Chương 7: Đi bệnh viện

Bởi vì chỉ quay chụp cảnh ngồi học và biểu cảm hưởng thụ khi ăn bánh Sochi, nên việc quay chụp rất thuận lợi rất nhanh chóng, còn chưa tới một giờ chiều đã quay chụp xong rồi.

Quay chụp xong, mấy người Châu Hồ được như ý nguyện, ngoại trừ những phụ kiện đắt tiền, quần áo quay chụp lần này được phía đối tác tặng luôn cho họ. Tuy rằng quần áo này chỉ là bình thường không phải của thương hiệu đắt đỏ gì, nhưng mấy người Châu Hồ rất là vui mừng.

Lúc ra về, quản lý Khang dự tính đưa các thành viên về nhà xong anh mới đưa Cao Từ đi bệnh viện. Chỉ là các thành viên đòi nói muốn đi theo, cuối cùng một xe tám người một đường tới bệnh viện.

Cao Từ cũng thực bất đắc dĩ, cô phát hiện, sau khi những người này thấy vết bầm trên đùi của cô, thái độ của họ đối với cô rất kỳ lạ, khiến cô không thoải mái chút nào.

Thời điểm đi vào phòng khám, mấy người Châu Hồ cũng theo sát phía sau. Một đám tám người, lúc bác sĩ ngẩng đầu nhìn bọn họ, cũng bị giật mình.

“Ai là Cao Từ?” Bác sĩ nhìn vào danh sách đăng ký khám bệnh, mở miệng hỏi.

Cao Từ tiến lên phía trước. “Là em!”

“Những người kia là ai? Người thân? Đi khám bệnh thôi mà có cần đi đông như vậy không?” Bác sĩ vừa cười vừa hỏi.

Quản lý Khang vội tiến lên đứng phía sau Cao Từ, cười cười trả lời thay. “Bọn nhỏ là vì lo cho thằng bé nên cứ đòi đi theo.”

Cao Từ bĩu môi, nói thầm trong lòng, các cô vốn không thân như vậy đi.

Nghĩ vậy, nhưng không nói ra miệng.

Vị bác sĩ lại chỉ cười, chỉ vào mấy cái ghế ở trong phòng nói với mấy người Châu Hồ. “Các cậu ngồi bên đó đi!”

Mấy người Châu Hồ ngồi xuống ghế, quản lý Khang lại không có ngồi mà vẫn đứng ở phía sau lưng Cao Từ.

Bác sĩ nhìn Cao Từ, Cao Từ liền ngồi vào ghế cạnh bàn, bác sĩ hỏi:

“Bệnh sao đây?”

Cao Từ nhìn xuống bắp đùi của mình. Cô hiện vẫn còn mặc bộ quần áo quay chụp ban nãy. Quản lý Khang nói để thuận tiện cho bác sĩ thăm khám.

“Em sơ ý bị đụng trúng, nên bị bầm!” Vừa nói chỉ vào đùi của mình.

Bác sĩ nhìn nhìn, sau đó nắm ống quần của Cao Từ kéo dịch lên để nhìn cho rõ vết bầm, vừa kéo lên, liền nhìn thấy một mảnh tím lịm thật lớn che trọn bắp đùi, ông nhíu mày, nghi hoặc hỏi:

“Bị đụng trúng cái gì mà bị bầm tới như vậy?” Hỏi xong, lại sờ sờ ấn ấn vào vết bầm, rồi lại đánh giá biểu cảm của Cao Từ. Thấy mặt mày của cô thản nhiên như không, ông nhướng mày, lại ấn mạnh hơn một chút, hỏi:

“Đau không?”

Trán của Cao Từ toát ra mồ hôi lạnh, biểu cảm vẫn như cũ. Nhìn vào mắt bác sĩ, chớp chớp mắt hai cái, mới chậm rãi gật đầu: “Đau!”

Bác sĩ nhìn đôi mắt trong suốt của Cao Từ, liền nhủ thầm, cậu nhóc này có đôi mắt thật đẹp. Hắn giọng một cái, mới cười nói:

“Cậu đau mà không thấy mày cậu nhíu một cái, nhìn mặt cậu không có chút biểu cảm gì gọi là đau.”

Cao Từ mím môi, chỉ nhìn bác sĩ mà không trả lời.

Bác sĩ lại kiểm tra một chút, ấn ấn vài chỗ, vừa kiểm tra vừa đánh giá biểu cảm của Cao Từ. Nói thật nếu không phải ông nhìn ra được đây là vết thương thật, còn tưởng rằng đây là vết thương giả nữa. Biểu cảm của cậu thiếu niên này thực sự khiến ông hoang mang ah. Không một chút gì tỏ vẻ rằng đang bị đau.

Bác sĩ thu hồi tay, chỉ vào chiếc giường ở phía sau tấm màn bên cạnh, nói: “Cậu lên giường nằm đi, để tôi dùng máy soi kiểm tra.”

Cao Từ ngoan ngoãn đứng lên đi tới chiếc giường nhỏ nằm xuống, quản lý Khang vẫn theo sát ở bên cạnh Cao Từ.

Bác sĩ đứng lên, mang găng tay vào, sau đó dùng máy soi chiếu kiểm tra. Vừa kiểm tra vừa hỏi:

“Bị đụng trúng từ lúc nào?”

Cao Từ rối rắm, cô nên nói thật sao?

Bác sĩ nhướng mắt nhìn Cao Từ, chờ cô trả lời. Mà Cao Từ, chần chừ một hồi, do dự một hồi vẫn là thành thật đáp.

“Khoản mười ngày rồi!”

Bác sĩ còn chưa nói chuyện, quản lý Khang ở phía sau bác sĩ đã sửng sốt nhảy dựng lên.

“Gì? Cậu bị như vầy đã mười ngày rồi?”

Ngồi ở ghế chờ bên ngoài sáu người Châu Hồ và Tiểu Lý cũng sửng sốt mà liếc mắt nhìn nhau, rồi đồng loạt chuyển mắt nhìn về phía bên này của Cao Từ.

Cao Từ mím môi, không dám đối mặt với quản lý Khang. Cô biết mà, chuyện này thế nào cũng sẽ bị lộ.

Mọi người sẽ nghĩ cô thế nào? Cười nhạo cô vô năng yếu ớt? Hay là thương hại cô? Hay cho rằng cô cố tỏ vẻ đáng thương cầu sự thông cảm của họ?

Cao Từ rất sợ bị một trong ba ánh nhìn bên trên, cho nên cô mới che giấu vết bầm ở chân của mình. Hiện tại… cô có chút không dám nhìn vào mắt những người khác.

Bác sĩ thì lại nhíu nhíu mày, cẩn thận dùng máy kiểm tra thật kỹ một hồi, mới nói: “Bị đã mười ngày, theo lẽ phải hết bầm rồi chứ, sao tới bây giờ vẫn còn?” Dừng một chút, giống như phát hiệt cái gì, bác sĩ đột nhiên hô lên: “Khoang đã!” Sau đó biểu cảm trở nên nghiêm túc:

“Cậu nói vết bầm này là bị đụng trúng đã mười ngày sao? Nhưng tôi phát hiện, vết bầm này không giống như bị đụng trúng mười ngày, mà giống như mỗi ngày đều bị “đụng” một vài lần. Dựa theo sắc tố màu da, trong vết bầm tím này của cậu có mới có cũ, ít nhất là mỗi ngày đều bị đụng trúng đi?”

Bác sĩ vừa hỏi xong liền ngẩn đầu nhìn về phía quản lý Khang Thành, rồi lại liếc mắt nhìn ra mấy người Tiểu Lý và Châu Hồ ngồi bên ngoài, ánh mắt toát ra sự nghi ngờ cùng dò xét.

Mà mấy người Châu Hồ ở bên kia cùng quản lý Khang Thành ở bên này nghe xong liền sửng sốt, hoàn toàn lâm vào trạng thái kinh ngạc và suy ngẫm.

Bác sĩ nhìn lướt mọi người một vòng, lúc này mới chuyển mắt nhìn Cao Từ, nghiêm túc hỏi: “Cậu bé, cậu có cần sự giúp đỡ của pháp luật hay không? Tôi có người quen bên đó, có thể giúp cậu!”

Cao Từ ngẩn ra, mở to mắt nhìn thẳng vào mắt bác sĩ, không biết ý của ông là gì. Bác sĩ thấy vẻ mặt ngơ ngác của Cao Từ như vậy, biểu cảm trở nên trầm tư lên. Nheo nheo mắt chuyển sang nhìn quản lý Khang.

Quản lý Khang bị ánh mắt của vị bác sĩ này làm cho nhảy dựng, mặc dù còn rất kinh ngạc vì chuyện Cao Từ ngày nào cũng bị “đụng”, nhưng nhìn thấy thái độ này của bác sĩ, làm sao không hiểu bác sĩ đang hiểu lầm cái gì. Vội xua tay nói nhanh.

“Bác sĩ, anh đừng hiểu lầm, thằng nhóc này là nghệ sĩ của công ty Tinh Lượng, là em út của nhóm nhạc IMB, chúng tôi làm ăn chân chính, bác sĩ không cần hiểu lầm!” Nói xong liền nhìn Cao Từ, thốt lên:

“Thằng nhóc này, nói cái gì đi chứ?”

Nhìn tình huống này, rốt cuộc Cao Từ cũng hiểu được ý của vị bác sĩ này là gì rồi, chỉ biết cười khổ đầy bất đắc dĩ.

“Bác sĩ đừng hiểu lầm, mấy anh không phải người xấu!”

Bác sĩ nghe vậy, liền nhìn thật kỹ Cao Từ, phát hiện đôi mắt của cô trong suốt, không phải ánh mắt một đứa trẻ đang bị bạo hành nên có. Liền thở phào, cười cười nói:

“Không phải là tốt rồi, vậy cậu giải thích cho tôi về vết bầm trên chân của cậu đi, kể rõ ràng một chút, đừng có giấu diếm, cậu phải kể rõ nguyên do dẫn phát bệnh, tôi mới có thể kê đơn bốc thuốc chữa đúng bệnh cho cậu.”

Cao Từ lúc này chậm rãi ngồi dậy, né tránh ánh mắt của quản lý Khang, sắp xếp từ ngữ một chút mới chậm chạp trả lời:

“Vết bầm này là do trong lúc luyện tập vũ đạo… có động tác em lấy chân làm bệ đỡ, do da thịt em trắng, nên động tới một chốc là bị bầm tím như vậy…”

Phía bên kia Trịnh Thất vừa nghe như vậy liền nhảy dựng đứng lên, vọt miệng: “Vết bầm của cậu thực sự là do tôi đứng lên đùi cậu mới bị?” Dừng một giây, lại nói tiếp: “Nhưng không phải tôi và cậu mới kết hợp vũ đạo lại hai ba ngày nay thôi sao? Không phải bác sĩ nói mười ngày qua ngày nào cậu cũng bị đụng trúng sao?”

Từ lúc bắt đầu, Tiểu Lý vẫn luôn trầm mặt không nói, nhưng tới lúc này, rốt cuộc đã mở miệng:



“Thực ra… mấy ngày qua, vào buổi tối khi các cậu ra về, sau khi các cậu ra về, Tiểu Từ sẽ nhờ tôi tới giúp thằng bé luyện tập, thằng bé bảo tôi học theo cậu, bước lên đùi thằng bé. Thằng bé nói làm vậy để rèn luyện sức chịu lực của chân, cho nên…”

Tiểu Lý nói tới đây liền im lặng không nói tiếp nữa, mà những người khác, đồng loạt trầm mặt. Trong lòng lại dâng lên loại cảm giác phức tạp và thật khó chịu vô cùng.

Mà Cao Từ, lại một biểu cảm thật thản nhiên cười cười nói: “Là tại do em sung sướng quen rồi, chưa chịu được cực khổ, nên mới như vậy, luyện tập lâu dần sẽ quen thôi mà. Thất đấy!”

Bác sĩ nghe thấy thái độ của từng người, cũng liền đoán được nguyên do, cũng biết Cao Từ đây là bị bệnh mà giấu chứ không phải bị người khác ngược đãi. Liền nghiêm giọng răn dạy.

“Cậu cũng không thể nói như vậy, nếu cậu cảm thấy đau đớn không chịu nổi, thì phải ngừng lại, cây cân năm mươi ký, cậu lại cân bảy tám chục ký, dù có cân mười năm thì cây cân cũng không hiển thị số bảy mươi, huống hồ cứ cân quá tải, cây cân sẽ hỏng.”

Cao Từ ngậm chặt miệng, mọi người nhất thời đồng loạt trầm mặt.

Bác sĩ bất đắc dĩ. “Tôi chỉ có thể khuyên cậu như vậy, thân thể là của cậu, sức khỏe là của cậu. Lựa chọn làm sao đừng để mình hối hận là được.”

Dừng một chút liền viết đơn thuốc, rồi đưa cho Cao Từ: “Được rồi, đi lấy thuốc đi, trong thời gian này tốt nhất không nên động mạnh tới chỗ bị bầm, nếu cứ kéo dài như vậy, sợ rằng chân cậu sẽ hỏng luôn đó.”

Quản lý Khang nhận đơn thuốc, liên tục nói cảm ơn, cũng nói sẽ sắp xếp lại không để Cao Từ luyện tập quá sức như vậy, sau đó mới đỡ Cao Từ đứng lên, mọi người di chuyển ra ngoài quầy lãnh thuốc.

Quản lý Khang trầm mặt đi phía trước, Tiểu Lý đi bên cạnh Cao Từ, vừa đi vừa dùng ánh mắt lo lắng nhìn cô. Mà Cao Từ, ngoài mặt tuy rằng trông bình thản, nhưng trong lòng lại rối rắm cùng khó chịu. Cô cảm thấy mình thực sự quá vô dụng.

Mà đi ở phía sau ba người chính là năm người Châu Hồ, năm người họ đều trầm mặt, lặng lẽ đi ở phía sau, không ai mở miệng nói với ai cái gì, không khí thật ngột ngạt.

…………

CHƯƠNG KẾ>>