Chương 18:: Bại lộ

 

Editor : Pea .

 

Hoàng Hân Nguyệt kéo tay Lâm Vĩnh Mặc, vẻ mặt tươi cười khẽ nói : ” Nhà mới của gia đình em với Lâm gia cự li không xa, đều ở cùng một tiểu khu.” Lâm Vĩnh Mặc vẻ mặt cưng chiều , mỉm cười gật đầu, biểu thị hắn đã sớm biết.

 

Hoàng phụ giải thích xong xuôi với Hoàng mẫu , lúc này mới xoay đầu lại , thấy Lâm Vĩnh Mặc vẫn còn đứng đó , tức giận nói: ” Đem đồ để ở đó , mau lại đây ngồi đi ” .

 

“Ba , mẹ  đây là chút quà Vĩnh Mặc mua tặng hai người .” Hoàng Hân Nguyệt mới vừa nhìn thấy Hoàng mẫu liền kích động muốn khóc, đời trước nàng thấy Hoàng mẫu bởi vì nàng mà buồn rầu , tóc cũng thêm phần bạc , Hoàng phụ cũng vì lo lắng mà sinh bệnh , kiếp này Hoàng mẫu và Hoàng phụ còn vui vẻ , khỏe mạnh, ngay cả tóc cũng còn là đen bóng, cô có thể không kích động sao.

 

 

“Để xuống đi.” Hoàng phụ nói xong Lâm Vĩnh Mặc liền đem lễ vật đặt lên bàn, Hoàng mẫu giúp bọn hắn rót trà, bốn người liền ngồi xuống.

 

“Các ngươi bắt đầu gặp gỡ từ khi nào ? Bắt đầu có tình cảm từ khi nào ? Có ai giới thiệu cho hay không ??? “

 

“Ba mẹ à —” thấy Hoàng phụ thẩm vấn Lâm Vĩnh Mặc như phạm nhân , Hoàng Hân Nguyệt hít một hơi thật sâu , nhắm mắt lại, nói liền một hơi : “Chúng con đã có hài tử.”

 

Nói xong  toàn bộ xung quanh an tĩnh lại, Hoàng Hân Nguyệt mở mắt, chỉ thấy Hoàng phụ, Hoàng mẫu mặt đen lại gắt gao nhìn cô trừng trừng , tiếp đó nhìn sang Lâm Vĩnh Mặc, Lâm Vĩnh Mặc sờ sờ đầu vợ , nội tâm vừa cảm động, lại đau lòng, trước mặt người nhà nàng vẫn che chở cho mình , nàng vẫn luôn che chở , bảo vệ hắn , điều đó thực sự càng làm hắn đau lòng.

 

“Ba —— không phải, thúc thúc, dì ” Lâm Vĩnh Mặc kêu theo thói quen, giờ kêu “Thúc thúc , dì ‘ cũng rất khó , mới vừa thiếu chút nữa lại kêu sai ,  dừng một chút hắn nói ra: “Ta và Hân Nguyệt quen biết được 5 năm, chúng ta gặp gỡ nhau cũng được 3 tháng .”

 

Nói xong Lâm Vĩnh Mặc còn nháy mắt mấy cái, Hoàng Hân Nguyệt trong lòng đã nhẹ nhõm hơn ,  bất quá vừa nghĩ tới bọn họ quen biết 5 năm, đó là chuyện tình  đời trước , bọn họ kết hôn lúc nàng 24 tuổi, Lâm Vĩnh Mặc 30 tuổi, sau đó Lâm Vĩnh Mặc là mất khi 34 tuổi, nghĩ vậy, nàng buồn rầu cúi đầu .

 

Lâm Vĩnh Mặc nhân cơ hội nắm lấy tay nàng, nói thật: “Thúc thúc, dì  ta và Hân Nguyệt là thật sự nghiêm túc, hy vọng các ngài có thể cho ta cơ hội lần này. Huống hồ, hài tử trong bụng Hân Nguyệt không thể không có ba.”

 

“Có hài tử là có thể cưới ngay được sao , có một hài tử thì ca ca  như ta liền không nuôi nổi sao  ?” Hoàng Tân Duy cầm trong tay cái chìa khóa,  vẻ mặt tức giận đỏ bừng, vừa nhìn thấy Lâm Vĩnh Mặc ở trước mặt,  càng tức giận giậm chân: “Hảo tiểu tử, thì ra là ngươi, ta còn tưởng rằng là cái hỗn đản tiểu tử kia lại dám có chủ ý với muội muội ta nguyên lai lại là ngươi ——.”

 

Hoàng Tân Duy sáng sớm đã phái người điều tra Vương Tiếu Vân, thuận tiện tra một chút xem có ai khi dễ muội muội nhà mình không ,  không nghe thì không biết, vừa nghe xong cả người càng là nổi trận lôi đình dù đang trong thời gian làm việc .

 

Muội muội của hắn cư nhiên bị Vương Tiếu Vân kia khi dễ đến mức độ như vậy, hắn không kịp uống một hớp nước, vội vội vàng vàng chạy ngay đến trường học, mới biết được nàng đã bị một gã nam tử xa lạ đưa đi, càng thêm sợ không biết hắn ta là ai , nếu không phải là Triệu Dao Dao nói với hắn phụ mẫu của hắn tới xem một chút, hắn cũng sẽ không đứng ở bên ngoài nghe lâu như vậy.

 

Lúc này Triệu Dao Dao mới chạy đến ngoài cửa, Hoàng mẫu đứng lên đi ra đón , ngoài cửa truyền đến giọng nói sốt ruột của Trần Dao Dao

 

 

“Dì à…….  Hân. . . . . Nguyệt ở chỗ này sao?”

 

“Lại đây , lại đây ,  nhanh lên một chút đến đây uống miếng nước.” Hoàng mẫu tiện tay đóng cửa lại, chỉ chốc lát sau, Triệu Dao Dao liền được Hoàng mẫu dẫn vào, vừa nhìn thấy Lâm Vĩnh Mặc , Triệu Dao Dao cũng có chút ngoài ý nghĩ , Hoàng Hân Nguyệt đứng lên chào hỏi một tiếng.

 

“Hân Nguyệt ngươi không có việc gì lại đi hù chết ca ca ngươi và ta .” Hoàng Hân Nguyệt đưa mắt nhìn Triệu Dao Dao bởi vì lo lắng mà sắc mặt tái nhợt, cô lại cảm thấy có lỗi .

 

“Xin lỗi, đã để cho mọi người lo lắng.”

 

Hoàng Tân Duy vỗ lên bàn, chỉ chỉ Hoàng Hân Nguyệt, lại chỉ vào Lâm Vĩnh Mặc hừ mũi nói ra: “Muốn cưới muội của ta, thì phải xem xem thành ý Lâm gia nhà ngươi ” .

Hoàng Hân Nguyệt lo lắng nhìn Lâm Vĩnh Mặc , đời trước quan hệ của bọn họ còn có thể coi là hoà hoãn một chút, bọn họ là quen biết nhau ở Hoàng gia cũng hơn một năm mới kết hôn , hiện tại tình huống này so với đời trước còn nghiêm trọng hơn .

 Lâm Vĩnh Mặc nhìn Hoàng Hân Nguyệt một cái như an ủi cô , để cô an tâm hơn  , rồi cười đứng lên.

 

                “Tân Duy ta và Hân Nguyệt là nghiêm túc, nếu nói xuất ra thành ý, như vậy ta sẽ ở lại Hoàng gia , đợi Hân Nguyệt hạ sinh hài tử rồi mới nhắc lại chuyện kết hôn, ngươi thấy thế nào?”

 

 Hoàng Tân Duy càng thêm tức giận, hắn chỉ chỉ vào Lâm Vĩnh Mặc , tay còn lại chống nạnh, la lớn: ” ngươi cho rằng như thế là hợp lý sao ? “

 

 “Không thể được sao? Thúc thúc, dì à , sáng sớm hôm nay ta và Hân Nguyệt đi bệnh viện kiểm tra rồi.”

 

                Hoàng phụ cùng Hoàng mẫu nghe được hắn nói như vậy, vội vã nhìn về phía hắn, ánh mắt kia còn có phần mừng  rỡ , lúc này, Hoàng Tân Duy cũng mừng rỡ ra mặt , bất quá hắn trong lòng vẫn đang khó chịu lắm đấy ^.^

 

Khi muội muội ra đời ,  hắn cũng mới 10 tuổi, còn nhớ khi đó Hoàng phụ Hoàng mẫu công việc khá bề bộn, Hoàng Hân Nguyệt có thể nói là hắn nuôi lớn, trong lòng hắn có thể thoải mái sao.

 

                Hoàng phụ sắc mặt càng thêm đen, nhìn nữ nhi và tiểu tử kia mắt đi mày lại, hắn liền một hồi tức giận, tân tân khổ khổ nuôi lớn nữ nhi chính là như vậy, thảo nào người xưa có câu con gái lớn rồi phải gả ra ngoài , không thể giữ mãi trong nhà được , quả đúng như thế, xem một chút đi, hắn tức giận như vậy, nữ nhi cư nhiên lại chỉ lo cho tên tiểu tử xa lạ kia .

 

 

                Trên đời này là phải có người vai phản diện, có người hát mặt đen, Hoàng mẫu thấy hai phụ tử bọn họ mặc dù cấp bách, thế nhưng trọng tâm câu chuyện càng ngày càng thiên hướng, hiện tại mấu chốt là nữ nhi nhà mình đã có hài tử, bọn họ còn phải làm sao đây.

 

<<CHƯƠNG TRƯỚC  —   CHƯƠNG KẾ>>