Yêu Nghiệt Quân Chủ Sủng Phi

Tác giả: (đang cập nhật)

Thể loại: Xuyên, điền, chuyên tình, nữ cường, sủng, sắc

Nguồn cover: tangthuvien

Editor & Beta: Dội Ngũ Nhân Sự of Trang Truyện Mạng

Lịch Đăng: Tuần 4 chương (có thể nhiều hơn)


Văn án.

Nàng là công chúa hoà thân.

Cũng là lễ vật Nam Dục dâng cho Tây Kỳ.

Mà tác dụng của lễ vật là dùng để bài trí. Nếu nhất định phải gả, phải chịu làm một oán phi, khí phi, chi bằng_____

“Ngươi thật sự không sợ bổn vương sao?” Hắn dùng đôi mắt hổ phách sáng quắc ánh sáng xanh nhìn chằm chằm nàng.

“Vì sao phải sợ?” Nàng ôm lấy cổ hắn, thản nhiên hỏi lại, tươi cười như hoa.

Chí hướng của nàng thật vô cùng vĩ đại: Ta muốn ngươi để ta quy định phạm vi hoạt động, làm nhất thế sủng phi của ngươi. Độc nhất vô nhị, độc sủng cả đời.

Cái gì hậu cung ba ngàn giai nhân, bảy mươi hai viện phi tần, tất cả lập gia đình đi thôi…

Yêu nghiệt quân chủ Duyên Ngật, chỉ có thể có duy nhất một sủng phi là Cố Bạch Mạt nàng.

Đoạn ngắn thứ nhất:

Nàng bị trói gô đến trước mặt hắn, ái phi ở trước mắt hắn lại không nhận ra. Híp cặp mắt hổ phách ngập tinh quang, hắn mệnh lệnh nói: “Ngẩng đầu lên. Sao lại cảm thấy quen mắt như vậy?”

Nàng cố ý chọc người mơ màng, ngữ điệu vô hạn ái muội trả lời: “Vương thượng, người còn nhớ rõ đêm đó, người say rồi ngã vào lòng Cố Bạch Mạt không?” Hừ! Nếu nàng là mật thám, vậy phu quân chàng chính là đồng phạm.

Đoạn ngắn thứ hai:

“Ái phi, nếu nàng không muốn gặp chuyện không may, bổn vương khuyên nàng vẫn nên mau chóng đứng dậy đi.”

“Cái gì? Cái gì?” Ánh mắt Cố Bạch Mạt ngơ ngác mê ly nhìn Hô Duyên Ngật như đang ẫn nhẫn điều gì đó.

A! Phía dưới giống như có cái gì đó đang đụng vào mình?

Thật cứng rắn, cứng rắn, lại còn có thể động……

Cố Bạch Mạt lập tức ý thức được cái ở phía dưới mình là gì, nàng vội vàng đứng dậy, hai tay ôm lấy khuôn mặt đỏ bừng, tránh xa ra, chỉ vào Hô Duyên Ngật nói: “Chàng…Chàng….Chàng….”

Đoạn ngắn ba:

Cố Bạch Mạt lập tức túm áo của mình lại lui nhanh veề sau.

Lúc này Hô Duyên Ngật nhanh tay lẹ mắt giữ lại tiểu nữ nhân đang muốn chạy trốn, vững vàng đè hai vai nàng, sau khi ép nàng ngồi lên đùi mình, khoé miệng liền gợi lên một nụ cười tà khí, hắn dùng âm thanh trầm thấp vô hạn mị hoặc nói: “Ái phi, lần trước là nơi sơn dã hoang vu, bổn vương đành phải thôi, còn lần này… nàng nhất định phải theo bổn vương.”

Mục Lục

 Chương 1

Chương 2

Chương 3

Chương 4

Chương 5

Chương 6

Chương 7

Chương 8

Chương 9

Chương 10

Chương 11

Chương 12

Chương 13

Chương 14

Chương 15

Chương 16

Chương 17

Chương 18

Chương 19

Chương 20

Chương 21

Chương 22

Chương 23

Chương 24

Chương 25

Chương 26

Chương 27

Chương 28

Chương 29

Chương 30

Chương 31

Chương 32

Chương 33

Chương 34

Chương 35

Chương 36

Chương 37

Chương 38

Chương 39

Chương 40

Chương 41

Chương 42

Chương 43

Chương 44

Chương 45

Chương 46

Chương 47

Chương 48

Chương 49

Chương 50

CHƯƠNG 51CHƯƠNG 52CHƯƠNG 53

CHƯƠNG 54 CHƯƠNG 55

CHƯƠNG 56

CHƯƠNG 57CHƯƠNG 58 – CHƯƠNG 59 – CHƯƠNG 60

CHƯƠNG 61 – CHƯƠNG 62

CHƯƠNG 63 – CHƯƠNG 64 – CHƯƠNG 65

CHƯƠNG 66

CHƯƠNG 67 – CHƯƠNG 68 – CHƯƠNG 69 – CHƯƠNG 70