Chương 6c: Hứa hẹn, tập huấn quân sự
Editor: Huyền Vũ

Sau khi Từ Thiên Dận đi, Hạ Thược ở lại khách sạn cùng cha mẹ cả đêm. Ngoài dự đoán của mọi người chính là vợ chồng Hạ Chí Nguyên và Lý Quyên cũng không nói thêm gì chuyện này nữa, chẳng qua sáng sớm khi ra sân bay, Hạ Chí Nguyên mới nhìn con gái, ánh mắt có chút cảm khái.
“Con nghe đây, nếu sau này người Từ gia muốn con tới nhà chơi, hoặc ăn bữa cơm, con phải thoải mái đi. Nhớ kỹ, mặc dù dòng dõi chúng ta kém hơn, nhưng không mất thể diện. Nếu bọn họ gây khó dễ cho con, việc hôn sự này không nói cũng được, cha mẹ tuyệt đối sẽ không để con phải chịu ủy khuất. Nghe rõ chưa?”
Hạ Thược cười gật đầu, trong lòng ấm áp.
Sau khi tiễn cha mẹ về, khi Hạ Thược quay trở lại đại học Kinh Thành thì cũng đã sắp tới trưa. Cô tính toán thời gian, buổi tập huấn quân sự sáng đã sắp kết thúc rồi, Hạ Thược cũng không tới sân tập nữa, dứt khoát trở về ký túc xá.
Trong ký túc xá, cô vẫn chưa dọn dẹp xong. Ngày đó sau khi mẹ vội tới ký túc xá của cô dọn dẹp, buổi tối cô không trở về, mà ngủ cùng cha mẹ ở khách sạn. Sau khi cha mẹ đi rồi, trong trường học lại kiểm tra sức khỏe, Hạ Thược và Liễu Tiên Tiên, Miêu Nghiên, Nguyên Trạch và Chu Minh Húc cùng đi ra ngoài trường chơi một đêm không về. Hôm sau là lễ khai giảng, sau khi xảy ra sự kiện cầu hôn, Hạ Thược trốn ở bên ngoài cả đêm, tói hôm qua cũng ngủ ở khách sạn với cha mẹ, vì vậy tính ra mấy hôm khai giảng cô vẫn chưa từng ngủ một đêm nào ở khách sạn.
Không chỉ chưa từng ngủ qua, đến cả hành lý cũng còn chưa dọn dẹp xong.
Hạ Thược dọn dẹp xong đồ đạc trong ký túc xá rồi mới vào toilet rửa mặt, lúc đi ra nghe thấy tiếng cửa phòng ký túc mở, nữ sinh đi vào đang nói chuyện.
“Cậu nói xem Miêu Nghiên kia là người từ đâu tới? Sao nói chuyện nhỏ tiếng như vậy? Rất giống đồ nhà quê mới từ nông thôn lên ấy!”
“Còn không phải từ nông thôn tới sao? Nghe nói thành tích cũng chẳng thế nào cả, nhà ở tỉnh biên giới, thi đậu với điểm số thấp đấy.”
“Khó trách! Tôi thấy sao nói nhỏ như vậy, khi tập quân sự đến cả trình diện cũng không dám kêu lớn tiếng. Còn tiếp tục như vậy nữa, đợi tới ngày khảo hạch chắc chắn sẽ liên lụy khoa chúng ta.”
“Khảo hạch cái gì? Cậu không thấy huấn luyện viên cũng không dám huấn luyện nghiêm chỉnh sao? Ai bảo lớp chúng ta có tư lệnh phu nhân kia chứ?”
Hai người vừa nói vừa cười đi vào, dứt lời mới nhìn rõ hành lý trên vị trí giường chiếu của Hạ Thược trong ký túc xá đã được dọn dẹp xong.
Cả hai cùng kinh ngạc, mấy hôm khai giảng mấy cô biết bản thân được phân cùng một phòng ký túc xá với Hạ Thược, nhưng cô suốt hai ngày đều không trở về, chiều hôm qua và sáng hôm nay đều xin nghỉ, cả lớp đều nói cô nhất định hẹn hò với Tư lệnh rồi.
Sao đã trở lại rồi?
Trong lòng hai người vang lên tiếng thình thịch, đồng loạt dừng bước lại, khi trông thấy Hạ Thược bước từ trong phòng rửa tay ra, sắc mặt cả hai đã hoàn toàn trắng bệch.
Giá trị con người Hạ Thược là tổng giám đốc công ty mấy trăm triệu, chỉ dựa vào điểm ấy thôi cũng đã khiến các cô phải ngước nhìn rồi. Hơn nữa, bây giờ cô còn là người trong tim của Thiếu tướng trẻ tuổi nhất quốc gia, nghe nói vị Từ Tư lệnh kia có bối cảnh gia đình không đơn giản. Đám cưới quân thương khiến bao người phải ngước lên nhìn thân phận của Hạ Thược, thân là sinh viên đại học Kinh Thành, hai người làm sao có thể không rõ?
Chính vì hiểu được cho nên khi nói thị phi sau lưng Hạ Thược, đúng lúc bị cô nghe thấy, cả hai mới biến đổi sắc mặt.
Ánh mắt Hạ Thược rất lãnh đạm, đi tới bên bàn dọn dẹp sách giáo khoa đại học, giọng điệu bình bình nói: “Bình luận sau lưng người khác là không đúng, tôi cho rằng loại vấn đề phẩm đức cơ bản này học sinh tiểu học hẳn cũng biết chứ nhỉ.”
Cả hai nữ sinh kia lập tức đỏ mặt, cười mất tự nhiên, một câu cũng không dám trả treo lại. Hạ Thược đã thu dọn sách vở xong, ngẩng đầu nhìn hai người, nhẹ nhàng gật đầu, “Tôi cũng cảm thấy tập huấn quân sự liên quan tới vinh dự của lớp khoa, không thể thoải mái được.”
Hai nữ sinh kia sửng sốt, nghe ra được lời Hạ Thược nói có ý gì. Còn Hạ Thược trực tiếp rời khỏi ký túc xá, đi trong hành lang thấy được không ít nữ sinh trở về ký túc xá, thấy Hạ Thược không khỏi nhìn chăm chú. Hạ Thược lãnh đạm với những ánh mắt xung quanh, đi tới đầu cầu thang liền chạm trán Miêu Nghiên vừa trở về, cả hai cùng ra ngoài ăn cơm.
Liễu Tiên Tiên là chuyên ngành vũ đạo hệ âm nhạc, không ở cùng một tòa ký túc xá với Hạ Thược và Miêu Nghiên. Cả hai đi tới tòa nhà ký túc xá của Liễu Tiên Tiên, cô nàng này đã tắm rửa thay quần áo xong, trang điểm xinh đẹp mới đi xuống lấu. Vừa nhìn thấy Hạ Thược liền cười nói: “Ơ, tư lệnh phu nhân đứng đây đợi mình sao? Thực có thể diện mà! Không được, mình phải phát tán chuyện này lên mạng, lăng xê bản thân một chút mới được.”
Hạ Thược biết Liễn Tiên Tiên là người độc miệng, chẳng muốn so đo với cô, gọi điện thoại cho Nguyên Trạch và Chu Minh Húc, cả năm người cùng đi ăn cơm.
Nguyên Trạch gặp Hạ Thược, thần sắc vẫn như thường. Mặc dù trường học đồn rằng Hạ Thược xin nghỉ buổi tập huấn quân sự đích thị đi hẹn hò với Từ Thiên Dận, nhưng hắn có thể thấy được nét mặt Hạ Thược vẫn cười ấm áp. Hai người đã là bạn bè nhiều năm, Nguyên Trạch còn không hiểu tính cách Hạ Thược sao, cô trước giờ không phải người thích phách lối, sao có thể đang tập huấn quân sự liền rời khỏi, dẫn tới chú ý của người khác được?
Cô tất đã gặp phải chuyện gì đó cần phải rời đi.
Quả nhiên, trong bữa cơm trưa, Hạ Thược nói ra chuyện cha mẹ tới Kinh Thành, cùng nhận được ánh mắt kinh ngạc của Nguyên thiếu và Chu Minh Húc, ánh mắt lo lắng của Miêu Nghiên và tiếng cười có chút hả hê của Liễu Tiên Tiên.
Buổi chiều Hạ Thược một lần nữa trở lại lớp tập quân sự, nhưng bắt đầu từ lúc này, những học sinh mới lớp năm nhất khoa kinh tế được tiêu dao một ngày rưỡi bắt đầu cường độ huấn luyện cao ma quỷ.
Huấn luyện viên như muốn bù lại cường độ tập của mấy buổi trước đó, người khác ca hát lúc tập luyện, bọn họ cũng huấn luyện, người khác nghỉ ngơi, bọn họ đứng hành quân, khi người khác ca hát chơi trò chơi dưới tàng cây, bọn họ liền chạy quanh thao trường.
Mấy ngày trôi qua, lớp năm nhất khoa kinh tế bắt đầu oán thán.
Hai nữ sinh ngủ chung phòng với Hạ Thược đương nhiên cho rằng là Hạ Thược ra dấu cho huấn luyện viên, nhưng chuyện này nói ra ai sẽ tin đây!
Hạ Thược chính là người của lớp năm nhất khoa kinh tế, huấn luyện, cô cũng huấn luyện theo, hành quân, cô cũng đứng hành quân, phơi nắng, cô cũng phơi nắng, chạy thao trường, cô cũng chạy. Nam sinh trong lớp còn phải kêu khổ trước cường độ luyện tập mệt mỏi, cô thân là con gái trông có vẻ nhu nhược yếu đuối, có thể góp bản thân vào sao?
Nói bậy!
Hai nữ sinh kia nổi giận đến mức muốn đòi mạng, lại nhìn Hạ Thược, trong lòng cũng ngạc nhiên, không biết tại sao cảm thấy tập quân sự đối với Hạ Thược mà nói dường như rất nhẹ nhàng. Nam sinh đã mệt tới mức mồ hôi đầy người, cô lại trông có vẻ rất sạch sẽ. Huấn luyện nửa tháng, ai ai cũng phơi nắng đến mức đen thêm một lớp da, các nữ sinh trong ký túc xá nửa sống nửa chết, vậy mà làn da cô vẫn trắng như ngọc sứ. Luyện tập trên thao trường không biết đã thu hút biết bao ánh mắt của người khác.
Trên đời này luôn có người so với người khác càng khiến người khác giận điên.
Vậy mà lại không thể giận được, chỉ có thể đem ra so sánh.
Ngày mai sẽ là thời gian khảo hạch tập huấn quân sự, quay ngày mai thì thời gian tập huấn đã xong, xế chiều hôm nay huấn luyện viên hiếm có được thả lỏng một chút, thả cho đám người nghỉ ngơi trước thời gian.
Các nam sinh chạy tới dưới tàng cây râm mát ngồi xuống nghỉ ngơi, các nữ sinh thì chạy vào toilet rửa mặt, thoa kem chống nắng.
Người vào toilet nhiều khó tránh khỏi có va chạm. Hạ Thược vừa muốn đi ra ngoài liền nghe thấy bên trong thét lên một tiếng đầy kinh hãi, sau đó một người kêu lên: “Không mở to mắt a!”
Hạ Thược quay đầu thấy người mắng chửi chính là người ngủ cùng phòng ký túc với mình, tên là gì thì cô cũng không để ý. Mà nữ sinh bị mắng gương mặt xinh xắn, hai mắt như hai thanh đao nhỏ rất linh hoạt, bị người ta mắng cũng chỉ mỉm cười, thanh tao gật đầu, “Đúng, tôi không mở to mắt.”
Cô ta dứt khoát thừa nhận khiến nữ sinh cùng phòng với Hạ Thược sửng sốt, ngay sau đó cô ta cảm thấy ngón tay hơi đai, nhưng cũng không để ý nhiều.

Chương kế>>>