kháng chiến, mọi người đều xuất thân là dân chúng bần khổ, lão nhân gia chưa hẳn có ý kiến về dòng dõi. Nhưng lập quốc cũng đã được nửa thế kỷ rồi, ở trong trung tâm quyền lực lâu như vậy thật sự sẽ không thay đổi sao? Cho dù Từ lão gia không có ý kiến về dòng dõi, nhưng những người khác trong Từ gia chẳng lẽ không có sao?

Nghĩ tới đây, Hạ Chí Nguyên thở dài nặng nề.

“Ăn cơm đi, ăn xong lại nói.” Hạ Chí Nguyên chỉ một ngón tay tới những món ăn đã nguội trên bàn.

Không nói tới đồ ăn đã nguội, mà ngày hôm nay tất cả mọi người cũng không có tâm trạng ăn cơm. Ngược lại Từ Thiên Dận chỉ trầm mặc ăn trong chốc lát, rồi gọi nhân viên phục vụ khách sạn, mang mấy đĩa đồ ăn trên bàn đi hâm nóng lại.

Hạ Thược nhìn mấy món ăn trên bàn liền thấy ấm lòng vui vẻ. Mấy món ăn này đều là những món cha mẹ cô động đũa nhiều nhất, đương nhiên cũng là những món cô thích ăn.

Vợ chồng Hạ Chí Nguyên và Lý Quyên cũng phát hiện ra, hai người chỉ liếc nhìn nhau, không nói gì.

Đến khi ăn cơm đã gần xong, Hạ Chí Nguyên mới đặt đũa xuống nói: “Cha và Tiểu Từ có mấy lời, hai mẹ con đi vào phòng trước đi.”

Hạ Thược nhìn cha mình, Lý Quyên đứng dậy nhìn con gái một cái, ra dấu mắt cho cô, Hạ Thược đành phải đi ra ngoài theo mẹ trở về phòng khách sạn, để lại Từ Thiên Dận một mình đối mặt với cha mình.

Về đến phòng, Lý Quyên ngồi xuống trước, nhìn con gái đóng cửa phòng đi tới, ánh mắt không biết là trách cứ hay bất lực. Hạ Thược mỉm cười, nụ cười điềm tĩnh cùng với chút ý nịnh nọt. Lý Quyên lập tức nở nụ cười, vừa cười vừa trừng cô, “Con đã biết cái gì cũng giấu ba mẹ rồi! Chuyện lớn như thế cũng dám gạt cha mẹ!”

Hạ Thược chỉ cười không nói. Cô nói thế nào được đây? Có thể nói vì biết cha mẹ không đồng ý nên mới cố ý không nói sao?

“Đúng là ngược, mẹ và cha con đã sớm được gặp con rể mà lại chả hay biết gì!”

Hạ Thược lại cười, nụ cười càng tươi hơn một chút.

“Con nghĩ sao vậy? Tiểu Từ lớn hơn con mười tuổi đấy! Chênh lệch tuổi tác cũng quá lớn rồi!” Lý Quyên lại bất lực oán trách con gái mình.

Hạ Thược nghe xong mới ngồi xuống bên cạnh mẹ mình, “Mẹ, tính tình sư huynh thế nào mẹ và cha con đều thấy được. Tính cách anh ấy thật ra không lạnh lùng đâu, chỉ không nói nhiều lắm thôi, nhưng là người thận trọng, rất biết chăm sóc người khác.

“Mẹ biết.” Lý Quyên thở dài, ăn ngay nói thật, “Tiểu Từ là đứa trẻ ngoan, mẹ nhìn ra được. Mẹ không có ý kiến gì về nhân phẩm của Tiểu Từ, chẳng qua cậu ta lớn hơn con rất nhiều, hơn nữa cửa Từ gia quá cao. Thược à, mẹ và cha con sợ sau này con phải chịu uất ức, con hiểu không? Con gả vào Từ gia, cha mẹ con đời này xem như được vinh quang rồi, con gái có thể gả vào gia đình đồng huân khai quốc nha, còn có điều gì có thể diện hơn so với điều này? Nhưng cha mẹ thà rằng con gả tới gia đình có bậc cấp thấp chút, người ta sẽ coi con là bảo bối trong cung, sống khá giả không phải chịu uất ức, cha mẹ cũng không làm chủ được cho con!”

Lý Quyên nói tới đây hai mắt liền ửng đỏ, “Cũng vì mẹ và cha con không có bản lĩnh gì, nếu chúng ta là loại cha mẹ có thể nhẫn nhịn cũng không cần sợ con phải chịu ủy khuất.”

Hạ Thược nhanh chóng lấy khăn giấy cho mẹ, trong lòng cảm thấy ấm áp, ngoài miệng trấn an, “Mẹ, mẹ và cha suy tính thế nào con hiểu rõ, nhưng cả hai đánh giá con hơi thấp quá rồi đấy. Cha mẹ sao lại cho rằng con nhất định sẽ là người chịu ủy khuất? Con gái của cha mẹ có phải người chịu ủy khuất hay không đến giờ cả hai còn không rõ sao?”

Lý Quyên lau nước mắt, sửng sốt, lập tức nói: “Mẹ biết con sẽ không bị ức hiếp, nhưng đến Từ gia con không bị uất ức, con sẽ phải nháo với người Từ gia, đó cũng không phải chú bác của con, con còn muốn đối xử với người Từ gia như với chú bác nhà mình sao?”

“Đương nhiên không thể.” Hạ Thược cười, chẳng qua nụ cười có phần thâm trầm.

Đối đãi với người khác thì phải dùng thủ đoạn khác.

Quan lớn hơn nữa chẳng phải vẫn là người thường sao?

Người thường, vậy thì dễ đối phó rồi.

Đương nhiên, Hạ Thược không hi vọng phải dùng thủ đoạn gì với người Từ gia. Hiện giờ chỉ là giả thiết bọn họ sẽ tìm cô gây phiền toái trước. Hiện giờ chẳng phải còn chưa thấy sao? Nếu không nghiêm trọng như vậy là tốt nhất.

Lý Quyên nhìn con gái cười, biết cô có lẽ lại đang nghĩ tới gì đó. Lúc đó khi chú bác trong nhà chọc tới cô, cô cũng cười như vậy, kết quả âm thầm mời người xã hội đen tới.

Lý Quyên có chút lo lắng, Hạ Thược lại trấn an nói: “Mẹ, mẹ yên tâm đi, con làm việc gì trong lòng đều nắm chắc, mẹ hoàn toàn không biết sao?”

Lý Quyên cũng không biết nên nói gì nữa mới tốt, qua một lúc lâu sau chỉ thở dài, “Đều do mẹ suy nghĩ quá nhiều, lúc trước nhìn ra quan hệ của con với sư huynh tốt còn tưởng cậu ta quan tâm con như em gái, nào ngờ hai người trẻ tuổi các con… Hả!”

Lý Quyên vốn đang lầm bẩm, nhưng bất chợt nhớ tới chuyện quan trọng, sắc mặt lập tức thay đổi, quay đầu nhìn con gái, dò xét, “Con nói cho mẹ nghe, Tiểu Từ nó… không… không làm gì con chứ?”

Hạ Thược sửng sốt, nhanh chóng lắc đầu, “Không có! Mẹ, mẹ nghĩ cái gì vậy?”

Việc này đương nhiên chỉ có thể phủ nhận, dám thừa nhận, hôm nay cô và sư huynh đều sẽ bị đánh.

Lúc này Lý Quyên mới thở phào một hơi.

Hạ Thược nhìn thời gian, đã một giờ chiều rồi, xem ra buổi tập huấn quân sự chiều nay cô phải xin nghỉ rồi. Hạ Thược đánh giá quả không sai, Hạ Chí Nguyên và Từ Thiên Dận nói chuyện với nhau gần hai tiếng đồng hồ, cũng không biết Từ Thiên Dận nói  ít như vậy, sao Hạ Chí Nguyên lại có thể nói chuyện với hắn lâu như vậy.

Hạ Thược không biết cha và Từ Thiên Dận nói chuyện gì, chỉ thấy khi hi người tới gõ cửa phòng, sắc mặt Hạ Chí Nguyên khá tốt.

“Được rồi, nghe nói còn đang tập quân sự phải không? Vậy nhanh chóng quay trở lại trường học đi, cha và mẹ con ở Kinh Thành thêm một đêm, ngày mai sẽ đi, trong nhà còn có việc.” Hạ Chí Nguyên vừa vào cửa đã nói.

Hạ Thược thấy cũng đã ba giờ, hơn nữa ngày mai cha mẹ sẽ đi rồi, cho nên lúc này cô mới trở lại trường học mà không còn suy nghĩ gì nữa, thế là cô liền cùng Từ Thiên Dận đi ra hành lang khách sạn, bảo hắn về trường học trước, xế chiều hôm nay coi như cô xin nghỉ. Hơn nữa, Hạ Thược còn đề xuất bảo Từ Thiên Dận ngày mai không cần tới đại học Kinh Thành xem cô tập quân sự nữa, như vậy ảnh hưởng không tốt, hơn nữa hắn mới nhậm chức quân khu Kinh Thành, công vụ chắc chắn rất nhiều, cô cũng không muốn khiến hắn phải chậm trễ công việc.

Hạ Thược đã yêu cầu, đương nhiên Từ Thiên Dận đáp ứng. Hiện giờ hai người đều đã ở Kinh Thành, mà Hạ Thược còn học đại học, thời gian nhiều hơn rất nhiều so với thời cấp ba, số lần hai người gặp mặt cũng sẽ nhiều hơn, không cần phải nóng lòng trong thời gian tập huấn quân sự này.

Chương kế>>>