Chương 4b: Sư huynh tới? Cầu hôn!

Editor: Huyền Vũ



Chuyện xảy ra trước hôm khai giảng trước mắt nhiều người trong ban lãnh đạo chẳng qua chỉ là chuyện một học sinh va chạm nhỏ mà thôi, hội học sinh với danh tiếng là tổ chức vinh dự cao nhất đại học KInh Thành đại diện sinh viên trong nước có chút tự cho bản thân rất cao là tất nhiên, đừng nói là người của hội học sinh, dù là sinh viên đại học Kinh Thành, có ai trong địa phương mình không phải tài tử? Đi tới đại học Kinh Thành đều là tinh anh trổ hết tài năng, bởi vậy cũng là điều tất nhiên khi có cảm xúc kiêu ngạo.

Bị bao phủ trong dòng cảm xúc tự cao tự đại của thế giới đại học, diễn thuyết chủ đề bản thân không kiêu ngạo khiến tân sinh nhập học, thậm chí sinh viên toàn trường bị dội một gáo nước lạnh, chuyện này không phải người bình thường có thể làm được, không có tư cách diễn thuyết loại vấn đề này là sẽ tạo nên công phẫn.

Mà Hạ Thược hiển nhiên có loại tư cách này, cũng có sự can đảm này.

Đây là điều khiến Hàn Đức phải tán dương. Hắn xuất thân trong gia đình nghèo khổ, dựa vào chính nghiên cứu học thuật của mình từng bước một trở thành Viện sĩ viện khoa học quốc gia, từng chủ trì rất nhiều nghiên cứu khoa học sinh mệnh đứng đầu. Với hắn mà nói, người trẻ tuổi bây giờ lòng tự tin đủ, nhưng lại thiếu năng lực tự thừa nhận phê bình —- không kiêu ngạo, chủ đề này quả thật đã chỉ ra điểm chí mạng.

Loại chủ đề diễn thuyết này, ban lãnh đạo trường cũng đã từng giảng không ít lần, nhưng phần lớn đều bị coi thành trưởng bối lảm nhảm, cũng không biết nghe lọt được bao nhiêu. Có lẽ bạn cùng lứa đứng ra phê phán càng có thể đánh tỉnh đầu óc của những sinh viên ưu tú này.

Chủ đề kia, được!

Hứa Hàn Đức khen ngợi mỉm cười gật đầu, những lãnh đạo bên cạnh nhìn thấy ánh mắt khen ngợi của hắn liền cũng cười theo, hàng mày đang cau lại lập tức giãn ra, cười nghe diễn thuyết.

Nhưng lại một lần nữa ngoài dự đoán của mọi người chính là Hạ Thược cũng không diễn thuyết lời lẽ sắc bén như trong tưởng tượng. Có lẽ nên nói là chủ đề của cô sắc bén, nhưng nội dung diễn thuyết không ngập tràn lời phê bình, mà là kinh nghiệm ứng với bản thân, rất giống như đang truyền thụ kinh nghiệm của mình, điều này khiến chủ đề diễn thuyết sắc bén cũng không trở nên phản cảm, mà là vẫn khiến người nghe say sưa.

Hạ Thược trần thuật lịch sử phát triển của tập đoàn Hoa Hạ, kể lại những kinh nghiệm chân thật đã bị cánh truyền thông khuyếch trương đưa tin, kể lại lộ trình suốt chặng đường vừa qua của bản thân.

Trong lễ đường, đến cả sinh viên cấp cao đã quen nghe diễn thuyết cũng đều nghe đến nhập thần, đây là kinh nghiệm của một Hạ Thược từ một cô gái trong gia đình bình thường trưởng thành trở thành nhà kinh doanh thế hệ mới, dù chủ đề của cô là phê phán, nhưng những lời nói của cô lại như trân châu ngọc thạch.

“Thành tựu mặt ngoài của bạn thể hiện thân vinh quang của bạn. Người khác nhìn vinh quang vạn dặm, ánh mắt của bạn chỉ có thể nhìn xa được nghìn dặm. Trông thấy bản thân mộc mạc, trông thấy tương lai xa nhất, đó mới là sự thành công, dù thành tựu không ở mặt ngoài cũng có thể thành thành tựu của bản thân, thành tựu của bản thân chính là đất trời một phương, vạn vật đều ở trong lòng. Mỗi người đều là chủ nhân của đất trời một phương này, thành công từ đó như nước chảy.” Hạ Thược liếc nhìn hội trường, khẽ gật đầu mỉm cười, “Thật cao hứng hôm nay có thể diễn thuyết tại đây, cám ơn tất cả mọi người.”

Hạ Thược gật đầu chào mọi người toàn trường, diễn thuyết từ đó chấm dứt, nhưng đám người đứng xem đều tĩnh lặng, không một ai có phản ứng.

Đối mặt với loại tình huống này, Hạ Thược chỉ mỉm cười, cô bước đi tới sau diễn đài, khẽ cúi đầu với bạn học trong hội trường, không biết ở đâu bắt đầu vang lên tiếng vỗ tay, ngay lập tức đánh thức những học sinh đang ngồi, trên gương mặt cả đám đều nở nụ cười tiếng vỗ tay oanh động như thủy triều vọt tới.

Nguyên Trạch ngồi phía dưới nhìn lên đài, bất đắc dĩ mỉm cười, “Thật là, hoàn toàn không thể so bì được với cậu ấy.”

Mà Liễu Tiên Tiên, Miêu Nghiên và Chu Minh Húc ngồi ở vị trí lớp khoa được phân lại nở nụ cười kiêu ngạo, chẳng qua Liễu Tiên Tiên liếc mắt, không nói ra lời tốt, “Xì! Lại phát biểu mấy lời thâm ảo này.”

Ánh mắt Miêu Nghiên thể hiện vẻ sùng bái, cảm thấy nếu đổi lại là cô đại khái cũng không dám lên đài, huống chi không mang theo lời sẵn phát huy hiệu quả được như vậy.

Chu Minh Húc nở nụ cười thật thà phúc hậu, không nói gì.

Trên diễn đài, Hạ Thược chỉ thấy được hội trường ngập tràn người ngồi cả năm tầng, không mở thiên nhãn cô hoàn toàn không hay biết các bạn của mình đang ngồi ở đâu, nhưng cô ngược lại có thể tưởng tượng được ra biểu lộ của từng người lúc này, đợi lát nữa khi ăn cơm trưa chắc hẳn lại phải chịu bị bọn họ trêu chọc đây.

Hai mắt Hạ Thược thể hiện ý cười ấm áp, tiếng vỗ tay vẫn đang không ngừng như sóng triều lôi động, Hạ Thược một lần nữa cúi đầu xuống, chuẩn bị xuống đài —– nhiệm vụ của cô đã hoàn thành, kế tiếp thế nào không liên quan gì tới cô nữa.

Lúc này khâu diễn thuyết đã tiến hành xong xuôi, Hạ Thược có nghe nói đến sắp xếp tiếp theo dành cho tân sinh trong điển lễ nhập học, nghe nói chiếu theo lệ cũ, ngày mai bắt đầu chính thức tập quân sự, toàn bộ đợt tập quân sự của đại học Kinh Thành đều do quân khu Kinh Thành phụ trách, chỉ có điều năm đoàn quân cấp dưới quân khu Kinh Thành không biết là quân đoàn nào phụ trách quân huấn đại học Kinh Thành số một Kinh Thành mà thôi.

Nhớ tới quân khu, tâm trạng Hạ Thược lại loạn, đã hai mươi ngày rồi, sư huynh vẫn không có tin tức gì….

Hạ Thược buông mí mắt xuống, tiếng vỗ tay nhiệt liệt trong hội trường đều giống như xa cách cô. Cô xoay người đi xuống dưới đài, kế tiếp hẳn là hiệu trưởng lên đài, mời tư lệnh quân đoàn tập huấn quân sự đại học Kinh Thành hoặc một người của chính ủy lên phát biểu đôi lời, sau đó chính là phát đồng phục quân sự, chấm dứt điển lễ, chờ đợi ngày mai bắt đầu tập quân sự trong nửa tháng.

Những sự việc này chỉ lướt qua trong lòng Hạ Thược, cô buông thả mắt nhìn xuống dưới đài, cũng không ngước mắt, nhưng lại nhạy bén phát hiện tiếng vỗ tay đã ngừng.

Tiếng vỗ tay kéo dài rất lâu, ngừng cũng là chuyện bình thường, nhưng khiến Hạ Thược cảm giác được khi tiếng vỗ tay ngừng liền thấy không đúng, trong hội trường vang lên tiếng xôn xao, rồi hội trường lập tức tĩnh lặng.

Trong hội trường truyền tới tiếng bước chân chỉnh tề, nhịp độ nghiêm nghị có lực, Hạ Thược đang đi xuống dưới đài, đi tới một nửa liền ngước mắt lên nhìn, sửng sốt.

Trên hành lang hàng thảm đỏ trước hội trường, ba đội quân nhân nét mặt nghiêm túc bước từng bước đều nghiêm chỉnh đi tới, động tác nhanh chóng hữu lực, tiếng giày đạp trên mặt đất với cường độ như đạp nát sơn hà.

Hai hàng quân nhanh nhanh chóng chiếm hành lang chính hội trường, dùng quân tư phân vị sang hai bên, nghiêm chỉnh ngăn sinh viên ở hàng ghế hai bên, một đội quân nhanh nhanh chóng chạy xuống hội trường, nhìn hàng lãnh đạo đại học Kinh Thành không nói gì,, đi tới trước đài tách ra thành hai đội, chia làm hai bên đứng đầu cầu thang diễn đài.

Vừa mới đứng vững lại có hai đội quân nhân chỉnh tề bước vào từ trên hành lang hội trường, đứng xếp thành hàng phân chia hội trường ra, người dẫn đầu tiên phong cầm một lá cờ to đặt xuống mặt đất.

Một tiếng “ầm” vang lên, tâm thầy trò cả hội đường đều run rẩy theo.

Lá cờ khí thế được hùng hồn mở ra, hiện lên mấy chữ cái to —- Quân đoàn 38 nước Cộng Hòa!

Các sinh viên lại xôn xao, đến bản thân hiệu trưởng đại học Kinh Thành Hứa Hàn Đức và đám lãnh đạo cũng mang vẻ mặt bàng hoàng, nhưng trong sự khiếp sợ còn ngập tràn cả sự mờ mịt.

Đây là tiết mục gì thế?

Phụ trách tập huấn quân sự đại học Kinh Thành chính là đoàn 38 quân lực nhiều nhất quân khu Kinh Thành, nhưng đây là tình huống gì vậy? Chiếu theo quy củ khóa trước, hẳn nên là hiệu trưởng đại học Kinh Thành đến trên đài lên tiếng, thả con tép, bắt con tôm mời tư lệnh đoàn quân lên mới đúng.

Sao lại gây ra động tĩnh lớn như vậy?

Các sinh viên tưởng rằng là tiết mục trường học sắp xếp, sau cơn khiếp sợ liền nhỏ giọng thảo luận, ló đầu nhìn, nhưng chỉ có bên trường học mới biết đây căn bản cũng không phải tiết mục được sắp xếp trước.

Chương kế>>>